3,
Bây giờ chúng ta hãy theo dõi Triển Chiêu.

Hắn biết kỳ môn độn thuật của Bạch Ngọc Đường rất lợi hại nhưng cũng không đi vào được.

Phải làm thế nào để không bị lạc? – Đứng được trên chỗ cao, tự nhiên sẽ nhìn được xa, thế thì cứ trèo lên cây cao quan sát đường rồi đi tiếp!
Đối với mèo, việc leo cây chẳng có gì là khó, thế nhưng khi tới được ngọn cây rồi, Triển Chiêu mới phát hiện không phải lúc nào đứng trên cao cũng nhìn được xa… Nơi này cây cối rậm rạp, nằm dưới tán cây, trong khe non bộ, liệu có đường hay không, không sao nắm được.
“M… eo…” Mèo đen ảo não kêu một tiếng.
Đột nhiên, hắn nảy ra một sáng kiến: Đâu nhất thiết phải đi trên mặt đường! Mình có thể nhảy từ cây này sang cây kia, như vậy chẳng phải là vừa đi, vừa quan sát đường luôn rồi ư?
Thế là, Triển Chiêu nhanh chóng nhảy sang ngọn cây khác, cứ như vậy vượt qua hết ngọn cây này tới ngọn cây kia.

Khi gặp phải những ngọn cây cách nhau khá xa, trước tiên hắn ghi nhớ vị trí của cái cây kia, sau đó nhảy xuống đất, chạy qua trèo lên trên cây, rồi tiếp tục phóng sang cây khác.
Chẳng bao lâu, hắn thấy một non bộ trông rất quen, lẽ nào đây là lối vào hang Thông Thiên? Hắn cả mừng, đẩy nhanh tốc độ, phóng cả người tới… Bỗng trước mắt hắn hiện ra một cái lưới rất to, tức thì hắn bị kéo lên như một con cá.

Tiếp đó có mấy tiếng leng keng vang lên bên tai.

Chẳng mấy chốc, xung quanh lửa cháy sáng rực, có vô số ánh đuốc đang tiến lại đây.
Khi mọi người nhìn thấy “kẻ xâm nhập” bị bắt là một con mèo, ai nấy cũng bật cười.
“Thả nó xuống! Nó tội nghiệp quá.” Một giọng nói trong trẻo của trẻ con cất lên.
“Dạ, Đại thiếu gia!” Mấy tên tôi tớ liền mở lưới ra.
Một đôi tay nhỏ nhắn bụ bẫm bế mèo đen lên, một bé trai khoảng chừng tám chín tuổi nhìn hắn nở nụ cười: “Sao chưa bao giờ nhìn thấy ngươi nhỉ? Không lẽ ngươi tự bơi tới đây?”
“Đại thiếu gia, đây là mèo hoang ư? Đại thiếu gia, coi chừng nó cào.” Một người bõ già nói.
Bé trai vuốt ve mèo đen, nói: “Không sao, ngươi xem, nó ngoan lắm.

Ơ, trên người nó còn có vết thương.

Mình ẵm về cho mẹ xem sao.”
Mấy tôi tớ thấy mình đã đi lo một chuyện không đâu, từng người từng người rời đi.

Bé trai ôm mèo đen tới một lầu các khác.
“Trân Nhi đấy hả con? Sao còn chưa đi ngủ?” Trong phòng vang lên giọng của một người phụ nữ.
“Dạ mẹ, con đang định đi ngủ, thì nghe thấy tiếng chuông ở ngoài hoa viên.

Hóa ra là ở cơ quan bắt được một con mèo đen.

Trên người nó còn có vết thương nữa ạ, cho nên con ẵm nó về cho mẹ xem.”
Triển Chiêu nghe cuộc trò chuyện của bọn họ, biết ngay bé trai này là Lư Trân, con trai một của Lư Phương, thế thì trong phòng hẳn là Lư phu nhân.
Lư phu nhân sai nha hoàn mang hòm thuốc tới, vừa đón lấy mèo đen từ tay con trai, vừa quở trách: “Ngũ thúc của con chẳng chịu nghe khuyên bảo gì cả, nhà đang yên đang lành, đi bài trí mấy cái cơ quan gì đấy làm chi không biết.

Lần này làm một con mèo bị thương, lỡ lần sau là ai đó không cẩn thận bước vào, làm người ta bị thương thì sao đây?”
Triển Chiêu nằm sấp trong chiếc giỏ trúc Lư Trân chuẩn bị cho, thuốc thoa lên người… Không biết Lư phu nhân dùng gì để điều chế thuốc, mùi rất dễ chịu.
Nơi này cách hang Thông Thiên không xa, thi thể của Triển Chiêu thì đang ở trong hang Thông Thiên.

Nhưng, phải làm thế nào mới có thể tới được đó? Ở đây chỉ có mỗi Lư Trân là có thể dẫn đường cho mình, xem ra phải nghĩ cách để thằng bé đi tới đó! Có điều, hiện Lư Trân đã bắt đầu ngáp ngủ liên tục.

Đứa bé nào cũng thế, hễ tí là buồn ngủ.
Nhất định phải đuổi cơn buồn ngủ của đứa bé này đi! Triển Chiêu hạ quyết tâm, đột nhiên hắn phóng lên bàn, xòe vuốt ra cào nát mấy chữ Lư Trân vừa viết xong.
“Meo meo, ngươi làm gì đấy!?” Lư Trân hoảng hốt, “Ta viết cả một buổi tối đấy!”
Mèo đen kêu một tiếng “Meo!”, ngoạm một quyển sách trên bàn lên, nhảy vèo xuống đất, chạy vụt ra cửa.
“Sách của ta!” Lư Trân đuổi theo phía sau.
“Thiếu gia! Thiếu gia!” Tiêu Năng dẫn một đám tôi tớ chạy theo.
“Thắp hết đèn lên, đừng để thằng bé té!” Lư phu nhân ở đằng sau lo lắng sai bảo.
Trong đêm tối, mèo đen dốc hết sức chạy lung tung khắp nơi – hang Thông Thiên ở đâu, nó không hề biết, hiện tại mục đích duy nhất của nó là bắt Lư Chân chạy bộ lấy lại tinh thần trước, rồi nghĩ cách để cậu dẫn đường sau.
“Meo meo cẩn thận, đằng trước có cơ quan!” Lư Trân vừa dứt lời, vài hòn đá từ đâu bay vù vù ra.

Cậu cũng không quan tâm được con mèo nữa, vội vàng ngồi thụp xuống né.

Chờ đến khi đá ngừng bắn, Lư Trân đứng lên xem, chỉ thấy con mèo đen kia đang ở phía trên một cây cột to, dùng cây cột để cản đá bắn tới, còn quyển sách nó tha đi ban nãy đã bị bỏ lại ở dưới cây cột.
“Meo meo, ngươi thật thông minh!” Lư Trân bước tới ôm mèo đen xuống, “Nhưng nghịch ngợm quá! Ngũ thúc đặt rất nhiều bẫy ở đây, giẫm phải là nguy to, chẳng đùa được đâu.”
Ngay lúc Lư Trân đang định đi về, bỗng có một giọng nói vang lên: “Ai? Ai đang nói chuyện ở đó đấy?”
Lư Trân dừng bước và nhìn lại.

