19

Bà Đỏ chạy vụt vào nhà.

Không thấy thằng con đâu, bà lại phóng ngược ra vườn.

So với tuổi của bà, không ai nghĩ bà có thể chạy nhanh đến vậy. Chân gần như không chạm đất, bà bay quanh vạt đậu bắp bốn vòng, lượn ngang vườn cải sáu vòng, cuối cùng chiếc hỏa tiễn trong hình dáng bà Đỏ đáp xuống chỗ gốc mít, nơi thằng con bà đang ngồi chơi với đám gà con.

- Con... con... nè... - Bà Đỏ nói, như hụt hơi.

Thằng Cu giương mắt nhìn mẹ thay cho câu hỏi.

Bà Đỏ lay vai thằng con, mặt vẫn còn tái mét:

- Con... con biết gì không? Mẹ vừa... vừa... nói chuyện với thằng Lọ Nồi.

Bà đưa tay vuốt ngực, vẫn còn phập phồng dưới lớp áo:

- Mẹ hỏi, và nó trả lời. Rồi nó hỏi, và mẹ trả lời...

Sau khi chắp nối câu chuyện đứt khúc của mẹ nó (vì những tiếng thở hổn hển xen ngang bất tận), thằng Cu toét miệng cười:

- Mẹ ơi! Con đã trò chuyện với tụi nó mấy hôm nay rồi.

Trước vẻ mặt ngẩn ra của mẹ nó, thằng Cu quay về phía lũ chíp hôi, vui vẻ “Ăng gô gô”:

- Chúc một ngày tốt lành!

Cả chục con gà con đồng loạt ngước mỏ lên ríu rít “Chiếp chiếp gô”:

- Cảm ơn!

Trong một phút, bà Đỏ cảm giác đầu óc mình biến thành một món thịt băm.

Ngay lúc đó bà Đỏ không biết bà sẽ còn thấy đầu mình kêu ong ong thêm nhiều lần nữa khi thằng Cu và lũ nhóc trong vườn tiếp tục cộng tác với nhau sáng chế thêm nhiều mẫu câu mới, đa dạng, phong phú, hoàn toàn có thể dùng để biên soạn một cuốn cẩm nang ngoại ngữ kiểu như Sổ tay hội thoại hằng ngày hay 500 câu thường dùng khi đi du lịch.

Bà Đỏ không ở trong số những người phụ nữ dễ xao lòng nhưng kể từ ngày bọn nhóc trong vườn bày những trò quỷ quái, bà đành phải cầu viện đến đức tin như một đồn lũy tinh thần để nương náu và để giúp bà không lăn ra xỉu khi thực tiễn cuộc sống đột ngột có những điều vượt xa những trải nghiệm thông thường.

Cho dù như vậy, khi thằng Cu đổ cám vào máng, nhìn lũ heo ngốn ngấu quét sạch thức ăn bằng những cú táp quá khích rồi hỏi “Ăn nữa không?” để nghe lũ heo con ngước mõm trả lời “Nữa”, tất nhiên bằng thứ ngôn ngữ pha trộn giữa “ăng ẳng”, “chiêm chiếp”, “gâu gâu” và “ủn ỉn”, bà vẫn kinh ngạc đến mức quên cả mình là ai, đang ở đâu.

Tất nhiên, từng ngày một, bà cũng học được cách làm quen với thực tiễn đó, thậm chí thấy thích thú khi trò chuyện được với đám vật nuôi.

Nếu trình bày theo sách hướng dẫn thực hành giao tiếp thì các cuộc trò chuyện đó diễn ra như thế này.

* Bài 1:

Bà Đỏ và thằng Mõm Ngắn:

- Con khỏe không?

- Cảm ơn bà. Con khỏe. Bà khỏe không?

- Cảm ơn con. Bà khỏe.

* Bài 2:

Bà Đỏ và lũ gà con:

- Tụi con đói không?

- Cảm ơn bà. Tụi con no rồi. Bà đói không?

- Cảm ơn. Bà cũng no rồi.

* Bài 3:

Bà Đỏ và lũ heo con:

- Chúc tụi con ngủ ngon.

- Cảm ơn bà. Chúc bà ngủ ngon.