Không trò ảo thuật, không kỹ xảo đặc biệt. Những từ được viết ra trên giấy đã tạo ra nó, và chỉ những từ được viết ra trên giấy mới giúp chúng ta thoát khỏi nó.

Stephen KING

Chúng tôi đỗ lại ở một trạm dừng chân ngay gần Torrance Beach. Tôi chẳng biết liệu có phải chiếc Bugatti gắn động cơ tên lửa hay không nhưng nó ngốn rất nhiều xăng!

Đường cao tốc Pacific Coast

Vịnh Nam, L.A.

Hai giờ chiều

Có rất nhiều người đứng đợi trước trạm xăng. Để không phải đợi quá lâu, tôi quyết định đổ xăng ở máy tự động. Khi bước xuống xe, suýt chút nữa tôi đã kêu lên: mắt cá chân tôi càng lúc càng đau hơn và đã bắt đầu sưng lên. Tôi nhét thẻ vào, nhấn số ứng với nơi ở của tôi theo...

THẺ CỦA BẠN KHÔNG RÓT ĐƯỢC XĂNG

Dòng thông báo bằng chữ điện tử xuất hiện trên màn hình. Tôi lấy lại tấm thẻ Platinium của mình, cọ cọ vào tay áo rồi thử lại nhưng vẫn không được.

Mẹ kiếp...

Tôi lục trong ví nhưng chỉ tìm được một tờ 20 đô la khốn khổ. Bực bội, tôi cúi xuống cửa kính ở băng ghế sau:

- Thẻ của tôi không hoạt động!

- Như thế cũng hợp lý thôi, phải không? Anh làm gì còn xu nào nữa. Đó đâu phải là một tấm thẻ thần kỳ!

- Cô có ít tiền nào không?

- Tôi giấu vào đâu được cơ chứ? cô ta bình thản đáp. Khi đáp xuống sân hiên nhà anh tôi trần như nhộng mà!

- Cảm ơn sự ủng hộ của cô! tôi cấm cảu nói, rồi tập tễnh đi về phía quầy thanh toán.

Bên trong cửa hàng chật ních khách. Giữa cảnh ồn ào, người ta nghe thấy bài hát trứ danh Girl from Ipanema qua bản thu kỳ diệu của Stan Getz và João Gilberto. Một kiệt tác nhưng rủi thay lại bị hủy hoại vì người ta cho phát liên tục suốt hơn bốn mươi năm nay trong các thang máy, siêu thị hoặc các địa điểm công cộng như trạm dừng chân này.

- Con xe ngon quá! ai đó trong hàng người thốt lên.

Nhiều khách hàng và nhân viên đang tò mò nhìn chiếc Bugatti qua cửa sổ và một đám người nhanh chóng quây lấy tôi. Tôi giải thích vấn đề với thẻ tín dụng của mình cho người đàn ông đứng sau quầy thanh toán, ông ta kiên nhẫn lắng nghe tôi. Phải nói rằng mặt tôi khá đáng tin mà tôi lại đang có trong tay chiếc xe trị giá hai triệu đô la - ngay cả khi tôi chẳng đủ tiền đổ mười lít xăng cho nó. Sau đó, hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đám đông mà tôi chẳng biết trả lời: có đúng là phải đặt trước 300 000 đô la khi đặt hàng xe này không? Có đúng là phải cắm chìa khóa bí mật thì mới đạt được vận tốc 400 km/h không? Có phải chỉ riêng hộp tốc độ đã có giá 150 000 đô la không?

Trong lúc đến thanh toán, một khách hàng - một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, tóc muối tiêu, dáng vẻ lịch lãm, mặc một chiếc sơ mi trắng cổ Tàu - nửa đùa nửa thật đề nghị mua lại chiếc đồng hồ của tôi để giúp tôi có tiền đổ xăng. Ông ta ra giá 50 đô la. Rồi cuộc đấu giá bắt đầu nghiêm túc hơn: một nhân viên đề nghị trả 100 rồi 150 đô, trong khi ông chủ cửa hàng trả tận 200...

Chiếc đồng hồ là món quà Milo tặng, tôi rất thích vì nó đơn giản: vỏ kim loại giản dị, mặt màu trắng-ghi, dây đeo bằng da cá sấu đen, nhưng cũng như về xe cộ, tôi chẳng hiểu biết gì lắm về đồng hồ. Chiếc đồng hồ này giúp tôi xem giờ và đó là tất cả những gì tôi cần ở nó.

