“Sở Nhược Du, ta không làm được đề này.”Nam sinh ngồi sau ghế Sở Nhược Du nói chuyện, bởi vì khẩn trương nên ngữ khí có chút run.“Có thể dạy dạy ta hay không?”Sở Nhược Du nhanh chóng liếc mắt đọc một cái đề lớn, trong lòng nháy mắt hiểu rõ, đề này đích xác có chút khó khăn đối với học sinh cấp 3 bình thường.Cô nghĩ nghĩ cầm lấy bút nhanh chóng viết mấy cái bước giải, sai đó bắt đầu từng cái giảng giải.

Logic của cô mười phần trật tự, theo ý nghĩ của nàng thật dễ dàng hiểu được đề mục.

Nam sinh ghế sau thấy nan đề khiến mình ban ngày bối rối được giải quyết dễ dàng,liên tục gật đầu đồng thời tán dương:“Trách không được người thi đứng đầu toàn khoa, thật quá lợi hại.”Tạm dừng một lát hắn lại ngượng ngừng hỏi:“Về sau ta có còn có thể tới hỏi người vấn đề sao?”Nhưng vào lúc này, hệ thống lại tiếp tục bất ngờ báo một câu tiến độ nhiệm vụ.“Giúp đỡ bạn học giải đáp nghi vấn, khâm phục một trăm điểm.”Trong lòng Sở Nhược Du vốn vỡ tan bây giờ lại càng nát bấy.

Cái này liền so đều không so được.Đây là hệ thống vớ vẩn gì, tuỳ tiện dạy người khác giải đề đều có thể kiếm một trăm điểm, giảng mười đạo đề có thể đạt được ngang với cứu một người.

Thật quá đáng.Đương nhiên một chút ý tưởng này cũng chỉ có thể trong lòng suy nghĩ.


Sở Nhược Du mang theo vài phần không rõ ý vị hơi đè thấp âm thanh:“Đương nhiên là có thể, mặc kệ người hỏi cái gì ta đều không nửa lời giấu diếm,biết gì sẽ nói hết.”Nói xong cô lại chầm chậm cất cao âm thanh:“Tất cả mọi người đều có thể.”Đừng nhìn một trăm điểm này ít, nhưng bù lại người nhiều đề nhiều.

Nhiều rau hẹ như vậy không cắt là phí phạm.

(Dg: ý là dễ dàng kiếm được)Vừa dứt lời không chỉ nam sinh ngồi ghế sau mà những bạn học nghe được cô nói ánh mắt tất cả đều thay đổi.

Hiện tại rất nhiều học bá cất giấu sợ phương pháp học tập bị người khác biết được, mà Sở Nhược Du liền không giống như vậy, cô sẽ thoải mái hào phóng chia sẻ, người như vậy như thế nào làm người khác không thích.

Trong lúc nhất thời, mỗi lúc tan học bên người Sở Nhược Du luôn luôn đầy người vây quanh.

Rầm rộ như vậy hoàn toàn khiến cho tâm lý cố gắng của học sinh lớp số 16 dâng cao.

Trong lúc nhất thời bầu không khí học tập mười phần phong phú.*Trong lòng Thầy Vương không cam tâm tình nguyện mà tới bệnh viện.

Kiểm tra không tính là chuyện xấu nhưng buổi tối không biết phải tốn bao nhiêu thời gian mới có thể bù lại lượng công việc chậm trễ một ngày.

Chờ sau khi có kết quả hắn nhất định phải đem báo cáo kiểm tra đến trước mặt Sở Nhược Du, như vậy mới có thể giải tỏa được hận ý trong lòng hắn.

Nhưng khi gặp phải bác sĩ vẻ mặt nghiêm túc tất cả ý tưởng của hắn đều biến mất.“Bệnh ở động mạch vành, phổi hơi bị cảm nhiễm, trước tiên nằm viện điều trị đi.”“Người không cần có áp lực gì khác.”Thầy Vườn nghe được bệnh ở động mạch vành ba chữ biểu tình trên mặt nháy mắt đọng lại, hắn há miệng thở dốc, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.


Hắn có chút muốn khóc nhưng lại không khóc được.

Cuối cùng chỉ có thể thất hồn lạc phách rời khỏi bệnh viện.Chắc chắn phải nằm viện điều trị nên trước tiên thầy Vương đi tìm Triệu Kiến An,các loại cảm xúc khó chịu, hổ thẹn, thương tâm đan xen làm hắn có chút không dám ngẩng đầu.Triệu Kiến An không có gì ý tưởng ngoại trừ quả nhiên như thế, cảm giác y thuật Sở Nhược Du thật trâu bò, hắn mở miệng an ủi nói:“Bệnh ở động mạch vành tuy rằng không thể chữa khỏi hoàn toàn nhưng dùng thuốc hợp lý cơ bản có thể khôi phục giống như người bình thường.

Công tác của người trước không cần xen vào, bao giờ đem thân thể trị liệu hết lại quay trở về.”Thầy Vương nghe xong lời này có chút lệ nóng doanh tròng, cũng không biết là bởi vì nguyên nhân tâm lý bị bệnh phá lệ yếu ớt hay vẫn là như thế nào, ma xui quỷ khiến hắn mở miệng hỏi:“Vì cái gì Sở Nhược Du kêu ta đi kiểm tra ngài không nói hai lời liền đồng ý?”Điểm này hắn có nghĩ như thế nào cũng không rõ.Triệu Kiến An cười khổ một tiếng duỗi tay vỗ vỗ bả vai thầy Vương:“Bởi vì tật xấu của ta chính là Sở Nhược Du chữa khỏi, đừng nhìn em ấy nhỏ tuổi, y thuật tinh vi kia ít người có thể sánh được.”Vô nghĩa, chỉ là đứng gần thầy Vương một ít cô ấy có thể liền nghe ra trái tim có chút vấn đề.

Nói ra ai không cảm thấy ly kỳ? Thầy Vương hiểu rõ hoàn toàn.

Nháy mắt này hắn thậm chí cảm thấy có chút hổ thẹn.

Người ta rõ ràng vì tốt cho thân thể hắn mà hắn lại lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử.


Hắn đề ra một cái tên đồng sự:“Ta cảm thấy năng lực của hắn có thể tiếp nhận công tác của ta.”Vô luận thầy Đào hay thầy Hứa, hoặc là Sở Nhược Du hắn đều không nghĩ gặp.

Gặp chỉ làm hắn cảm thấy xấu hổ.

Triệu Kiến An lý giải tâm tình của hắn, đối với người bênh hắn cũng không nói gì trách móc nặng nề:“Không thành vấn đề.”Dừng một chút hắn lời nói thấm thía nói:“Nhất định phải chăm sóc tốt thân thể.”Trưa hôm đó thầy Vương bằng tốc độ thật nhanh bàn giao công việc rồi rời khỏi trường học.

Tin tức này truyền ra đem tất cả giáo viên ở văn phòng buổi sáng cả kinh trợn mắt há mồm.

Mọi người đều nhớ rõ ràng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Hứa Phỉ:“…chẳng lẽ Sở Nhược Du miệng quạ đen? Bằng không như thế nào vừa nói thuận miệng lại chuẩn vậy?”Thầy Đào:“…thật khiến người khác sợ hãi.”.