Mãi đuổi theo con mèo mà chạy tới Loa Si Hiên từ lúc nào cũng không hay biết! Bên trong còn có một ngọn đèn leo lét, có một bóng người đang chuyển động.
“Ngươi là ai thế? Là Ngũ thúc phái ngươi tới tuần tra đêm sao?” Lư Trân ôm mèo đen bước qua.
Sau khi vượt qua bức tường bình phong ở cổng, đập vào mắt là một công tử trẻ tuổi cao lớn, thân như cây ngọc.
“Con là… Trân Nhi! Con trai của Lư đại ca, đúng chứ? Ta là Đinh Đại thúc này!” Đinh Triệu Lan mừng rỡ, “Hồi con còn bé hay tới thôn Mạt Hoa chơi lắm!”
Lư Trân nhìn hắn vài cái, vụt nhớ ra: “A! Đinh Đại thúc! Sau này con phải đi học, nên không tới thôn Mạt Hoa thường xuyên nữa.

Sao thúc lại ở trong này vậy ạ?”
Đinh Triệu Lan nghĩ bụng: “Dẫu sao một giọt máu đào vẫn hơn ao nước lã, mình không thể nói xấu Bạch Lão Ngũ ở trước mặt thằng bé được.”
“Trân Nhi, ta đến đảo làm khách, lúc đi vào hoa viên ngắm hoa không cẩn thận để lạc đường.

Con biết cách ra ngoài chứ?”
“Dạ biết ạ! Ngũ thúc hay dẫn con tới đây chơi, có nhắm mắt con cũng ra ngoài được.”
“Vậy thì tốt quá! Con mau dẫn ta tới bến thuyền đi.”
Lư Trân vừa định dẫn đường, bỗng nhiên lại dừng bước: “Đinh Đại thúc, bây giờ trễ thế này, đi thuyền trên hồ hoa lau không mấy an toàn.

Hay là thúc ở lại đây một đêm đi ạ.

Sáng ngày mai, con sẽ dẫn thúc ra ngoài.”
“Đợi đã Trân Nhi!” Lúc này Đinh Triệu Lan mới chú ý tới con mèo trong vòng tay Lư Trân – một mặt là do ban nãy có hơi tối, một mặt khác là hắn chỉ lo nói chuyện với Lư Trân, “Đây chẳng phải là Tiểu Hắc nhà bọn thúc sao? Tại sao nó tới được chỗ của con thế?”
“Con mèo này là của nhà thúc ạ?! Con còn tưởng nó là mèo hoang.”
“Ừ, là mèo ở nhà nhà thúc.

Lần này đến đảo còn không phải là vì nó à!”
“Đinh Đại thúc, tại sao thúc lại đến đây vì một con mèo thế ạ?” Lư Trân hiếu kỳ hỏi.

Thế là, Đinh Triệu Lan kể hết sự tình cho Lư Trân nghe.
Lư Trân cười nói: “Hóa ra là như vậy! Tiểu Hắc biết ăn thật! Đinh Đại thúc, thúc đừng lo.

Trong ao ở nhà bếp vẫn còn mấy con cá chép vàng.

Để con kêu bọn họ vớt một ít đưa cho thúc là xong ngay.” Nói rồi cậu đi về phía nhà bếp.
“Cũng muộn rồi, thôi để ngày mai đi.” Đinh Triệu Lan nói, “Không khéo lại đập đầu vào đâu đó ở trong hoa viên.

Trân Nhi, con cứ về nghỉ ngơi trước đi.”
“Không sao đâu ạ! Từ đây đi qua hang Thông Thiên là tới nhà bếp.

Tối nào cũng có người ở đây túc trực.

Giờ con đi kêu bọn họ gói cá lại cho thúc, như vậy sáng sớm mai lúc thúc quay về thôn Mạt Hoa là có thể cầm theo luôn.” Lư Trân nói.
Tiểu Hắc vừa nghe thấy ba tiếng “hang Thông Thiên” là phấn chấn hẳn lên, không nén nổi vui mừng mà kêu một tiếng “Meo”.
“Tiểu Hắc, ngươi nghe thấy có cá ăn nên vui liền hả? Đi, ta dẫn ngươi đi ăn cá nhé!” Lư Trân ôm Tiểu Hắc, tung tăng rời khỏi Loa Si Hiên.
Triển Chiêu phát hiện từ sau khi mình biến thành mèo, thị lực vào ban đêm tốt hơn trước rất nhiều.

Lư Trân chưa đi được bao xa, hắn đã nhìn thấy được ba chữ “hang Thông Thiên” ở trên núi! Chính là nơi này! Hắn dồn sức đạp một cái, từ trong vòng tay của Lư Trân phóng xuống đất, chạy như bay xuống bên dưới núi đá.
“Tiểu Hắc!” Lư Trân sửng sốt gọi, đuổi theo sau.
Quả nhiên, phía dưới hang Thông Thiên là một cánh cửa động, bên trên cửa được đậy nắp, lại còn bị khóa! Trời ạ! Tốn bao công sức mới tìm được đến đây, thế mà vẫn không vào được! Thời khắc này, bao nhiêu sự thất vọng, phẫn uất, lo lắng,… tuôn trào hết ở trong lòng.
“Tiểu Hắc, ngươi đang làm gì ở đấy thế?” Lư Trân kinh hãi khi nhìn thấy con mèo đen ở trước mặt đang lấy vuốt cào, lấy đầu đập, lấy răng cắn vào cái khóa, “Ngươi muốn mở nắp ra sao? Trong đó không có cá chép vàng đâu.”
“Thiếu gia, thiếu gia…” Cuối cùng Tiêu Năng với đám gia đinh cũng đã đuổi kịp Lư Trân.

Đường ở trong hoa viên không dễ đi, Lư Trân đảo vài vòng là đủ khiến bọn họ phải đuổi theo cả một hồi lâu.
“Tiêu Năng, ngươi nhìn con mèo này xem…” Lư Trân nói, “Hình như nó đang rất muốn mở cái nắp này ra, ngươi có chìa khóa không?”
Tiêu Năng gãi đầu, không biết phải làm sao, đành nói: “Không ạ.

Nơi này thuộc sự quản lý của Bạch Phúc, chắc là chìa khóa đang ở chỗ Bạch Phúc.”
Lư Trân lập tức đứng lên: “Ta đi tìm Bạch Phúc!”
Triển Chiêu nghe vậy, thầm nghĩ: “Đi tìm Bạch Phúc, ắt sẽ đi đến chỗ Bạch Ngọc Đường, có lẽ đi theo thằng bé đến đấy sẽ tìm được chút manh mối.” Hắn ngừng ngay việc cào khóa, nhảy cái một lên vai Lư Trân.
Lư Trân giật mình, thấy Tiểu Hắc không còn náo động nữa, cậu cũng yên tâm, kéo nó từ trên vai xuống, ôm nó đi theo.
Tới được chỗ của Bạch Ngọc Đường, lại phát hiện Bạch Phúc không có ở đây, Bạch Ngọc Đường cũng không.

