" Thưa tiểu thư, trang phục hôm nay đã chuẩn bị xong. "

Nghe tiếng nói dễ nghe của cô giúp việc, Lục Kiều Vũ tao nhã đứng dậy khỏi sofa sáng bóng. Kiều Vũ chậm rãi bước đến tủ quần áo chứa hàng trăm chiếc của mình, vẻ mặt có chút suy tư, lướt qua từng gian áo.

" Lấy cái này." Giọng nói có chút lạnh nhạt,cũng có chút kiêu ngạo cất lên.

Là một chiếc sơ mi của Gucci có giá hơn 2000 USD.

Càng bước vào sâu bên trong, chính là nơi trưng bày những bộ đồ hàng hiệu với những con số mà người thường không tưởng tượng nổi. Bóng đèn pha lê màu trắng ngà, một màu trắng dễ chịu phản chiếu xuống những bộ đồ hàng hiệu đắt tiền càng làm người ta cảm thấy sự xa xỉ, sự giàu có và cả quyền lực.

Lục Kiều Vũ nhẹ bước sang một hành lang, nơi trưng bày phụ kiện trang sức giày dép của chính mình.

" Lấy cái này, cái này, và cả cái này nữa...."

Nếu như bạn là người thừa kế của gia tộc có số tài sản trải rộng khắp năm châu, thì chắc hẳn bạn phải sống trong một ngôi biệt thự, à không là dinh thự mới đúng.Một dinh thự dành cho tỉ phú với hai căn phòng siêu hạng, mười phòng cỡ lớn cho khách vip hai mốt nhà tắm và ba nhà bếp riêng biệt được trang bị đầy đủ với hơn năm quầy bar...

Lục Kiều Vũ ngồi thẳng lưng, đôi mắt nhìn vào trong chiếc gương đối diện,cô được giúp việc đeo cho những phụ kiện mà bản thân vừa chọn, vẻ mặt không có mấy xúc cảm, nhìn biểu hiện này,với những người đã làm việc lâu năm ở đây có lẽ đây chính là thái độ thể hiện sự hài lòng của vị chủ nhân ít nói và trầm tính này.

Đồng hồ của Longines Record có giá 20000 USD

Túi xách của Louis Vuitton khoảng hơn 15000 USD

Giày thể thao Gucci hơn 5000 USD.

Khoác lên người của Lục Kiều Vũ, chính là khiến cho các lớp trang sức lần lượt được tỏa sáng, giống như bọn chúng được tạo ra để cho mình cô sở hữu, hài hòa đến không chút tì vết nào cả. Tưởng rằng đã chuẩn bị xong hết mọi thứ, nhưng không, hôm nay Lục Kiều Vũ cảm thấy có chuyện gì đó không được đúng lắm. Cô bình tĩnh quay lại gian phòng đựng đồng hồ vừa nãy. Ánh mắt lạnh nhạt không thể hiện chút cảm xúc nào, nhưng khi Kiều Vũ ngẩng đầu lên nhìn một lượt nhưng người giúp việc phía sau. Ánh mắt của bọn họ vừa chạm vào ánh mắt của Lục Kiều Vũ, liền lần lượt hoảng sợ chậm rãi cụp mắt xuống.

"" Các người có hài lòng với mức lương của tôi đưa ra hay không?"" Lục Kiều Vũ lướt từng ngón tay trên những chiếc đồng hồ hàng hiệu được bày trí tinh tế phía dưới lớp tủ kính, ánh mắt cô vẫn dán chặt trên những chiếc đồng hồ ấy một cách vô cùng lạnh nhạt, thái độ hời hợt của Kiều Vũ càng khiến cho đám người giúp việc cảm thấy run rẩy vô cùng. Bình thường Lục Kiều Vũ sẽ không bao giờ nói với bọn họ bằng giọng điệu này.

