Tô Noãn Tâm thật sự... bận đến tối tăm mặt mũi!

"Con đi! Con đi được chưa! Sau khi đi con sẽ kêu con rể tương lai gọi điện thoại hỏi thăm mẹ được chưa! Trong lòng thoải mái hơn không? Còn khó thở không?"


Cô nhìn ra được, mẹ có thật sự vô cùng chú trọng chuyện này. Biểu hiện khó chịu cũng không phải giả vờ... Là thật sự vì những chuyện này mà khó chịu. Tô Noãn Tâm bị dọa đến mồ hôi lạnh đổ ra toàn thân. Tô Ngọc Mỹ cười đến vẻ mặt chua xót nói: "Sao có thể khỏe lại nhanh như vậy... Chờ một chút để mẹ bình thường lại đã." Chờ Tô Ngọc Mỹ thở dốc một hồi lâu, sắc mặt mới tốt hơn một chút, Tô Noãn Tâm mới miễn cưỡng nhẹ nhàng thở ra.

Sau đó bị Tô Ngọc Mỹ thúc giục nói: "Noãn Tâm, mẹ không sao cả... Con đi nhanh một chút, mẹ thật sự sợ nếu thắng Viễn nó coi trọng người khác, không thích con, lỡ như sau này mẹ bất hạnh mà rời đi, trên thế giới này con sẽ không còn chỗ nương tựa. Vừa nghĩ đến đây, ngay cả chết mẹ cũng không dám! Mẹ rất sợ!”

Tô Noãn Tâm nghe những lời này trong lòng không tránh khỏi khó chịu, có chút phiền chán nói: "Đã biết, con đi ngay đây... Cái gì có chết hay không, những lời này về sau đừng nói lại nữa, mẹ, mẹ nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi."

Trên mặt Tô Ngọc Mỹ thế này mới xuất hiện nụ cười: "Mẹ cũng muốn như vậy... Chờ sau này con của con với thằng Viễn được sinh ra, mẹ còn có thể nhìn thấy cháu ngoại nữa!".

Tô Noãn Tâm khóe miệng hơi hơi run rẩy, không muốn tiếp tục đề tài này. Trực tiếp đứng dậy nói: "Vậy mẹ nghỉ ngơi cho tốt đi, sau khi tới con sẽ lập tức điện thoại cho mẹ" Cho mẹ an tâm! Đỡ phải miên man suy nghĩ, phỏng chừng đến quá trưa cũng ngủ không yên. Cửa cao ốc của tập đoàn Quốc Doanh. Cổ Thiên Linh để xe ở ven đường, cầm bình thuỷ trong tay đi vào trong cao ốc, thẳng đến trước sân khấu mà đi. "Phiền có thông báo một tiếng, tôi tới đưa cơm trưa cho tổng giám đốc Lệ" Đưa cơm trưa? Lần trước cô gái kia đưa cơm trưa được thư ký Lý thực khách khí mà tiếp đãi, đưa đến văn phòng của tổng giám đốc. Nhưng không phải là vị này! Cô gái ngồi ở bàn lễ tân nghe vậy, mỉm cười nói: "Xin cổ chờ một chút, tối thông báo một tiếng." Nói xong, cầm lấy điện thoại nội bộ của công ty, kết nối với đường dây của thư ký Lý, rất nhanh, điện thoại đã được chuyển tiếp. | Lý Mạnh nghe nói có cô gái đến đưa cơm trưa cho tổng giám đốc, chỉ nghĩ là Tô Noãn Tâm đến đây. "Đích thân đưa cô ấy đến tầng cao nhất, tối đến cửa thang máy chờ cô ấy" Cô gái ngồi ở bàn lễ tân cúp điện thoại, vẻ mặt cung kính nói với Cổ Thiên Linh: "Mời cô đi theo tôi"


Cả người Cổ Thiên Linh có chút lâng lâng... Thế mà cô lại được lễ tân của tập đoàn Quốc Doanh, đích thân đưa đến văn phòng tổng giám đốc.

Tập đoàn Quốc Doanh thật sự rất lớn... Không hổ là tập đoàn kinh doanh đứng đầu thành phố. Cứ như vậy mà bước chân vào văn phòng của tổng giám đốc, Cổ Thiên Linh cảm giác giống như mình đang nằm mơ. Chỉ là cảm giác tuyệt vời chỉ có trong mơ này, sau khi Lý Mạnh xuất hiện, lập tức biến mất không dấu vết.

Lý Mạnh nhìn thấy người mà lễ tân dẫn tới không phải Tô Noãn Tâm, mà là một khuôn mặt xa lạ khác, cả người không khỏi sửng sốt.

Lập tức, cau mày nói: "Cô gái này là ai? Tới nơi này làm cái gì?" Một câu, kéo Cổ Thiên Linh với cảm giác tuyệt vời như trong mơ quay về hiện thực. Vẻ mặt lễ tân mơ hồ nói : "Thư ký Lý... Tôi vừa mới thông báo xong". Sắc mặt Lý Mạnh chìm xuống nói: "Về sau trừ bỏ cô Tô lần trước tới gặp tổng giám đốc ra, người khác không cần cho lên!" Lễ tân cũng không biết mình rốt cuộc làm sai cái gì, khúm núm đáp: "Dạ, thư ký Lý, vậy cô gái này..." Phải dẫn đi xuống sao?

Còn chưa nói xong, chợt nghe Cố Thiên Linh mỉm cười mở miệng nói: "Xin chào thư ký Lý! Tôi là Cổ Thiên Linh, chị của Tô Noãn Tâm, Noãn Tâm tạm thời có việc, nhờ tôi tới đưa cơm trưa cho tổng giám đốc Lệ... Phiến cậu rồi."


----------------------------