Lư Trân đi hỏi đám gia đinh thì mới biết Bạch Ngọc Đường đã đi tìm Liễu Thanh uống rượu.
Triển Chiêu không khỏi tức tối: “Bạch Ngọc Đường ơi là Bạch Ngọc Đường, ngươi gây ra án mạng, vậy mà vẫn còn tâm trạng uống rượu?”
Có điều lần này Triển Chiêu nghĩ oan cho Bạch Ngọc Đường rồi.

Thật ra, Bạch Ngọc Đường nghĩ sớm muộn gì mình cũng sẽ nộp mạng cho quan tòa, cho nên đi tìm Liễu Thanh, thu xếp tất cả ruộng đất, khế ước mua bán nhà mang tên mình cho ổn thỏa.

Lỡ mai này có bị khép tội xử trảm, số tài sản đó sẽ để lại cho cháu trái với chị dâu ở góa dưới quê nhà.
Nhưng làm sao Triển Chiêu sẽ nghĩ đến mấy thứ đấy, khi này hắn đang giãn đồng tử ra tròn xoe, xem thử trong phòng Bạch Ngọc Đường có… Ơ? Đợi đã! Cái này chẳng phải là Trạm Lư của mình sao? Chỉ thấy thanh kiếm kia được treo chót vót ở trên tường, tua kiếm màu đỏ rủ xuống dưới… Triển Chiêu nhanh nhạy, phi người tới chỗ bức tường, cắn một phát đứt tua kiếm.

Hắn đang định ra ngoài, thì bỗng dưng thấy hoa mắt chóng mặt, tứ chi rã rời, trước mắt tối sầm lại rồi ngất đi.
Hiển nhiên thôi, hắn đã không ăn gì biết bao lâu, lại còn chạy nháo nhào khắp nơi trên đảo, đừng nói là mèo, cho dù là người có sức khỏe dồi dào cũng không chống chịu nổi.
“Triển Chiêu! Triển Chiêu!” Trong mông lung, dường như có ai đó kêu tên của hắn.
Triển Chiêu hé hờ đôi mắt, chỉ thấy Lục phán quan đang ngồi vắt chéo chân ở trước giỏ trúc.

Ô? Mình lại chết nữa à?
“Hừ! Suýt chút nữa ngươi lại chết rồi!” Lục phán quan như nhìn thấu tâm tư của hắn, “Khi ngươi làm người thì làm đủ mọi chuyện quên mình, hiện làm mèo rồi, cũng chẳng coi mình như một loài vật bé nhỏ mà đối xử với bản thân cho tốt vào.

Này, ngươi thật sự nghĩ mình có chín cái mạng sao hả?”
“Meo…” Triển Chiêu muốn nói vài câu với Lục phán quan, nhưng tiếc thay, mở miệng ra lại là nói tiếng mèo! Người ta nói gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng ma, sao tôi đáng thương thế này, dù gặp người hay ma cũng nói toàn tiếng mèo?
“Ngươi không cần nói, ta biết ngươi muốn hỏi gì.” Lục phán quan nói, “Hiện thân thể của ngươi đã chết được ba ngày.

Hôm nay là ngày thứ tư, ngươi hãy mau chóng nghĩ cách giải quyết chuyện đó đi.

Cái gì? Nếu không giải quyết được, ngươi sẽ thế nào hả? Triển Chiêu, sao bỗng dưng ngươi lại không tin vào bản thân như vậy? Nếu mà không giải quyết được ấy hả, ngươi sẽ biến thành mèo vĩnh viễn.

Nhưng mà như vậy cũng được, ngươi vẫn còn có thể quay lại làm Tiểu Hắc.”
Triển Chiêu còn muốn hỏi gì đó, chợt Lục phán quan cảnh giác nhìn quanh, thì thầm: “Có người đến!” Tiếp theo đó, đã không còn thấy Lục phán quan đâu nữa.
“Tiểu Hắc, rốt cuộc ngươi cũng tỉnh rồi! Mau ăn đi, ăn đi! Mẹ ta bảo ngươi đói bụng nên ngất xỉu, ăn vào là không sao nữa.” Lư Trân bưng một bát cơm trộn cá nóng hổi đến đặt trước mặt hắn.
Lần này Triển Chiêu không cần biết cá chép vàng cá chép bạc gì nữa hết, trước nhất phải đảm bảo không được chết đói! Rất nhanh, chiếc bát chỉ còn thấy được cái đáy.

Bụng no nê, đầu óc nhanh nhạy lên tức thì.

Hình như thiếu thiếu cái gì đó… Phải rồi! Tua kiếm đâu!?
Triển Chiêu nhìn tứ phía, không hề có! Hắn lập tức nhảy xuống, lục lọi khắp nơi trong phòng.
Lư Trân không hiểu con mèo này đang làm gì, cậu bước tới nhấc nó lên: “Tiểu Hắc, ngươi nghịch quá đi! Nếu không ngoan, ta sẽ không đưa ngươi về thôn Mạt Hoa nữa.”
Tiểu Hắc nghe thấy ba tiếng “thôn Mạt hoa”, tức khắc nằm im lại.
“Trân Nhi, tiên sinh đến rồi.

Con tới thư phòng nhanh đi, đừng để tiên sinh phải chờ!” Lư phu nhân ở bên ngoài thúc giục.
“Dạ, con tới ngay! Tiểu Hắc, ngươi ở yên trong đây nhé, ta học xong sẽ tới chơi với ngươi.” Lư Trân thả mèo đen xuống, vội vội vàng vàng bước ra cửa.
Triển Chiêu chỉ có thể lo lắng mà không làm được gì, cả một bụng thắc mắc của hắn không biết tìm ai để hỏi.

Tua kiếm ở đâu chứ? Có phải Đinh Triệu Lan về thôn Mạt Hoa rồi không? Bạch Ngọc Đường có phát hiện kiếm Trạm Lư bị mất tua kiếm chưa?…
Được rồi, thế thì chỉ có thể đi thử vận may tiếp vậy!
Triển Chiêu vừa mới bước được một bước đầu tiên, bỗng trên đầu vang lên một tiếng nói: “Con mèo sắp trốn đi rồi! Mau bắt lại! Con mèo sắp trốn đi rồi! Mau bắt lại!”
Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn lên, thấy có một con sáo đen đang ở trong lồng sắt bên cửa sổ vừa vỗ cánh, vừa lảm nhảm.

Triển Chiêu đang buồn bực, hắn nhảy mấy bước đến chỗ chiếc bàn bên cạnh lồng sắt, gầm một tiếng vào mặt sáo đen ở bên trong.
“Ôi chao! Sợ vãi đái rồi! Mèo sắp ăn chim rồi!” Sáo đen càng vỗ cánh mạnh hơn.
“Không được kêu bậy, bằng không ta ăn ngươi bây giờ!” Mèo đen dọa dẫm.