"" Tất nhiên... tất nhiên là hài lòng thưa tiểu thư. "" Là giọng nói của một người giúp việc khoảng độ tuổi trung niên. Bà ấy là một trong những người giúp việc làm việc lâu năm tại Lục gia, cẩn thận tỉ mỉ và tinh tế vô cùng. Trong giọng nói của người phụ nữ này có chút run rẩy, nhưng cũng nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt chuyên nghiệp của mình.

Lục Kiều Vũ liếc mắt về phía bọn họ một chút, sau đó lại tiếp tục nhìn vào những chiếc đồng hồ tinh xảo này giống như đang chờ đợi một câu trả lời thành thật hơn. Cuối cùng cũng không nghe được câu trả lời mình mong muốn, thở dài một hơi rồi bình thản nói một câu:"" Bỏ đi.""

"" Từ mai các người không cần đến nữa.""

"" Tiểu thư, tại sao lại như vậy, có phải đã làm gì khiến cô không hài lòng không, cô nói đi, chúng tôi nhất định sẽ sửa chữa. "" Là giọng nói của người phụ nữ trung niên ấy, là bối rối, hốt hoảng và sợ hãi. Vẻ mặt của những người phía sau cũng không khá hơn là bao nhiêu, bọn họ cũng không gan to lớn mật nhìn thẳng vào mắt cô. Mỗi lần nhìn vào ánh mắt Lãnh Đạm của Kiều Vũ, cảm giác giống như bị lật tẩy vậy, một cái nhíu mày không hài lòng của cô cũng có thể khiến cho bọn họ bị mất việc.

"" Tôi đã cho các người cơ hội rồi không phải sao. Một chiếc đồng hồ trong tủ của tôi biến mất, theo các người,tôi phải làm sao đây."" Lục Kiều Vũ thở dài một hơi, vừa hời hợt vừa lạnh nhạt. Cô liếc nhìn bọn họ một cái, rồi quay lưng đi thẳng, vẫn còn để lại giọng nói vừa kiêu ngạo lại vừa lạnh lùng:"" Chúng tôi không giữ những con người không trung thực. ""

Một chiếc đồng hồ trong tủ bị mất, Lục Kiều Vũ có rất nhiều đồng hồ, số lượng đếm không xuể, nhiều đến nhớ không hết, chiếc đồng hồ bị mất là chiếc rẻ nhất, nhưng cũng không có nghĩa là nuôi trộm trong nhà. Có gan lấy thì cũng phải có gan nhận mọi hậu quả.

Bước xuống cầu thang xa xỉ được trải thảm, Kiều Vũ lạnh nhạt ngồi vào bàn ăn được bày biện đủ mọi món ăn xa hoa do đầu bếp nổi tiếng chính tay làm. Mỗi món ăn đều được làm theo thực đơn dinh dưỡng của bác sĩ riêng, không thừa cũng không được thiếu.

" Tiểu thư, hôm nay đầu bếp đã làm theo ý cô, thực đơn vừa đủ dinh dưỡng. "

Giúp việc vừa đặt thức ăn lên bàn, vừa nhìn sắc mặt và thái độ của Kiều Vũ. Trong mỗi lời ăn tiếng nói của bọn họ đều phải là cẩn thận từng li từng tí.Dù là giúp việc, cũng phải trải qua bao cuộc tuyển chọn, là những người tốt nhất, cũng là mức lương cao nhất.

" Bố mẹ tôi đâu?"Lục Kiều Vũ nhìn những món ăn được bày biện trên bàn, lạnh nhạt và hời hợt hỏi cho có. Câu hỏi này, vốn dĩ không cần nhận được câu trả lời.

" Sáng nay ông chủ và phu nhân đã đến công ty rồi ạ ".

Bàn ăn dành cho hoàng gia được sắp riêng trong phòng bếp quả thực vô cùng sang trọng. Những chiếc ghế được mạ bằng đồng cao cấp, hoa văn phú quý càng làm tăng thêm sự giàu có và xa xỉ ở đây. Mỗi đôi đũa,cái đĩa đều là hàng ngoại nhập cao cấp.