Mọi người xếp hàng chờ đợi đều tham gia và lời đề nghị mới nhất lên đến 350 đô la. Chính vào lúc ấy, người đàn ông mặc áo sơ mi cổ Tàu rút từ trong ví ra một tập tiền dày. Ông ta đếm lấy mười tờ 100 đô rồi đặt lên quầy:

- Một nghìn đô cho anh để kết thúc vụ mua bán tại đây, ông ta nói với tôi vẻ trịnh trọng.

Tôi lưỡng lự. Ba phút vừa rồi tôi nhìn ngắm chiếc đồng hồ của mình còn nhiều hơn suốt hai năm trước. Cái tên không thể phát âm nổi của nó - IWC Schaffhausen - chẳng có nghĩa lý gì với tôi và tôi cũng hoàn toàn mù tịt về lĩnh vực này: tôi có thể đọc thuộc lòng hàng trang viết của Dorothy Parker nhưng lại khó mà nêu nổi hai nhãn hiệu đồng hồ.

- Cuộc mua bán kết thúc, cuối cùng tôi cũng tuyên bố rồi đưa tay tháo đồng hồ.

Tôi nhận 1000 đô rồi đưa 200 cho nhân viên trạm xăng để trả trước tiền mua nhiên liệu. Tôi định đi thì lại đổi ý, tôi hỏi anh ta xem có thứ gì băng mắt cá chân cho tôi không.

Khá hài lòng với vụ giao dịch của mình, tôi quay lại chỗ chiếc Bugatti và cắm vòi bơm vào bình xăng. Ở phía xa, tôi nhìn thấy người đàn ông mua đồng hồ của mình khẽ ra hiệu bằng tay trước khi lái chiếc Mercedes hai chỗ phóng đi.

- Anh xoay xở cách nào thế? Billie hạ kính xuống hỏi tôi.

- Dù thế nào thì cũng không phải nhờ cô.

- Thôi nào, tiết lộ một chút đi.

- Chuyện vặt ấy mà, tôi hãnh diện nói, mắt vẫn nhìn những con số trên máy bơm xăng tự động.

Tôi đã khơi dậy được trí tò mò của cô ta nên cô ta nài nỉ:

- Nhưng như thế nào chứ?

- Tôi bán đồng hồ.

- Cái Bồ Đào Nha hả?

- Bồ Đào Nha nào?

- Đồng hồ của anh: nó là một mẫu “Bồ Đào Nha” của IWC.

- Hân hạnh được biết điều ấy.

- Anh bán lại với giá bao nhiêu?

- Một nghìn đô. Đủ tiền xăng cho chúng ta tới Mêhicô. Và tôi còn có thể mời cô một bữa trưa trước khi lên đường.

Cô gái nhún vai:

- Thôi nào, nói tôi biết sự thật đi.

- Tôi nói thật rồi đấy. Một nghìn đô, tôi vừa nhắc lại vừa gác vòi bơm lên.

Billie đưa hai tay ôm lấy đầu:

- Ít nhất nó cũng đáng giá 40 000 đô!

Ban đầu tôi tưởng cô ta đang đùa - một chiếc đồng hồ không thể đắt tới mức đó được - nhưng nhìn thái độ cô ta biến đổi, tôi buộc phải thừa nhận rằng mình đã bị cho vào tròng một cách quá đau đớn...

o O o

Nửa giờ sau

Trong một quán ăn nhanh bên đường gần Huntington Beach

Tôi dùng giấy ướt lau mặt, rồi sau khi đã băng bó mắt cá chân, tôi rời toilet quay lại bàn nơi Billie đang ngồi.

Ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế đẩu, cô ta vừa kết thúc món kem chuối khổng lồ tiếp sau hai chiếc bánh kẹp và một phần khoai tây chiên lớn. Làm sao cô ta giữ nổi dáng khi ăn uống nhiều như vậy chứ?

- Ưm, chất ngoon, anh muống thử không? cô ta nhồm nhoàm đề nghị.

Tôi từ chối lời mời, chỉ đưa khăn lau vết kem đánh bông dính trên mũi cô ta.

Cô ta mỉm cười rồi giở ra trước mặt một tấm bản đồ đường bộ lớn để sắp xếp cuộc thám hiểm của chúng tôi.