Triển Chiêu chợt lấy làm lạ, mình cũng có thể giao tiếp với chim sáo như thường! Ha, hóa ra mèo có khả năng giao tiếp với các loài động vật khác!

“Đại ca!” Sáo đen ngừng đập cánh, chớp chớp mắt với hắn, “Người ta ở trong lồng buồn đến phát sợ, không cho làm ồn ào, xương cốt của tôi sẽ rệu rã hết mất!”
“Vô vị!” Triển Chiêu mặc kệ nó, xoay người toan rời đi.
“Này, đại ca! Chờ đã, chúng ta có thể thương lượng một giao dịch không?” Sáo đen gọi hắn lại.
“Giao dịch gì?”
“Anh cho tôi tự do, tôi cũng cho anh tự do, thế nào?” Sáo đen nói ra một điều kiện hết sức hấp dẫn.
“Ngươi có thể cho ta tự do?” Triển Chiêu bán tín bán nghi.
“Anh đừng có mà coi thường chim! Chí ít tôi có thể bay ra ngoài kia mà không đụng vào bất kỳ cơ quan nào, anh làm được chứ?”
“Nhưng, nhỡ ta thả ngươi ra, ngươi bỏ ta lại bay đi mất, thế ta phải làm sao?”
Sáo đen bất bình, nói: “Sao Triển Chiêu tôi có thể là một con chim như vậy được!?”
“Khoan! Ngươi vừa mới bảo tên mình là gì?”
“Tôi tên Triển Chiêu.

Lúc Bạch Ngũ gia bắt tôi về cho Tiểu Trân chơi, đã đặt cho tôi cái tên này.” Sáo đen Triển Chiêu nói.
Triển Chiêu tức giận đến độ muốn bốc khói: Bạch Ngọc Đường! Ngươi chờ đấy!
“Này, còn anh tên gì?” Sáo đen Triển Chiêu hỏi.
Mèo đen bực mình đáp: “Ta tên Tiểu Hắc.”
“E hèm, bắt đầu từ hôm nay, Triển Chiêu với Tiểu Hắc chính là anh em sống chết có nhau! Đại ca, đại ca mau mở cửa cho em đi! Chúng ta cùng nhau hướng tới tự do!”
“Được rồi.

Có điều, ngươi làm ơn đừng gọi mình là Triển Chiêu…”
“Tại sao? Em thấy Triển Chiêu nghe rất hay mà, em thích cái tên này, đại ca không thích sao? Ờ… nếu đại ca không thích, Triển Chiêu em cũng dễ nói chuyện lắm.

Đại ca có thể gọi em là Tiểu Triển, Tiểu Chiêu, hay là Chiêu Chiêu? Hay là Tiểu Chiêu Chiêu?…”
“Câm mồm!”
“Câm mồm? Em không thích cái tên này cho lắm.”
“Ta bảo ngươi câm mồm!”
Một mèo một chim lẻn rời khỏi căn phòng của Lư Trân.

Phía trước có một con đường hẹp quanh co – là đường dẫn tới Loa Si Hiên chăng?
“Sáo đen, ngươi bay lên quan sát đường, ta muốn đi tới Loa Si Hiên.” Triển Chiêu nói.
“Bay lên? Ngộ nhỡ họ phát hiện ra em thì sao? Ngộ nhỡ bị ná bắn hạ thì sao? Triển Chiêu em khó khăn lắm mới thoát khỏi…”
“Câm mồm! Ngươi có bớt ồn ào đi không thì bảo, ta kêu người tới bắt ngươi lại bây giờ!” Triển Chiêu cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung.
Sáo đen Triển Chiêu vội vàng vỗ cánh bay lên dẫn đường.
Có một con chim hỗ trợ, con đường này dễ đi hơn nhiều.

Thực ra, kể từ lúc Triển Chiêu biến thành mèo, kích thước cơ thể nhỏ đi, cân nặng cũng nhẹ đi rất nhiều, hắn ít chạm phải bẫy hơn lúc làm người.

Vấn đề khó nhất hắn gặp phải lúc này là tìm đường.

Hiện giải quyết được vấn đề này rồi, hắn cảm thấy chuyện mình sống lại đã có hy vọng, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Trong nháy mắt, Loa Si Hiên đã ở trước mặt!
“Đại ca, phía trước chính là Loa Si Hiên, có phải Triển Chiêu em rất thông minh không? Ơ này, đại ca khen em một chút đi.” Sáo đen Triển Chiêu bay sà xuống trước mặt Tiểu Hắc, nói huyên thuyên không ngừng.
“Câm mồm!” Hễ khi nghe thấy nó tự xưng “Triển Chiêu”, Tiểu Hắc chỉ muốn chụp nó xuống vặt hết lông của nó ra.
Lúc chúng nó sắp bước vào Loa Si Hiên, bỗng nhiên sáo đen Triển Chiêu hét lên: “Tiêu rồi!”
Chỉ thấy trước mắt có một bóng trắng vụt tới, sáo đen Triển Chiêu dốc hết sức vỗ cánh bay lên, thế nhưng không ngờ bóng trắng còn nhanh hơn nó, nháy mắt đã tóm gọn nó.
Khi nhìn thấy Bạch Ngọc Đường đi bắt sáo đen Triển Chiêu, Tiểu Hắc nhảy lên trên cây, đưa mắt nhìn quanh trong phòng.

Không thấy Đinh Triệu Lan! Nhưng lúc này không có thời gian nào cho Tiểu Hắc nghĩ suy, Bạch Ngọc Đường đến rồi! Tiểu Hắc giẫm lên cành cây, nhảy bổ tới cây cột trước phòng, móng vuốt bấu vào cây cột trèo lên trên.
“Để ta xem mi chạy được đi đâu?!” Bạch Ngọc Đường phóng qua, đưa tay tới chộp lấy gáy mèo đen.
Tiểu Hắc vội vàng nhả móng vuốt, từ trên cây cột tụt xuống đất, bỗng nó trông thấy phía dưới hòn non bộ có một khe nhỏ, nó có thể chui qua được, còn Bạch Ngọc Đường thì không.

Ai dè, nó vừa mới chui qua, Bạch Ngọc Đường đã chặn ở ngay trước lối ra, hắn không chút do dự, một tay túm chặt gáy của nó, xách nó lên.
“Nhóc con, dám đấu với ta? Ngươi có biết mỗi một ngóc ngách ở đây đều do ta thiết kế không hả?” Bạch Ngọc Đường đắc ý cười.

Nói thật lòng thì… hắn cười lên trông rất đẹp, trời âm u tới đâu cũng sẽ nắng trong xanh ngay tức khắc.
Tuy nhiên, Tiểu Hắc chỉ muốn cào hắn.