Xung quanh bầu không khí yên lặng đến căng thẳng, ngột ngạt khó thở này giúp việc đều đứng nghiêm túc, thái độ dáng đứng cũng phải rất chỉnh chu, bọn họ đến cả thở cũng không dám thở mạnh. Quan trọng là rất tuân thủ quy tắc bàn ăn.

Kiều Vũ rời bàn ăn,cao lãnh bước ra phía cổng. Phía sau đài phun nước óng ánh là bóng dáng của một người con gái dịu dàng, tinh tế. Lăng Hỷ đứng chờ Lục Kiều Vũ đã lâu, vừa nhìn thấy cô không che giấu được sự vui mừng. Nụ cười tươi như trẻ con khiến cho người khác cảm thấy vô cùng thân thiện, gần gũi.

" Đi thôi, đến trường..."

Trường trung học Âu Hoa, ngôi trường với mức học phí khổng lồ. Số tiền mà mỗi học sinh phải đóng cho 1 năm học lên đến 80.000£. Đây là ngôi trường yêu thích của hoàng gia và con em của những gia đình siêu giàu.

"Đại bản doanh" của Âu Hoa được xây dựng trên diện tích hai mươi tám ha, có khung cảnh tuyệt vời với những tòa biệt thự cổ, thảm cỏ, rừng cây,... Ngôi trường đặc biệt này được trang bị đầy đủ cơ sở vật chất và điều kiện cho tất cả các môn từ học thuật đến thể thao và các môn nghệ thuật.

Lái xe bước xuống, khom mình mở cửa cho Kiều Vũ. Cô bước xuống dưới ánh nhìn của tất cả những bạn học xung quanh, lạnh nhạt, nhưng lại tỏa ra khí chất khiến cho người khác khó mà lại gần được. Lục Kiều Vũ chính là một trong những nữ thần của trường, điều kiện kinh tế tốt nhất, nhan sắc cũng tốt nhất, học lục không phải nói cũng là tốt nhất. Nhưng cô có một khuyết điểm, đó chính là ngoại trừ phạm vi bài học, nhưng chuyện không cần thiết sẽ tự động bị đào thải ra khỏi não bộ. Lăng Hỷ bước xuống xe, cười, một nụ cười tỏa nắng sau mấy tháng hè không được đến trường, vô cùng hào hứng và phấn khởi.

" Ai đây, Lăng Hỷ lại có thể bước được vào trong ngôi trường hoàng gia như Âu Hoa?" Triệu Hồng Lam cũng cùng lúc bước xuống từ chiếc xe đối diện, ánh mắt cô nàng quét qua Lăng Hỷ từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên bằng sự khinh bỉ và thô lỗ.

"" Không phải mẹ cô ta làm giúp việc sao, học chung trường với loại người này quả thực chính là tự hạ thấp bản thân mình. "" Một bạn học đi đến bên cạnh Triệu Hồng Lam, kiêu kỳ và giọng nói cũng vô cùng khó nghe

Lăng Hỷ cảm thấy vô cùng chạnh lòng, nghe được những câu này liền cụp mắt xuống,nét mặt tươi cười cũng bị thay thế bằng bộ dạng ủ rũ và chản nản.Học lực cô dù ở trường ngoài thuộc loại giỏi đi chăng nữa, nhưng mà so với các học viên ở đây, cũng chỉ đứng hạng cuối. Tính tình có chút hướng nội lại yếu đuối,chính vì vậy cũng đã chịu không ít khổ sở.

Triệu Hồng Lam có vẻ như đã đứng ở đây đợi Lục Kiều Vũ khá lâu rồi. Bọn họ đúng là rất thích gây chuyện. Đặc biệt là chuyện của Kiều Vũ. Một Lục Kiều Vũ cao ngạo sẽ không bao chấp nhất những lời nói đến từ những con người này. Đối với Lục Kiều Vũ, bọn họ chỉ là bạn bè bình thường, trường học là nơi để học, không phải chốn thị phi, cũng chẳng phải nơi để yêu đương hò hẹn.