- Nào, rất đơn giản thôi: theo tờ tạp chí, Aurore và người tình vẫn sẽ nghỉ lại một khách sạn hạng sang ở Cabo San Lucas cho tới tận cuối tuần.

Cô ta cúi xuống tấm bản đồ, và với một cây bút đánh dấu, cô ta vẽ một chữ thập nhỏ ở điểm đầu bán đảo Nam Hạ-California.

Tôi đã từng nghe nói đến nơi này, một địa điểm lý tưởng cho môn lướt ván nhờ những con sóng cực mạnh.

- Cũng không phải gần đâu! tôi nói rồi nhấp một ngụm cà phê. Cô không thích chúng ta đi máy bay sao?

Cô ta nhìn tôi vẻ tức giận:

- Để đi máy bay cần phải có tiền, và để có tiền thì không phải cứ bán tống bán tháo đi thứ đồ duy nhất có giá trị có thể trông cậy lúc hoạn nạn là được!

- Chúng ta có thể bán chiếc xe?

- Thôi ngay những trò ngốc nghếch của anh đi và hãy tập trung một chút! Dù thế nào, anh cũng biết rõ rằng tôi không có hộ chiếu mà.

Cô ta dùng ngón tay vẽ lên tấm bản đồ một hành trình tưởng tượng:

- Chỗ chúng ta đang ở cách San Diego hơn hai trăm ki lô mét. Tôi đề nghị tránh đường cao tốc và những con đường có thu phí để tiết kiệm tiền, nhưng nếu anh để tôi cầm lái, chúng ta có thể tới được biên giới Mêhicô trong chưa đầy bốn tiếng.

- Tại sao tôi phải để cầm lái?

- Ờ thì chẳng phải tôi lái sẽ thoải mái hơn anh hay sao? Lái những chiếc xe cổ thế này chẳng đơn giản như uống trà đâu. Có vẻ như anh có khiếu với những việc trí óc hơn là liên quan đến máy móc thế này. Hơn nữa, mắt cá chân của anh...

- Hừm...

- Anh có vẻ phật ý. Ít ra thì anh không cảm thấy phiền khi để phụ nữ lái xe đấy chứ? Tôi hy vọng là anh đã qua giai đoạn trọng nam khinh nữ cổ hủ rồi!

- Thôi được rồi, đừng có nói quá lên thế! Đồng ý để cô cầm lái tới San Diego, nhưng sau đó chúng ta sẽ thay phiên nhau vì quãng đường khá dài.

Có vẻ như cô gái đã bằng lòng với cách thức phân chia này và tiếp tục trình bày kế hoạch của mình:

- Nếu mọi việc thuận lợi, chúng ta sẽ qua biên giới tại Tijuana khi trời tối rồi có thể đi tiếp cho tới khi tìm được một nhà nghỉ ven đường dễ chịu tại Mêhicô.

Một nhà nghỉ dễ chịu ven đường... Cứ như thể chúng tôi đang đi nghỉ!

- Ngày mai, chúng ta sẽ dậy sớm và lên đường ngay khi trời sáng. Cabo San Lucas cách Tijuana 1200 ki lô mét. Trong ngày mai chúng ta có thể vượt hết quãng đường ấy và đến tối có thể tới được khách sạn nơi người tình của anh đang ở.

Nói thì có vẻ đơn giản lắm.

Điện thoại của tôi rung lên trong túi - tôi vẫn có thể nhận các cuộc gọi, dù cho tôi không thể chịu nổi chúng. Là số của Milo. Suốt một giờ qua, cứ mười phút cậu ta lại gửi một tin nhắn thoại cho tôi, nhưng tôi xóa sạch, chẳng thèm bỏ công nghe.

- Vậy là chúng ta nhất trí rồi nhé: tôi giúp anh hàn gắn với người tình, đổi lại anh viết cho xong tập ba bộ tiểu thuyết đáng ghét đó nhé! cô ta nhắc lại.

- Điều gì khiến cô tin rằng tôi vẫn còn một cơ may với Aurore? Cô ấy đang có mối tình sâu đậm với tay đua Công thức 1.

- Đó là việc của tôi. Việc của anh là viết. Nhưng không phải viết vớ vẩn đâu nhé? Một cuốn tiểu thuyết thực thụ đấy! Và phải tuân thủ bản điều kiện liên quan đến tôi.

