Đêm đó, Nguyễn Khánh Linh ngủ không yên giấc, chưa đến sáu giờ sáng đã tỉnh giấc.

Vẫn chỉ có một mình cô trêи chiếc giường tần

hôn màu đỏ, Phạm Nhật Minh cả đêm không vào phòng ngủ, xem ra anh vẫn còn giận cô.

Sau khi tắm rửa vội vàng, cô lấy lại tinh thần đi xuống lầu, dự định nấu đồ ăn sáng cho Phạm Nhật Minh coi đây là bước đầu tiên để bản thân trở thành một người vợ ngoan.

Tủ lạnh trong bếp trống không, cái gì cũng không có hơn nữa còn không có nhiều khói trong bếp, máy hút mùi gần như mới tinh.

Tên này bình thường không nấu cơm sao?

Phạm Nhật Minh lúc này đang gọi video trong

phòng làm việc.

“Nhật Minh, cậu còn muốn giả què đến khi

nào?”

Phạm Nhật Minh nhìn lướt qua màn hình, người đàn ông ở bên kia đầu dây máy tính là

người anh em tốt của anh, cũng là cánh tay phải

của anh, Trần Hữu Nghị.

“Vội cái gì, đợi đến thời điểm thích hợp, tôi đương nhiên sẽ xuất hiện trước mặt công chúng”

Mấy năm nay anh giả vờ là người tàn tật, giấu tài, chỉ để chờ đến ngày anh trở nên mạnh mẽ.

Nghĩ đến cái chết thương tâm của cha mẹ,

sắc mặt Phạm Nhật Minh tối sầm lại, đôi môi mỏng như dao bấm thành một đường mỏng

“Đúng rồi, người tung tin đồi trong hôn lễ của cậu giữa bao nhiêu người là người của chú cậu”

Phạm Nhật Minh không hề thay đổi sắc mặt

gật đầu, anh sớm đã nghĩ đến nhưng không ngờ

chú anh cũng dùng loại thủ đoạn này.

Trêи máy tính, giọng nói của Trần Hữu Nghị lại vang lên: “Dù sao thì tôi cũng đã chuẩn bị xong mọi thứ, điều đó tùy thuộc vào thời gian cậu muốn hành động lúc nào”

Phạm Nhật Minh gật gật đầu, anh biết, chỉ

cần bản thân ra tay thì chắc chắn có thể thành

công, nhưng điều anh lo lắng nhất bây giờ là cơ

thể của ông nội anh.

Cuộc chiến không có thuốc súng này chắc

chắn sẽ khiến tập đoàn gặp phải khủng hoảng

trong thời gian ngắn, mà sức khỏe của ông nội anh gần đây không tốt, nếu lại bị kϊƈɦ động thì e rằng...

Lúc anh đang lo lắng thì mùi nấu nướng trong bếp bốc lên, kéo suy nghĩ của Phạm Nhật Minh

trở về thực tại.

Không ngờ người phụ nữ này còn có thể nấu

cơm, mặc dù không biết nấu cái gì nhưng mùi tỏa

ra rất thơm.

Lúc này tiếng gõ cửa bên ngoài phòng làm

việc truyền đến.

Phạm Nhật Minh cau mày, kết thúc cuộc gọi

video với Trần Hữu Nghị, ngồi lại trước bàn máy

tính, mới lạnh lùng nói: “Vào đi”

Sau khi được cho phép, Nguyễn Khánh Linh ở

bên ngoài cửa hít một hơi thật sâu, lo lắng bước

vào.

Khi cô nhìn thấy người đàn ông ngồi sau bàn

máy tính, cô ngây ngẩn cả người.

Phạm Nhật Minh này trông cũng khá đẹp trai..

Với đôi mắt sâu, ánh mắt lạnh lùng, sống mũi

cao, đôi môi và chiếc cằm căng mọng, các đường nét trêи khuôn mặt của người đàn ông này hoàn hảo như được chạm khắc bởi dao khắc.

Cô ngây người nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng không khỏi thắc mắc.

Thậm chí còn có tin đồn anh vô cùng xấu xí...

Người truyền ra ngoài những thông tin này não bị hổng sao?

Nếu như khuôn mặt tuyệt thế như vậy cũng bị coi là xấu xí vậy thì trêи thế giới này sẽ không thể có người đàn ông nào đẹp trai cả.

“Có chuyện gì?”

Khuôn mặt đẹp trai của Phạm Nhật Minh,

dáng vẻ bình thản, nhìn không có chút cảm xúc

nào.

Nguyễn Khánh Linh sửng sốt một chút, sau

có định thần lại, vội vàng đáp: “Tôi nấu bữa sáng,

đem lên đây hay là anh xuống lầu ăn?”

“Xuống lần ăn”

Phạm Nhật Minh lạnh lùng trả lời.

Đương nhiên là dưới lầu, nếu không sao có

thể khiến cô ấy là chiếc nạng hình người hoạt

động được?

Nghĩ đến đây, anh khẽ cong môi.