Editor: Kiều Tiếu

Rất nhanh, gốc cây đại thụ đã bị mấy nam sinh vây quanh.

Tiếng trò chuyện bên này đưa tới sự chú ý của không ít các sinh viên đang nghỉ ngơi chung quanh, họ liên tiếp nhìn về phía Nam Tinh.

Nam Tinh nhìn thoáng qua, nhanh chóng dời đi tầm mắt.

"Không muốn cho."

Nghe vậy, tươi cười trên mặt Đổng Lãng cứng đờ.

Tựa hồ không thể tin được là Nam Tinh sẽ cự tuyệt, hắn nhịn không được mở miệng.

"Học muội, cho tí mặt mũi đi."

Ninh Đào tránh ở đằng sau Nam Tinh, bĩu môi về phía người tên là Đổng Lãng.

"Nhiều người thò qua thế này, khác gì cưỡng ép cơ chứ?"

Lời này khiến cho Đổng Lãng càng cảm thấy bản thân bị mất mặt, có chút thẹn quá hóa giận, ngoài cười nhưng trong không cười,

"Học muội, mới đến cũng không nên quá kiêu ngạo. Rất dễ dàng có hại."

Nam Tinh trầm mặc.

Đổng Lãng vừa thấy cô không nói gì, cho rằng cô biết điều, kết quả còn chưa kịp cười ra tiếng, liền nghe được Nam Tinh nhàn nhạt nói một câu.

"Còn không đi?"

Mặt Đổng Lãng đỏ lên,

"Cô!"

Bên cạnh có bạn học không nhịn được, bật cười ra tiếng.

Mặt Đổng Lãng càng thêm đỏ, cuối cùng, hắn hung tợn trừng mắt nhìn Nam Tinh.

"Cô chờ cho tôi."

Nói xong, nổi giận đùng đùng rời đi.

Ninh Đào thấy bộ dáng giận dữ đùng đùng của Đổng Lãng, che miệng cười trộm, đôi mắt tỏa sáng, nhịn không được nhìn về phía Nam Tinh.

"Nam Tinh, cậu quá soái a~ Nếu cậu là đàn ông, tớ nhất định ·······"

Nam Tinh duỗi tay, vặn nắp chai nước mà Ninh Đào đưa cho, trong lúc cô ấy đang nói chuyện, nhét chai nước vào miệng Ninh Đào.

"Ngô."

Miệng Ninh Đào bị ngăn chặn, đôi con ngươi ngập nước nhìn chằm chằm Nam Tinh.

Lúc này, bỗng nhiên vang lên một tiếng cười lạnh.

Theo tiếng cười nhìn lại, là một cô gái mặc một bộ váy liền thân màu trắng thuần, khuôn mặt xinh đẹp điềm mỹ, chỉ là khi nhìn về phía Nam Tinh, trên khuôn mặt treo lên biểu tình khinh thường.

Cô gái này, Nam Tinh có biết, là thành viên thứ ba trong phòng cô, Cố Oánh Oánh của khoa biểu diễn.

Ninh Đào nhịn không được mở miệng:

"Cố Oánh Oánh, cậu có ý gì?"

Trên đầu Cố Oánh Oánh có một chiếc ô che nắng, khinh miệt nhìn Nam Tinh.

"Không có ý gì, chỉ thấy là, có vài người a, tự cho mình là thanh cao, nhìn không rõ thế cục."

Ỷ vào bản thân lớn lên xinh đẹp, liền ở đây không kiêng nể gì. Trường đại học Đế Đô này không thiếu nhất chính là những người có vẻ ngoài xinh đẹp, sớm muộn gì cô ta (Nam Tinh, đây là kể theo lối nghĩ của COO) cũng chuốc họa vào thân.

Cố Oánh Oánh lại cười lạnh một tiếng.

Ninh Đào kề sát vào tai Nam Tinh, nhỏ giọng nói.

"Cái cô Cố Oánh Oánh này cũng thật kỳ quái, cô ta không tham gia quân huấn, sao lại chạy ra đây phơi nắng làm gì nhỉ?"

Đang nói chuyện, bỗng có một chiếc xe quân đội từ xa chạy về phía này, mà huấn luyên viên huấn luyện của bọn họ cũng đột nhiên trở nên thực nghiêm túc, đứng nghiêm chào chiếc xe đang đi tới, nháy mắt tầm mắt của mọi người đều bị hấp dẫn về phía này.

Rất nhanh, cửa xe quân đội được mở ra, một người đàn ông từ trên xe bước xuống, trên mặt đeo một chiếc kính râm, cả người toát ra dáng vẻ con ông cháu cha.

Nam Tinh quan sát người mới tới, là Tống Cảnh Hiên.

Sau đó, Tống Cảnh Hiên tháo kính râm xuống, không biết đã nói gì với các giáo quan, động tác của các giáo quan đồng loạt cúi chào.

Xung quanh nhanh chóng vang lên những thanh âm nghị luận.

"Người nọ là ai a? Nhìn qua rất có địa vị a."

"Tui không biết người kia là ai, nhưng mà cậu nhìn nhãn hiệu của chiếc xe kia đi, sau chữ 'Quân' có một chuỗi số 1, trong quân đội bảng số xe này hình như không phải ai cũng có đâu?"

"Là quân nhân cấp bậc thiếu tá à?"

"Nhìn qua thì người kia còn rất trẻ tuổi."

"Lớn lên cũng rất tuấn tú a."

"Nhưng mà nói thật, khí thế của người này cứ không giống quân nhân kiểu gì ấy, giống mấy tên con ông cháu cha hay...gì đó hơn."

Âm thanh nghị luận chung quanh khiến cho Cố Oánh Oánh cực kỳ khinh bỉ.