Đúng! Cứ cào lên mặt hắn mấy vết xước, thậm chí chỉ là đạp lên người hắn mấy dấu chân mèo cũng khiến người ta thấy hả dạ rồi! Nhưng Bạch Ngọc Đường sẽ để yên cho nó cào ư? Đừng có mơ!
Bạch Ngọc Đường chẳng thèm để ý đến con mèo đen đang miệt mài muốn cào vào người hắn, hắn quay đầu lại nói với con sáo đen đang nằm gọn ở trong tay kia: “Ngươi được đấy, Triển Chiêu! Là ngươi thừa lúc Trân Nhi cho ăn chuồn ra ngoài? Hay là cấu kết với con mèo đen này, để nó mở lồng sắt cho ngươi bay ra hả?”
“Thả ta ra! Thả ta ra! Bất lịch sự! Bất lịch sự!” Sáo đen Triển Chiêu không ngừng la hét.
“Ta khinh! Ngươi là con đực sao? Ta không hứng thú với con đực! Nếu ngươi còn chạy trốn, ta sẽ luộc ngươi!” Bạch Ngọc Đường hăm dọa.
Lúc ấy, Tiểu Hắc thoáng nhìn thấy tua kiếm của mình đang được đeo trên thắt lưng Bạch Ngọc Đường.

Thì ra là đang ở chỗ hắn! Nó liền nháy mắt ra hiệu với sáo đen Triển Chiêu.
Sáo đen Triển Chiêu hiểu ý, la lớn: “Chết rồi! Chết rồi!”
“Ta còn chưa luộc ngươi, ngươi gào thét cái gì?” Bạch Ngọc Đường nói.

Nhưng ngay sau đó hắn phát hiện mèo đen trên tay hắn đã bất động.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mèo đen nằm thẳng cẳng, cả người rũ xuống, không hề động đậy, cái đuôi cũng chẳng vểnh lên.
“Giả chết đấy à?” Dù miệng nói như vậy, Bạch Ngọc Đường vẫn ngồi xổm xuống đặt con mèo dưới đất.

Đang định kiểm tra con mèo này chết thật hay giả, thì con mèo đã nhổm dậy, nhào tới cắn vào tua kiếm ở thắt lưng của hắn và ra sức kéo…
Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười đứng lên, con mèo đen kia vẫn cứ cắn chặt tua kiếm quyết không nhả ra, bốn cái chân còn ra sức bấu vào vạt áo của hắn.

Bạch Ngọc Đường đành mang theo nó như vậy đi vào trong phòng, hắn nhốt sáo đen vào lồng sắt trước, sau đó tính lôi con mèo ra, nhưng con mèo này cực kỳ lì lợm, nó cứ cắn mãi tua kiếm không chịu buông.

Bạch Ngọc Đường buộc lòng phải cởi tua kiếm xuống.
“Ngươi cũng thích cái tua kiếm này hả? Không hổ là mèo, mèo thích đồ của mèo.” Bạch Ngọc Đường đặt con mèo lên bàn, đưa tay vuốt đầu nó, ánh mắt thoáng hiện chút cô đơn.
Mèo đen vừa ngậm tua kiếm, vừa nhìn Bạch Ngọc Đường, quên mất việc bỏ chạy.

Hắn cũng đâu muốn giết mình, đúng không? Đúng rồi, tuy Bạch Ngọc Đường tranh cường háo thắng, nhưng trên giang hồ vẫn nổi danh là nghĩa hiệp.


Lần này anh ta bắt nhốt mình trong hang Thông Thiên, cũng chỉ là để đấu khẩu khí.

Bày ra mấy trò trẻ con thế này, việc gì mình phải giận anh ta?
Tua kiếm rất dài, mèo đen ngậm trong miệng mà sợi tua kiếm vẫn lòng thòng trên đất.

Bạch Ngọc Đường thấy nó không rời đi, hắn cầm lấy tua kiếm tết lại với nhau, rồi buộc vào cổ nó.
“Khà khà, có thêm một cái lục lạc nữa thì càng đẹp!” Bạch Ngọc Đường hài lòng chiêm ngưỡng thành phẩm của mình.
Đúng lúc ấy, Bạch Phúc hớt hơ hớt hải chạy tới nói: “Ngũ gia! Đinh Đại gia không chịu ăn cơm, anh ta nói, nếu không thả anh ta về, anh ta sẽ chết đói ở đây.”
“Để ta đi xem sao!” Bạch Ngọc Đường sốt sắng đứng lên đi ra ngoài cùng Bạch Phúc.
Mèo đen vội vàng chạy đi theo.

Sáo đen Triển Chiêu ở trong lồng vỗ cánh liên hồi: “Này! Còn em nữa! Đừng bỏ em lại mà! Đại ca! Triển Chiêu vẫn đang bị nhốt ở đây mà! Đại ca!”
Mèo đen quay đầu lại kêu meo một tiếng: “Câm mồm! Ta sẽ quay lại cứu ngươi sau!”
Mèo đen đi theo Bạch Ngọc Đường, tạt qua một khúc hành lang, bỗng nhiên nó bị ai đó ở phía sau bế lên.
“Tiểu Hắc, ngươi lại chạy ra ngoài chơi à?” Người nói là Lư Trân.
Mèo đen nóng lòng… giương mắt nhìn Bạch Ngọc Đường đi xa dần.

Lư Trân này ra lúc nào không ra, lại ra vào lúc này!
“Ơ? Ngũ thúc?” Lư Trân trông thấy Bạch Ngọc Đường, cậu rón ra rón rén trốn vào sau một cái cây, thấy hắn đã đi khá xa, lập tức lặng lẽ bám theo sau.
Mèo đen chuyển từ buồn sang vui, ngoan ngoãn nằm im không kêu một tiếng.
Lư Trân đi theo tới một căn phòng khách, cậu đứng lắng tai nghe.

Bên trong có tiếng đồ đạc vỡ, có vẻ là của mấy thứ đồ sứ.
Sau đó nghe thấy Đinh Triệu Lan nói chuyện: “Bạch Lão Ngũ, để ta xem ngươi có dám giam ta cả đời ở đây không!”
“Đinh Đại ca bảo trọng, nóng giận hại sức khỏe.” Bạch Ngọc Đường nói, rồi hắn thản nhiên bước ra ngoài, nghênh ngang rời đi.

Đám gia đinh cũng rời đi theo hắn.
Lư Trân hồi hộp, thấy mọi người đã rời đi, bèn len lén lẻn vào phòng khách.

Đinh Triệu Lan đang bực bội ngồi bên bàn.
“Đinh Đại thúc…” Lư Trân rón rén đi tới.
“Hả, là Trân Nhi…” Đinh Triệu Lan đưa mắt lên nhìn cậu, bỗng nhìn thấy con mèo đen trong lòng Lư Trân, “Tiểu Hắc? Sao cái thứ buộc trên cổ nó trông quen quen thế nhỉ…”
Lúc ấy Lư Trân mới phát hiện trên cổ con mèo có buộc một sợi dây bện xoắn, phía cuối còn thắt nơ.

