Ngày hôm sau, Thẩm Lưu Bạch ăn sáng sớm tại khách sạn, lên đường đến sở Cảnh Sát Kinh Thành theo thời gian đã thỏa thuận.
Một đêm gần như mất ngủ khiến tinh thần cô không được tốt, đầu óc lơ mơ lúc nào cũng đau nhức, khi ngồi trên tàu điện ngầm cô gần như không ngủ được.
“Cô Thẩm, chào mừng đến phòng thí nghiệm chất độc của cục cảnh sát Kinh Thành.”
Cô Vương phụ trách liên lạc và chào đón, coi như là người quen của cô, không quá khách sáo, dẫn người đi vào văn phòng.
“Dữ liệu ban đầu sẽ sớm có kết quả, cô đã quay lại đúng lúc, chúng ta ghi chép lại để đối chiếu sau đó xem khi nào có thể chuyển sang bước tiếp theo.”
Cô Vương đang nói chuyện thì nghe thấy cửa phòng bị gõ nhẹ ba cái.
“Mời vào.”
Cô ấy nói, liền thấy một thanh niên cao lớn bưng khay trà đi vào cửa, khuôn mặt non nớt nở nụ cười dịu dàng.
“Cô Vương, Cô Thẩm, mời uống trà.”
Thẩm Lưu Bạch ngẩng đầu nhìn anh ta, phát hiện người thanh niên trước mặt khoảng 27 28 tuổi, nhìn lớn hơn cô một chút, khuôn mặt đeo kính gọng đen đầy vẻ thư sinh.
Một khuôn mặt xa lạ
“Cô Vương, đây là…”
Cô đưa mắt nhìn lại có chút nghi ngờ, chỉ thấy người phụ nữ trí thức ở đối diện nở nụ cười áy náy.
“Ồ, nhìn tôi này, tôi cứ suy nghĩ về dữ liệu, nên quên giới thiệu.”
“Đây là Hàn Trung Uy, sinh viên học tiến sĩ năm nay của thầy Triệu, đang làm thêm trong phòng thí nghiệm.”
“Cậu ấy sống trong trường, có thể biết mọi thứ về thí nghiệm.

Cô có việc nặng nhọc gì thì có thể tìm cậu ấy, không cần khách khí.”

Cô Vương tuy rằng khách khí khoa trương, nhưng thật ra trong mắt tràn đầy tán thưởng sinh viên này này, xem ra cũng rất xem trọng anh ta.
Thẩm Lưu Bạch gật đầu.
Nhờ Cận Hải Dương, cô đã hiểu được rất nhiều nghệ thuật ngôn ngữ hàng ngày, những lời như thế này chỉ có thể nghe thấy, không nên xem là thật.
“Xin chào giáo sư Thẩm, tôi tên là Hàn Trung Uy, năm nay tôi mới học tiến sĩ.”
“Nghe danh cô đã lâu, không ngờ cô còn trẻ như vậy…”
Nói đến đây, cậu thanh niên có khuôn mặt non nớt đỏ bừng, lắp bắp.
“Ồ, Tiểu Hàn xấu hổ đây mà.

Nhưng mà, cô Thẩm chỉ nhỏ hơn cậu vài tuổi thôi.”
Cô Vương cười, nói đùa.
“Nhưng người ta đã là giáo sư rồi, cậu phải nghe lời người ta, phối hợp cho tốt, đứng ỷ mình lớn tuổi đó.”
Nói rồi, cô nhìn đồng hồ trên cổ tay, quay đầu nhìn Thẩm Lưu Bạch cười.
“Tôi có chút việc phải làm, cần đi một lát, chờ buổi tối chúng ta cùng nhau ăn cơm.”
“Không cần phiền phức như vậy, sau khi có kết quả tôi sẽ rời đi, tối nay, tôi đã có hẹn.”
Hai người trao đổi thêm vài câu, cô Vương đeo túi rời khỏi phòng thí nghiệm.
“Cô Thẩm, mời đi cùng tôi.