Một đám không có kiến thức.

Cố Oánh Oánh nhìn về phía Nam Tinh, cố ý vô tình đi tới chỗ Nam Tinh, đứng yên bên cạnh cô, cười khẽ một cái.

"Nhìn nữa cũng vô dụng, người kia chính là cháu nội của Thủ Trưởng Tống. Hắn cũng không phải con chó con mèo ai cũng có thể coi trọng đâu."

Vừa dứt lời, Tống Cảnh Hiên như thể phát hiện cái gì, tháo kính râm xuống nhìn về phía Nam Tinh.

Cố Oánh Oánh cho rằng người nọ đang xem chính mình, tức khắc lộ ra nụ cười điềm mỹ, cười ngọt ngào với người nọ.

Sau đó, Tống Cảnh Hiên vẫy tay với các giáo quan, nghênh ngang đi về phía Cố Oánh Oánh.

Các bạn học xung quanh lại lần nữa nghị luận.

"Người mới tới này hình như có quen biết Cố Oánh Oánh a."

"Không phải là bạn trai của Cố Oánh Oánh đó chứ?"

"Wow, bạn trai này cũng quá soái rồi."

"Cố Oánh Oánh lớn lên đúng là khá xinh đẹp. Có vài nam sinh khoa biểu diễn của chúng ta còn muốn xin phương thức liên hệ của cô ấy đấy."

"Đến rồi đến rồi, mau nhìn mau nhìn."

Tống Cảnh Hiên đi tới, quay sang nói chuyện với Nam Tinh.

"Cô bạn nhỏ, ở chỗ này làm gì thế?"

Một câu của hắn thốt ra, làm cho Cố Oánh Oánh đã chuẩn bị tốt lời chào hỏi với hắn cũng phải cứng đơ tại chỗ.

Có chút không thể tin được mà nhìn Nam Tinh.

Người này, đang nói chuyện với Nam Tinh?

Bọn họ quen biết??

Nam Tinh liếc hắn một cái.

"Đang trong kỳ quân huấn."

Tống Cảnh Hiên đeo kính râm lên, vẫy tay với Nam Tinh.

"Cô bạn nhỏ đi với chú đi, mang cháu đi một nơi. Chú sẽ xin nghỉ với huấn luyện viên của cháu."

Tư thái lưu loát của hắn, nhìn kiểu gì cũng không đứng đắn.

Sau đó, ánh mắt của hắn rơi xuống người Ninh Đào, sau đó lại nhìn về phía Cố Oánh Oánh.

"Hai vị này là bạn học của cháu? Chào mọi người a~"

Tống Cảnh Hiên vẫy tay, dùng khuôn mặt tươi cười như hoa như mặt trời, khắp nơi phát xuân.

Nam Tinh có phần không thể nhìn tiếp, đứng lên mở miệng.

"Đi thôi."

Tống Cảnh Hiên quay sang nhìn Ninh Đào cùng Cố Oánh Oánh, lộ ra biểu tình tiếc nuối.

 "Hai tiểu mỹ nữ, hẹn gặp lại."

Chờ ngồi lên xe rồi, Tống Cảnh Hiên lái xe một đường ra khỏi sân huấn luyện của trường đại học.

Nam Tinh nhìn về phía hắn,

"Đi chỗ nào?"

Xe ngoặt vào một đường nhỏ, vẫn luôn đi vào sâu bên trong, cuối cùng dừng trước một dãy lớp học.

Tống Cảnh Hiên nâng nâng cằm, 

"Nơi này."

Nói xong, hai người một trước một sau xuống xe.

Tống Cảnh Hiên đút tay vào túi, đi thẳng vào trong, xung quanh có không ít đồng học đang quan sát hai người, có vẻ hắn đã sớm thành thói quen với những ánh mắt như vậy, một đường làm lơ.

Vừa đi vừa nói.

"Khoa công nghệ thông tin của đại học Đế Đô là một khoa đặc biệt lợi hại, cũng rất nổi danh trong hệ thống các trường đại học trọng điểm, quân đội đang tìm người, chú đến xem."

Nam Tinh đi phía sau, lẳng lặng nghe.

Cho nên, kêu cô tới nơi này để làm gì?

Tống Cảnh Hiên lại nói:

"Chú nhớ rõ cháu chơi game rất lợi hại."

Nói đến đây, hắn dừng một chút, như thể nghĩ tới điều gì buồn cười, bước chân dừng lại, nhìn Nam Tinh một cái, nhịn không được cười nói,

"Buổi phát sóng trực tiếp trong ngày sinh nhật của cháu, cháu bị A Tự nửa đường cướp người 'ăn luôn', vì thế chú chuyên môn đi mò tìm hình ảnh của buổi phát sóng trực tiếp đó để xem lại."

Nam Tinh yên tĩnh.

Tống Cảnh Hiên vừa đi vừa cảm thán.

"Cháu nói xem, là tên biếи ŧɦái A Tự lợi hại, hay là cô bạn nhỏ bị A Tự ăn luôn lợi hại hơn nhỉ? Cái này cũng thật khó chọn a." 

Nam Tinh mặt vô biểu tình.

Cái tên này kêu cô tới đây là để cố ý cười nhạo cô?

Trong lúc nói chuyện, hai người dã đi lên lầu 3, trên hàng hiên có hai binh lính mặc quân phục đi tới, cúi chào với Tống Cảnh Hiên.

"Thượng giáo."

Tống Cảnh Hiên thu hồi ý cười:

"Người đều tới cả rồi?"

"Tới rồi."

Hắn gật gật đầu.

"Ừ, đi xem."

Nói xong, mọi người cùng nhau đi vào một phòng học.