Cậu nhấc con mèo lên nhìn kỹ, nói: “Hử? Đeo nó từ khi nào vậy? Trông đẹp quá!”
“Ta nhớ ra rồi!” Đinh Triệu Lan vỗ đùi, “Nó là tua kiếm trên Trạm Lư! Là Nguyệt Hoa tự tay đan! Kiếm Trạm Lư ở đảo Hãm Không, lẽ nào… Trân Nhi, gần đây Ngũ thúc con có gì khác thường không?”
Lư Trân suy nghĩ một lát, nói: “Hình như không ạ… Mỗi ngày thúc ấy vẫn tới thăm hỏi mẹ con.

Mẹ con lúc nào cũng khuyên thúc ấy đừng bài trí bẫy ở đảo nhiều như vậy.

A, phải rồi! Hôm trước thúc ấy có nói với mẹ con là mấy cái bẫy đó rất có tác dụng, bắt được một con mèo rồi! Phải Tiểu Hắc không nhỉ? Không đúng, Tiểu Hắc mới tới đảo gần đây thôi mà.”
Đinh Triệu Lan nghe đến đây, tự nhiên vỡ lẽ.

Thảo nào Bạch Lão Ngũ giam lỏng mình ở đây, nhất định là hắn nhốt em rể của mình, rồi tưởng mình đã biết chuyện nên tới đây thăm dò hắn! Không được, mình phải nghĩ cách báo cho lão Nhị, để nó tới đây cứu mình và Triển Chiêu.
“Đinh Đại thúc, thúc sao vậy ạ? Thúc vẫn còn giận sao ạ?” Lư Trân thấy hắn không nói lời nào, bèn hỏi.
“Trân Nhi, ta với Ngũ thúc của con có chút hiểu lầm thôi, e rằng không thể giải quyết một lúc là xong.

Nhưng mà, Tiểu Hắc là mèo của Nguyệt Hoa cô cô, không gặp nó lâu như vậy, Nguyệt Hoa cô cô của con chắc đang rất lo.

Ta lại không thể quay về thôn Mạt Hoa ngay được…” Đinh Triệu Lan rầu rĩ nói.
“Dạ thúc cứ để con.

Con sẽ giúp thúc dẫn Tiểu Hắc về cho cô cô!” Lư Trân vỗ ngực một cái và nói.
“Thế tốt quá! Trân Nhi, sẵn tiện con nhắn lại với Đinh Nhị thúc là, ta với kiếm đều đang ở trên đảo.” Đinh Triệu Lan dặn dò.
“Kiếm? Kiếm nào ạ? Thúc không có mang kiếm đến mà.” Lư Trân nhìn hắn tỏ ý không hiểu.
“Con cứ nói y như lời ta là được rồi, Đinh Nhị thúc sẽ hiểu thôi.”
“Dạ, con đi kêu Tiêu Năng chuẩn bị thuyền.”
“Trân Nhi, nếu như Ngũ thúc có hỏi…”
“Con sẽ nói, tiên sinh sắp tổ chức mừng thọ, con đi ra chợ mua quà cho tiên sinh.” Lư Trân cười nói.
Đinh Triệu Lan nhìn theo bóng Lư Trân lon ton chạy đi, lúc này mới thở phào một hơi.
Lại nói về Lư Trân một đường thuận buồm xuôi gió, chẳng bao lâu nữa sẽ tới nhà họ Đinh ở thôn Mạt Hoa.
Hai ngày qua, đầu của Đinh Triệu Huệ gần như muốn nổ tung.

Vô duyên vô cớ Đinh lão phu nhân không thấy con trai lớn hai ngày, lo lắng đến nổi ăn không ngon, ngủ không yên, lúc nào cũng càm ràm với Đinh Triệu Huệ, bảo hắn mau đi tìm Đại ca về.

Đinh Triệu Huệ cũng có phái người tới đảo Hãm Không hỏi thăm, mấy người đó quay về báo rằng Đinh Triệu Lan với Bạch Ngọc Đường trò chuyện với nhau rất vui vẻ, muốn ở lại đấy chơi mấy ngày nữa, bảo bọn họ ở nhà không cần lo lắng.
“Xưa nay Triệu Lan làm việc gì cũng nghiêm túc, sao có thể mải mê chè chén tán gẫu mà không về nhà? Nếu bảo là Triệu Huệ làm vậy thì còn có thể tin được.” Đinh lão phu nhân không yên lòng, “Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”
“Mẹ, mẹ đừng lo.

Nếu Đại ca còn chưa về, con sẽ trực tiếp đến đảo tìm huynh ấy.” Đinh Triệu Huệ an ủi mẫu thân.
Đang nói, một gia đinh chạy vào báo rằng: “Tiểu thiếu gia Lư Trân của đảo Hãm Không tới tìm tiểu thư nhà chúng ta.”
Đinh Nguyệt Hoa ngạc nhiên: “Trân Nhi tới tìm ta?” Mặc dù lúc Lư Trân tới nhà, thỉnh thoảng mình có ra chơi với nó, nhưng thằng bé chưa bao giờ một mình đi tới đây tìm người.
Đinh Triệu Huệ và Đinh Nguyệt Hoa cùng đi đến phòng khách.
“Cô cô, con mang mèo về cho cô cô đây ạ!” Lư Trân trông thấy Đinh Nguyệt Hoa, liền nói ngay.
“Ôi! Đúng là Tiểu Hắc! Cảm ơn Trân Nhi!” Đinh Nguyệt Hoa đón lấy mèo đen, vừa vuốt ve nó vừa nói, “Sáng ra đã nghe bảo là Tiểu Hắc theo Đại ca đến đảo Hãm Không.

Ngươi cũng ham chơi thật đấy, đến bây giờ mới chịu về nhà à?… Ô, đây là…”
“Trân Nhi, con mang mèo của nhà thúc về lại rồi.

Thế Đại ca của thúc đâu?” Đinh Triệu Huệ hỏi.
Lư Trân chưa kịp đáp, Đinh Nguyệt Hoa đã sửng sốt thốt lên: “Đây là tua kiếm trên Trạm Lư! Sao nó lại buộc ở trên cổ Tiểu Hắc?”
“Đinh Đại thúc vẫn còn ở trên đảo ạ, thúc ấy dặn con nói lại với Đinh Nhị thúc là thúc ấy với kiếm đều đang ở trên đảo.” Lư Trân nói, “Cô cô, là thanh kiếm này sao ạ? Kiếm Trạm Lư?”
Đinh Triệu Huệ vừa mới bắt đầu suy nghĩ là đã hiểu được tám, chín phần.

Hắn nháy mắt ra hiệu với Đinh Nguyệt Hoa, bình thản nói với Lư Trân: “Trân Nhi, cảm ơn con.

Con quay về nói với Đinh đại thúc, rằng bọn ta hiểu cả rồi.”
Cuối cùng mèo đen đã có thể thở phào một hơi.

Được rồi, Đinh Nhị biết chuyện này, thể nào cũng sẽ đi tìm xác của mình về.

Có điều phải… Nó không kìm lòng được ngẩng đầu lên nhìn Đinh Nguyệt Hoa một chút, chỉ thấy vẻ mặt của cô đang rất lo lắng, đau đáu nhìn Đinh Triệu Huệ.