Kết quả hai ngày này đều ở trong phòng máy tính, chiều nay sẽ hoàn thành, tôi sợ cô phải chờ.”
Hàn Trung Uy cười nói.
Thẩm Lưu Bạch gật đầu.
“Vậy làm phiền anh rồi, để tôi xem qua kết quả lần trước.”
Hai người đến phòng máy tính, Hàn Trung Uy chuyển dữ liệu rồi rời đi, để lại Thẩm Lưu Bạch một mình trong phòng làm việc.
Cô xem rất chăm chú, dần quên mất mọi vật xung quanh mà mải mê với báo cáo thí nghiệm nghiên cứu.
Không biết đã qua bao lâu, cô đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ.
Cô xoa cái cổ đau nhức của mình, liền thấy Hàn Trung Uy đẩy cửa bước vào.
“Cô Thẩm, đã đến giờ ăn trưa, ăn cơm trước rồi tiếp tục đi?”
Thanh niên có khuôn mặt non nớt cười nói.
Thẩm Lưu Bạch liếc nhìn đồng hồ trên tường, quả nhiên kim giờ đã chỉ đến mười hai giờ.
“Khi nào thì đợt dữ liệu cuối cùng sẽ có kết quả?”
Cô nhẹ giọng hỏi, mới nhận ra giọng mình hơi khàn.
Hàn Trung Uy xoay người, tỉ mỉ rót cho cô một cốc nước.
“Dự kiến là đến 4 giờ chiều.


Bởi vì dụng cụ thí nghiệm khoa học cần thẩm định theo trình tự, khó có thể sớm hơn.”
Thẩm Lưu Bạch gật đầu.
Cô đi theo Hàn Trung Uy đến căn tin của trường ăn một bữa trưa đơn giản, sau đó quay lại phòng thí nghiệm tiếp tục công việc.
Hàn Trung Uy liền để lại cô một mình trong phòng máy tính mà không làm phiền cô.
Thẩm Lưu Bạch kiểm tra một hồi, đột nhiên cảm thấy có chút buồn ngủ.
Cô không nghĩ nhiều về điều đó, vì sau khi ăn no người ta vẫn cảm thấy buồn ngủ, đây là kết quả của việc máu trong cơ thể tập trung về các cơ quan tiêu hóa, dẫn đến lượng máu cung cấp cho não không đủ.
Càng ngày càng buồn ngủ, hai mí mắt gần như dính chặt vào nhau, đại não cũng không hoạt động được chút nào, Thẩm Lưu Bạch cảm thấy muốn chợp mắt một chút.
Cô cẩn thận khóa cửa ra vào và cửa sổ, đồng thời đặt đồng hồ báo thức bằng điện thoại di động, sau đó cô ngủ quên trên ghế sô pha trong phòng máy tính.
Có lẽ tối hôm qua không ngủ đủ, cô ngủ rất sâu, khi mở mắt ra lần nữa thì trời đã tối.
Thẩm Lưu Bạch rùng mình một cái, theo bản năng nhìn về phía cửa.
Có một khoảng cách nhỏ giữa chiếc ghế chặn cửa và cánh cửa, cô nhớ rất rõ là trước khi chợp mắt, cô đã cố ý để chiếc ghế sát cửa.
Là có người đẩy mạnh cửa vào.
Tại sao cô ấy không nghe thấy gì cả?
Thẩm Lưu Bạch trông nghiêm trọng hơn bao giờ hết.
Đến lúc này, cô không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn cô đã bị trúng chiêu, nếu không cô sẽ không bao giờ ngủ say mà không cảnh giác như vậy.
Có phải là Hàn Trung Uy không?
Từ khi cô bước chân vào cục cảnh sát, ngoại trừ ly nước anh ta mang qua, còn lại là bữa trưa cô ăn ở nhà ăn.
Nhà ăn đầy ắp những món ăn có nồi to, vì vậy không thể dễ dàng giở trò.
Cô cau mày, đi đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Phòng thí nghiệm nằm ở góc đông bắc của khuôn viên cục.
Phòng máy tính ở lầu bốn của phòng thí nghiệm, có thể đi thang máy cửa thoát hiểm để đi xuống, hôm nay là cuối tuần, phòng thí nghiệm yên tĩnh, không nghe thấy tiếng người khác.
Trời càng ngày càng tối, cô không thể ngồi yên mà phải rời đi càng sớm càng tốt.

Cô dán lên cửa và lắng nghe, có tiếng bước chân nhẹ nhàng trong tòa nhà yên tĩnh.
Ngay sau đó, điện thoại bên cạnh cô vang lên.
Tên người gọi là số của Hàn Trung Uy, Thẩm Lưu Bạch nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, cuối cùng ấn nút trả lời.
“Cô Thẩm, đã có số liệu rồi, tôi sẽ gửi cho cô.”
“Buổi chiều hình như cô ngủ rồi.

Tôi gõ cửa không thấy phản hồi nên không dám quấy rầy.

Bây giờ tôi đang ở dưới lầu, nếu cô đã tỉnh, tôi sẽ lập tức đưa cho cô.


Giọng nói trên điện thoại tươi cười, lời nói ân cần, tôn kính.
Nhưng ánh mắt Thẩm Lưu Bạch lập tức căng thẳng.
Bởi vì giọng nói này, nghe gần giống với người đàn ông đeo khẩu trang ở sân bay ngày hôm qua.
 
------oOo------