Lục Kiều Vũ nhìn cô ấy bằng nửa con mắt, bình tĩnh, lạnh nhạt bước vào trong, khi đi qua Triệu Hồng Lam còn không quên để lại lời cảnh cáo:

" Miệng của cậu có thể sạch sẽ một chút được không? "

" Lục Kiều Vũ, cậu đừng có lo chuyện bao đồng... "

Triệu Hồng Lam nét mặt đã có biến đổi lớn, muốn tức giận cũng không được vì sợ làm mất hình tượng ngọc nữ nhưng cô không muốn học cùng người không cùng địa vị, không cùng đẳng cấp. Chưa kể bọn họ giàu như vậy, vốn dĩ sinh ra không để tiếp quản sự nghiệp thì cũng là bước tiếp vào giới chính trị gia, không thể để con sâu như Lăng Hỷ làm rầu nồi canh được.

Lục Kiều Vũ nghe được câu nói của bạn học Triệu, lạnh lùng liếc cô ấy một cái, quả thực khiến cho bọn họ cảm thấy không rét mà run.

Một bạn học chứng kiến chuyện từ đâu,thấy thái độ của Kiều Vũ như vậy cũng không muốn tiếp tục gây, cô lay nhẹ tay của Triệu Hồng Lam:" Đi thôi, đừng gây chuyện với cậu ta...."

Triệu Hồng Lam tuy có tức giận, bực bội dậm tay dậm chân nhưng rồi cũng quay mặt bỏ đi, cô không tin Lục Kiều Vũ có thể bảo vệ Lăng Hỷ hai mưới bốn trên hai mươi bốn, còn nhiều cơ hội để chỉnh cậu ta.

" Kiều Vũ, thực ra bọn họ nói cũng không sai...". Lăng Hỷ ánh mắt lộ rõ vẻ buồn, chán nản nhìn Lục Kiều Vũ trước mặt nhỏ nhẹ lên tiếng.

" Bọn họ có thể xem thường cậu, nhưng cậu không được xem thường bản thân, mình càng không xem thường cậu." Lục Kiều Vũ lạnh nhạt nhìn Lăng Hỷ, sắc mặt cũng không biến đổi là bao, một câu an ủi phát ra từ miệng của Lục Kiều Vũ, quả thực khiến cho người ta cảm thấy vô cùng vô cùng thoải mái. Lãnh đạm nhưng lại vô cùng chân thật.

Đó là cuộc sống mới mẻ và nhiều màu sắc, vậy mà mãi đến sau này Lăng Hỷ mới biết, những màu sắc đẹp đẽ ấy lại chỉ tồn tại ở thanh xuân.

Lăng Hỷ tâm trạng đang buồn bực, vừa hay một cậu học sinh nam phía sau đi lên phía trước,trực tiếp đi qua bọn họ. Sở Phi Dương không nhanh không chậm, cậu ta từng bước tiến vào trong học viện. Khuôn mặt lạnh lùng ấy khi nở nụ cười cũng không biết làm cho trái tim của biết bao thiếu nữ thổn thức.Trong số đó có Lăng Hỷ. Sở Phi Dương cặp khoác một bên, hai tay xỏ túi quần, đôi khi lại nở nụ cười nửa miệng có chút lưu manh nhưng lại vô cùng ma mị. Mỹ nam của Âu Hoa, tuấn lãng ngời ngời, xét về gia thế, về học vấn, về ngoại hình, không ai có thể thắng được. Đi đến đâu là lập tức thu hút ánh nhìn tới ấy, ở cậu ta phát ra một loại khí chất, khiến cho tất cả những thiếu nữ đều phải ngước mắt lên không dời một phút.

""Đẹp trai quá..""

Hướng theo ánh mắt của Lăng Hỷ, Lục Kiều Vũ nhìn về phía của Sở Phi Dương, cảm giác vô cùng quen thuộc, nhưng lại vô cùng xa lạ.