Mèo đen lại nghĩ: Nhìn nàng thế này, nếu như biết được tin mình “chết”, nàng chắc chắn sẽ rơi nước mắt… Nghĩ đến dáng vẻ Nguyệt Hoa đau lòng khóc, trong lòng Triển Chiêu không khỏi xót xa.

Than ôi, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn thật sự không muốn làm Nguyệt Hoa đau buồn.
Vào lúc Triển Chiêu đang nghĩ miên man, Đinh Triệu Huệ đã đến gặp Đinh lão phu nhân nói hết suy đoán của mình.
Đinh lão phu nhân nghe xong, bà vội vàng nói: “Triệu Huệ, con lập tức đi tới đảo Hãm Không cho mẹ, mẹ không cần biết con làm bằng cách gì, cướp người cũng được, quỳ xuống xin người cũng được.


Dù có thế nào, mẹ muốn con trai với con rể nguyên vẹn lành lặn!”
Ban ngày ban mặt đi tới đảo Hãm Không cứu người thì quá lộ liễu, vậy nên Đinh Triệu Huệ chọn đi vào ban đêm.
Buổi tối thì buổi tối vậy, dẫu sao vẫn còn ba ngày nữa, bất luận có ra sao Đinh Triệu Huệ cũng chẳng loanh quanh ở đảo mất ba ngày được.

Đối với cái tên hễ mở miệng ra là đòi thiến Tiểu Hắc này, Triển Chiêu vẫn có chút tin tưởng.
Hắn lại lo lắng cho Đinh Nguyệt Hoa, sau bữa cơm tối, cô lẳng lặng bước về phòng, đuổi hết nha hoàn ra ngoài.
Thế là, Tiểu Hắc ở dưới cửa sổ khum người nhảy phốc lên bệ cửa sổ, chui vào trong phòng. Chỉ thấy Đinh Nguyệt Hoa vừa mới lấy một bộ y phục dạ hành ở trong tủ đồ ra, xoay người lại là thấy Tiểu Hắc nhảy vào, cô lập tức bước tới đóng cửa sổ lại, đặt ngón tay lên môi: “Suỵt!” Tiếp đó, bắt đầu cởi quần áo…
Tiểu Hắc chỉ cảm thấy máu toàn thân vọt một mạch tới đỉnh đầu, sắp phụt máu mũi đến nơi rồi!
Triển Chiêu ơi là Triển Chiêu, ngươi là người sao? Ờ… không, bây giờ là mèo… Là mèo cũng không thể nhìn! Tuy đây là vị hôn thê, nhưng suy cho cùng vẫn chưa “thành hôn” mà! Cơ mà… kia… chẳng phải trước đó ôm ngủ một đêm rồi à… A… a… a!!! Sao có thể nghĩ ra một ý nghĩ đen tối như vậy!…
Vào cái lúc Tiểu Hắc đang rối rắm tột cùng, hai chân trước cứ giậm lên giậm xuống, thì Đinh Nguyệt Hoa đã thay xong y phục.

Cô không chút bận tâm tới hành động kỳ quặc của con mèo này, thay vào đấy, cô ngồi xuống trước bàn trang điểm, quấn tóc gọn lại, sau đó lấy Cự Khuyết xuống, cô vuốt ve thân kiếm, tự lẩm bẩm: “Không biết Bạch Ngũ ca giam chàng được bao lâu rồi, huynh ấy có làm khó gì chàng không?”
Tiểu Hắc nghe xong, trong lòng ấm áp, vừa định bước qua an ủi một lát, thì Lục phán quan đột nhiên xuất hiện ở trước mặt nó!
“Triển Chiêu, ta có một tin tốt và một tin xấu, ngươi muốn nghe tin nào trước?” Lục phán quan nhìn mèo đen nói với vẻ mặt kỳ lạ.
“Tin xấu đi.”
“Là thế này, việc ta tự ý cho ngươi sống lại đã truyền tới tai lão Diêm vương.

Ông ấy vừa mới kêu quỷ sai đánh ta một trăm gậy xong, ôi cái mông ngọc ngà của ta…” Lục phán quan khổ sở xoa xoa mông mình.
“Đây là tin xấu của ông à?”
“Không, đây là tin xấu của ngươi! Bởi vì sau khi Diêm vương đánh ta xong đã thu hồi Định Hồn Châu của ta.

Vậy nên, xác của ngươi sẽ không giữ được quá lâu đâu.

Nếu như ngươi không sống lại trước lúc mặt trời mọc vào ngày mai, xác của ngươi sẽ thối rữa…”
“Thối rữa!?”
“Đúng, từng khối từng khối thịt sẽ rã ra, từ từ hóa thành nước…”
Nếu để Nguyệt Hoa nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng như vậy… Triển Chiêu không dám nghĩ tới nữa.
“Ơ này!” Lục phán quan đánh đầu mèo đen, “Sao ngươi không thử hỏi ta, tin tốt là gì đi hả?”
“Đủ rồi, tình hình thế này còn có tin tốt gì nữa chứ?” Triển Chiêu cười khổ nói.
“Tin tốt chính là: sau khi Định Hồn Châu bị lấy đi, xác của ngươi không phải là một xác chết lạnh ngắt.

Lồng ngực của ngươi vẫn còn một chút hơi ấm, vẫn có thể chống đỡ đến trước lúc mặt trời mọc ngày mai.”
“Cái này cũng được tính là tin tốt?”
“Dù sao có còn hơn không, chẳng phải sao?” Lục phán quan lúng túng cười, “Ta phải đi đây.

Nếu không Diêm vương đến kiểm tra không thấy ta, lại lôi ta ra đánh nữa.” Dứt lời, đã chẳng còn thấy bóng dáng của Lục phán quan.
Khi này, Đinh Nguyệt Hoa xoay người bước tới chỗ mèo đen, cô vuốt ve nó, nói: “Tiểu Hắc, ta phải theo Nhị ca đi cứu hắn.

Ngươi ngoan ngoãn ở đây chờ ta về.”
Tiểu Hắc khum người phóng lên trên vai cô.
“Không dẫn ngươi đi theo được, Tiểu Hắc ngoan, xuống đi.” Đinh Nguyệt Hoa vỗ về, cô khẽ đẩy nó, thế nhưng mèo đen không chịu xuống.
Hết cách, Đinh Nguyệt Hoa chỉ đành mang theo nó lén lút rời khỏi phòng, chạy tới bến thuyền.

Khi thuyền của Đinh Triệu Huệ đã rút dây, Đinh Nguyệt Hoa phi người nhảy lên thuyền.
“Muội muội! Muội không thể đi theo, nếu để mẹ biết, ta gánh không nổi đâu!” Đinh Triệu Huệ nói.
“Huynh bớt nói đi, nhanh chèo thuyền!” Đinh Nguyệt Hoa thúc giục.
Đinh Triệu Huệ hiểu tính tình em gái, không thể làm gì hơn ngoài việc chống sào, chèo thuyền rời đi.
“Muội muội, lần này chúng ta đi cứu người, không phải đi dạo chơi, muội dẫn theo nhóc mèo này làm gì? Ngộ nhỡ nó kêu, bị người khác phát hiện thì phải làm sao?” Đinh Triệu Huệ lườm Tiểu Hắc mà nói.
Tiểu Hắc trợn mắt nhe nanh gầm gừ với hắn hai tiếng.
“Tiểu Hắc một mực đòi đi theo, muội đuổi thế nào cũng không đi.”
“Con mèo này cứ ỷ lại vào Nguyệt Hoa nhà chúng ta.

