Tuy rằng đã sớm biết ở trước mặt thực lực tuyệt đối sẽ không có thanh âm nghi ngờ nào xuất hiện nhưng khi một màn này thật sự xảy ra lại là buồn cười như vậy.

Lúc này Tiết Cường mới bất giác ý thức được nguyên nhân căn bản thái độ Thang Lỗi phát sinh biến hoá, hắn kinh ngạc đồng thời mở miệng lắp bắp hỏi lại:“Em ấy trả lời đúng hoàn toàn?”Tuy rằng dùng ngữ khí nghi vấn nhưng trong lòng hắn đã có đáp án khẳng định.

Ở một mức độ nào đó mà nói, toán học và vật lý có nhiều cái chung giống nhau.

Trong mắt Tiết Cường nháy mắt bộc phát ra quang mang cực nóng, nhất thời hắn không rảnh lo Thang Lỗi, bước ba bước thành hai bước nhanh chóng đi đến bên cạnh Sở Nhược Du, hơi mang chờ đợi lại hơi mang thật cẩn thận:“Em làm đề này, những đề khác không cần làm.

”Tay hắn chỉ chính là từ dưới lên câu số 2, một đề dài đủ để khảo nghiệm thực lực tổng hợp.

Tiết Cường không muốn lãng phí thời gian chứng minh, đây là biện pháp nhanh chóng đơn giản nhất.


Triệu Kiến An vẫn luôn biết toán học Sở Nhược Du rất mạnh nhưng hắn cũng không biết là vật lý Sở Nhược Du lại càng mạnh.

Sở Nhược Du không chút để ý liếc mắt đánh giá đề bài.

Đây là một đề luận chứng.

Cô cầm bút, không mang theo bất luận cái gì nghi vấn mà bắt đầu quá trình viết.

Giờ phút này Tiết Cường minh bạch vì cái gì mà sắc mặt Thang Lỗi sẽ đỏ bừng lên.

Hắn sờ sờ mặt mình, trong lòng âm thầm nói thầm, biểu hiện của hắn có tốt hơn so với Thang Lỗi không?Nhưng vào lúc này Sở Nhược Du hoàn thành một bút cuối cùng, Tiết Cường đang muốn mở miệng khen, giây tiếp theo hắn hoảng sợ phát hiện bạn học Sở Nhược Du này đề số 1 và số 3 từ dưới đếm lên đều viết ra đáp án.

Hắn yên lặng mà nuốt một ngụm nước miếng, nhịn không được mà đem tầm mắt chuyển qua trên khuôn mặt nhỏ tinh xảo.

Mẹ nó, đây không còn thuộc về phạm trù con ngươi nữa đi?Sở Nhược Du nhún vai, hiếm thấy thể hiện thái độ đáng ghét thú vị:“Đơn giản quá, em liền giải cùng nhau, không thành vấn đề đúng không?”Tuy rằng thời điểm học tập rất nỗ lực thật mệt mỏi nhưng những chuyện này cô tuyệt đối sẽ không than vãn.

Mặt Tiết Cường có chút run rẩy, đó là hắn khống chế không được cơ bắp run rẩy, hắn lại nuốt một ngụm nước miếng:“Không, không thành vấn đề.

”Hiệu trưởng đến tột cùng là như thế nào tìm ra đại bảo bối của nhân gian này?Trên mặt xinh đẹp của Sở Nhược Du tràn đầy hài hước, cô chớp chớp mắt lại tiếp tục hỏi một câu:“Đề khác thật sự không cần làm à?”Đầu Tiết Cường lắc như trống bỏi.

Tiếp tục làm bài không phải tiếp tục lăng trì hắn sao!Làm cái rắm!Sở Nhược Du buông bút, sau đó đứng dậy:“Nếu không còn chuyện của em thì em trước về lớp đi học đây.


”Triệu Kiến An mỉm cười:“Đi mau đi.

”Ông tương đối hiểu rõ trạng thái học tập của Sở Nhược Du, tuy là đi học nhưng cô vẫn luôn ở trong trạng thái tự học, chậm trễ trong chốc lát thơi gian như vậy, hắn quá đau lòng.

Thang Lỗi cùng với Tiết Cường nhìn bóng dáng tinh tế yếu đuối của Sở Nhược Du, không biết vì cái gì đột nhiên cảm thấy cao lớn thêm vài phần.

Chờ Sở Nhược Du đi rồi, Triệu Kiến An cười như không cười mà nhìn về phía Thang Lỗi:“Cho Sở Nhược Du từ nơi nào đến trở về nơi đó đi? Người không dẫn dắt đội thi đua toán học?”Lời này thuộc về vui đùa.

Mặt Thang Lỗi đầy nghiêm túc, theo sau lại nghiêm trang nói ra:“Hiệu trưởng nói đùa, ta sao có thể nói nói như vậy đâu? Nếu Sở Nhược Du không tham gia thi đua, ta mới không dẫn dắt đội đây.

”Cẩu lươn lẹo loại lớn.

( hai mặt)Tiết Cường“….


”Luận về da mặt thì thầy Thang vẫn tương đối dày.

Hắn phải học tập rất nhiều.

Bất quá khi ánh mắt hiệu trưởng quét đến trên mặt hắn, đầu quả tim của hắn rung lên, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:“Ta cũng giống như vậy.

”Triệu Kiến An rốt cuộc không có ý nhịn cười, tâm tình hắn sung sướng mà xua tay:“Được rồi, được rồi.

”Hắn dừng một chút lại bổ sung:“Còn có chuyện này muốn cùng các người trao đổi.

”.