Người được gọi là anh Nam là một người đàn ông trẻ tuổi lòe loẹt, thoạt nhìn rõ ràng là đang

ngà ngà say, hắn ta đã nhìn thấy Nguyễn Khánh

Linh ở trong sân.

Hắn ta sờ khóe miệng đầy bỉ ổi, càn rỡ nói với

cô: "Tên phế vật đó không làm thỏa mãn cô nhi, đi

theo anh trai, đảm bảo cô ngày ngày không dây nổi giường!"

Mấy người khác cũng theo tiếng nói mà cười ɖâʍ đãng, miệng càng được đà nói ra những từ ngữ bẩn thỉu.

Sắc mặt Phạm Nhật Minh lạnh lùng, hoàn

toàn không muốn so đo cùng bọn người kia.

Nhưng Nguyễn Khánh Linh nhìn thấy Phạm Nhật Minh lạnh lùng, lại tưởng là bởi vì rằng anh không có khả năng phản kháng, giống như đã quen chịu đựng sỉ nhục!

Đau lòng và phẫn nộ bùng lên trong cảm xúc của Nguyễn Khánh Linh.

Cô giống như một con thú nhỏ đang xù lông xông ra cửa, chặn lại mấy tên khốn kia.

"Mấy người các người, xin lỗi chồng của tôi"

Người tên anh Nam cười giễu cợt: "Nếu tôi không xin lỗi thì sao? Cô có thể làm gì được tôi!"

Mấy tên sau lưng hắn ta cùng bắt đầu cười to, ồn ào phụ họa theo.

"Nô, tức giận rồi, anh Nam nói không sai mà, anh ta không phải tên phế vật sao?"

"Đúng thế, một phế vật đứng còn không

vững..."

Nguyễn Khánh Linh nghe những lời chói tại

này, mặc dù người chịu sỉ nhục là Phạm Nhật

Minh, nhưng lại khiến cô tức giận lạ thường.

Cơ thể anh khuyết tật rồi, tính cách anh có chút cô độc, nhưng anh không hề làm ra bất cứ chuyện gì làm tổn thương người khác! Dựa vào Cập nhật chương mới nhất tại Truyện8 8.net

cái gì mà anh phải chịu sự sỉ nhục này!

"Đều câm miệng hết cho tôi!!"

Cô tức giận gào lên, âm thanh rất lớn, tất cả

mọi người đều im lặng.

Nhìn cô gầy yếu như vậy, lúc này toàn thân lại toát ra sức mạnh không sợ trời không sợ đất.

Đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm ấy, phẫn nộ nhìn chăm chăm vào mấy kẻ kia.

Anh Nam kia sửng sốt, cười đùa đến gần

Nguyễn Khánh Linh: "Một kẻ phế vật đáng để

cô..."

Còn chưa đợi hắn nói xong, Nguyễn Khánh

Linh quyết đoán vung tay lên, một cái bạt tại nhớ

đời in lên mặt của hắn ta.

Không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh, chỉ nghe

thấy tiếng hít vào hơi lạnh của tên nhà giàu kia.

Phạm Nhật Minh ở phía xa nhìn thấy một màn

này, chỉ cảm thấy như có một thứ gì đó mềm mại rơi xuống lồng ngực rắn chắc của mình.

Bao nhiêu năm nay, chưa có ai bảo vệ anh

đến vậy.

Mà cô gái nhỏ kia, rõ ràng rất gầy yếu không chịu nổi một kϊƈɦ, lại cắn răng, quật cường bảo vệ

anh.

Anh dường như nghe thấy tâm hồn lạnh giá của mình đang bị hòa tan từng giọt từng giọt,

đồng thời gật gật đầu với bảo vệ của biệt thự...

Anh Nam kia bị tát một cái, lúc này đã lấy lại

tinh thần, trừng mắt nhìn Nguyễn Khánh Linh,

khuôn mặt lộ ra vẻ hung ác, đi về hướng Nguyễn

Khánh Linh.

Hắn ta uống rượu cả tối, lúc này hoàn toàn

mất đi ý thức, nhấc cánh tay lên định đánh

Nguyễn Khánh Linh.

Nguyễn Khánh Linh lùi về sau tránh, nhưng rất nhanh đã lùi đến sát tường, không còn đường thối lui.

Nắm đấm không rơi trêи người cô, một người đàn ông áo đen bắt được cổ tay anh Nam kia, dùng sức bẻ một cái, anh Nam bị đẩy xuống đất.

"Mợ chủ, không cần so đo tính toán với thứ

rác rưởi này, tôi đưa cô về phòng."

Nguyễn Khánh Linh ngơ ngác gật đầu, lúc này

mới hiểu ra. Hóa ra là xung quanh biệt thự của Phạm Nhật Minh vẫn luôn có bảo vệ canh gác, mà anh không để ý với bọn hỗn tạp kia, là vì không muốn so đo mà thôi...

Nhìn sang Phạm Nhật Minh, lại phát hiện anh đã điều khiển xe lăn quay về phòng rồi.

Có phải vừa nãy cô quá thô lỗ, làm anh tức giận rồi?

Nguyễn Khánh Linh thấp thỏm đi vào biệt thự.

Mà anh Nam kia, bởi vì vừa bị đánh một cái

bạt tai, lại mất mặt như thế, lúc này đang mắng

inh ỏi bò dậy, muốn đuổi theo Nguyễn Khánh Linh, lại bị mấy thằng em cản lại.

"Anh Nam, nhà họ Phạm dù sao cũng không

dễ chọc, chúng ta anh hùng trả thù mười năm

chưa muộn..."

"Hừ, nhà họ Phạm không dễ chọc, nhà họ

Kiều thì dễ chọc chắc?"

Nói xong, trong đầu hắn ta bắt đầu tính toán,

khóe miệng lộ ra một tia nham hiểm.

Móc điện thoại ra, hắn gọi cho em của

Nguyễn Khánh Linh: "Khánh Nga, anh là Lê Nam..."