Ta cảnh cáo ngươi, ngươi mà kêu lên một tiếng nào, ta sẽ quăng ngươi xuống hồ hoa lau cho cá ăn.”
“Nhị ca, huynh đừng dọa nó, Tiểu Hắc rất ngoan mà.”
Chẳng mấy chốc, chiếc thuyền con đã tới gần bến thuyền ở đảo Hãm Không.

Hai tên gia đinh bảo vệ bến thuyền giơ đèn tới và nói: “Cho hỏi có phải là Nhị gia nhà họ Đinh tới không?”
“Chính là Đinh Nhị gia tiêu sái anh tuấn của ngươi tới!” Đinh Triệu Huệ không chờ thuyền cặp bờ, đã phi thân nhảy tới trước mặt gia đinh, đánh ngất hết bọn họ.

Trên mặt hai tên ấy vẫn còn giữ nguyên nụ cười khi nãy.
“Nhị ca!” Đinh Nguyệt Hoa quăng dây thừng tới.
Đinh Triệu Huệ bắt lấy, kéo thuyền qua, rồi buộc chặt lại.

Đinh Nguyệt Hoa cũng nhảy lên bờ, mèo đen từ trên vai cô phóng xuống đất, nó chạy lên phía trước vài bước, quay lại kêu meo meo gọi cô.
“Dáng vẻ thế này, lẽ nào Tiểu Hắc biết đường, nó đang muốn dẫn đường cho chúng ta ư?” Đinh Nguyệt Hoa nói.
“Bạch Lão Ngũ đặt rất nhiều bẫy ở trong, con mèo này có thể nhớ được hết sao?” Đinh Triệu Huệ bán tính bán nghi.
“Nhưng mà chúng ta cũng đâu biết đường, có lẽ đi theo Tiểu Hắc còn có thể tìm được người.

Động vật có khả năng phân biệt đường tốt hơn con người mà.” Đinh Nguyệt Hoa nói.
“Được rồi, cùng lắm thì tùy cơ ứng biến.”
Vậy là, hai huynh muội đi theo mèo đen tiến vào đảo Hãm Không.
Lúc Lư Trân rời khỏi đảo Hãm Không, Triển Chiêu đã âm thầm ghi nhớ lại đường đi.

Tuy hiện tại là ban đêm, nhưng may thay mắt của hắn là mắt mèo, trời càng tối càng thấy rõ.

Hắn cứ theo trí nhớ dẫn hai huynh muội họ Đinh rẽ trái rẽ phải, chỉ một lát nữa sẽ đến Loa Si Hiên – hắn muốn tìm Đinh Triệu Lan trước, thêm một người là thêm một sức mạnh.

Vả lại, hắn cũng có thể tìm được sáo đen lắm mồm kia, có con chim đấy bay ở phía trước, đường càng dễ đi hơn.
Trong lúc hắn đang tự đắc về cái trí nhớ tốt của mình, bất thình lình phía trước đèn đuốc sáng choang! Bạch Ngọc Đường đứng rành rành ngay trước mặt!
“Phải gió! Đã bảo con mèo này không được tích sự gì rồi!” Đinh Triệu Huệ vỗ trán một cái.
“Hai vị đêm hôm khuya khoắt, mặc y phục dạ hành bước vào nhà tại hạ, là muốn làm gì đây?” Bạch Ngọc Đường đánh giá huynh muội họ Đinh, đoạn hỏi.
“Là như thế này…” Đinh Triệu Huệ bước tới phía trước và nói, “Chẳng phải Đại ca ta đang ở trên đảo hay sao? Ta với muội muội cũng muốn tới chơi, nhưng lại khờ khạo kém tinh, nên bọn ta đi lạc mất.”
“Khờ khạo kém tinh? Hai người các huynh đến chơi mà lại mặc y phục dạ hành? Huynh thật sự coi ta là kẻ khờ khạo kém tinh đấy à?”
“Sao có thể coi đệ là kẻ khờ khạo kém tinh được chứ? Ngươi vốn là kẻ khờ khạo kém tinh! Muội muội, lên!” Bỗng Đinh Triệu Huệ rút kiếm đâm tới Bạch Ngọc Đường.
Đinh Nguyệt Hoa cầm lấy Cự Khuyết, đánh ngã hết mấy tên gia đinh Bạch Ngọc Đường dẫn theo.

Dù sao đảo Hãm Không với thôn Mạt Hoa cũng là láng giềng của nhau, để chết người sẽ rất khó nói chuyện, do vậy cô vẫn không rút kiếm ra khỏi vỏ, chỉ là đánh ngã bọn họ.
Phía bên này, Đinh Triệu Huệ với Bạch Ngọc Đường đang tới lui lên xuống đánh nhau choang choảng.
Tiểu Hắc ngẫm nghĩ, có Đinh Nhị giữ chân Bạch Ngọc Đường, dẫn Nguyệt Hoa đến hang Thông Thiên là quá thích hợp! Nó chạy như bay đến bên cạnh Đinh Nguyệt Hoa, ngậm lấy ống quần của cô ra sức kéo đi.
Đinh Nguyệt Hoa hiểu ý, lặng lẽ rời đi theo Tiểu Hắc.
Rẽ được hai khúc ngoặt, Bạch Ngọc Đường đột nhiên lại xuất hiện ở trước mặt bọn họ! – Tên này biết thuật phân thân!?
“Bạch Ngũ ca, sao huynh…” Đinh Nguyệt Hoa siết chặt kiếm trong tay.
“Hừ! Muội nghĩ Đinh Nhị giữ chân được ta ư? Ta chỉ rẽ mấy vòng là hắn không tìm được ta rồi.” Bạch Ngọc Đường bước lại gần từng bước một, “Muội muội, muội đang tính đi đâu đây?”
Chuyện đến nước này, Đinh Nguyệt Hoa còn sá chi nữa, cô chĩa kiếm vào Bạch Ngọc Đường, nói: “Huynh nói, huynh nhốt Triển Chiêu ở đâu?!”
Bạch Ngọc Đường sửng sốt, chợt hắn trông thấy con mèo đen đang ngồi trên vai Đinh Nguyệt Hoa, tức khắc hiểu ra ngay.

Trời ạ, mình bị ma xui quỷ khiến hay sao mà đi đeo tua kiếm vào cổ con mèo này? Bỏ đi, giấy không gói được lửa, mình cũng đâu có muốn lấp liếm chuyện này, cái gì tới sớm muộn cũng sẽ tới.
(Hết chương 3).