- À, lại một thứ mới: bản điều kiện!

Cô ta nhay nhay chiếc mũ phớt, hệt như một đứa trẻ tìm kiếm ý tưởng trước khi làm bài tập.

- Thứ nhất, cô ta vừa bắt đầu vừa viết một số 1) to tướng trên cái khăn trải bàn bằng giấy, tôi muốn anh chấm dứt việc biến tôi thành một kẻ bung xung trong sách của anh! Tống lên giường tôi đủ mọi loại người xấu xa trên trái đất này khiến anh vui thích lắm hả? Bắt tôi gặp gỡ những gã đàn ông đã có vợ chẳng còn lạ gì phụ nữ và chỉ coi tôi như người tình một đêm để thêm mắm thêm muối cho đời sống tình dục của họ khiến anh thích thú lắm hả? Có thể vận rủi của tôi làm các độc giả nữ của anh yên lòng, nhưng tôi thì tôi mệt mỏi lắm rồi và nó làm tôi đau.

Những câu chất vấn của cô gái khiến tôi không thốt nên lời. Đúng là tôi đã không gượng nhẹ với Billie trong truyện của mình, nhưng với tôi việc ấy chẳng gây hại gì: đó là một nhân vật tưởng tượng, đơn thuần chỉ là một điều viển vông tồn tại trong trí tưởng tượng của tôi và độc giả. Một nhân vật nữ mà sự tồn tại thể xác có được chỉ là nhờ vài dòng in trên giấy. Vậy mà giờ đây, nhân vật được sáng tạo ra lại đang nổi dậy chống lại người tạo ra mình!

- Tiếp theo, Billie tiếp tục, tay nắn nón viết số 2) lên khăn giấy, tôi chán cái cảnh vắt mũi không đủ nuôi miệng quá rồi. Tôi yêu công việc của mình, nhưng tôi làm ở khoa ung thư và tôi quá mệt mỏi khi ngày nào cũng phải chứng kiến cảnh bệnh nhân đau đớn hay gục ngã trước cái chết. Tôi giống như một miếng bọt biển thực thụ: tôi thấm hút mọi nỗi tuyệt vọng đớn đau của bệnh nhân. Hơn nữa, tôi còn phải đi vay tiền để trả học phí! Tôi không chắc anh có biết mức thu nhập của một y tá hay không nhưng chẳng lấy đâu ra mà nhiều cả!

- Vậy tôi có thể làm gì để cô được thoải mái hơn, thưa cô?

- Tôi muốn được chuyển sang khoa nhi: được nhìn thấy sự sống nhiều hơn là cái chết... Tôi đã yêu cầu điều đó hai năm nay, nhưng mụ già khó tính Cornelia Skinner luôn từ chối, lần nào cũng viện cớ khoa ung thư đang thiếu người. Hơn nữa...

- Hơn nữa sao?

- ...để cải thiện tình hình, tôi thấy nếu mình được hưởng một món thừa kế nhỏ thì cũng tốt...

- Thật thế sao?

- Việc ấy thì có khó gì với anh chứ? Quá dễ! Anh chỉ cần viết một dòng là xong! Anh có muốn tôi soạn trước không? Thế này này: “Billie trở thành người thừa kế duy nhất của một ông chú và được hưởng 500 000 đô la.”

- Vầng. Nếu như tôi hiểu đúng thì cô sẵn lòng để tôi làm cho chú cô chết đi!

- Không! Không phải chú tôi thật! Một ông chú họ xa tít mù khơi tôi chưa gặp bao giờ, nói tóm lại là như trong phim ấy!

Cô ta cặm cụi ghi lại câu nói của mình, vẻ đầy thỏa mãn.

- Thôi nào, thế danh sách quà tặng gửi ông già Noel của cô đã kết thúc chưa? Nếu rồi thì chúng ta có thể lên đường.

- Còn một điều nữa, cô ta ngăn tôi lại. Điều quan trọng nhất.

Cô ta viết số 3 lên khăn giấy, tiếp theo là một cái tên:

Jack

- Đây, cô ta trịnh trọng giải thích: tôi muốn Jack bỏ hẳn vợ để đến sống với tôi.

Jack là người tình của cô ta. Một người đàn ông đã có vợ và hai con trai, một gã bô trai ích kỷ Billie yêu điên cuồng từ hai năm nay, tới mức tự hủy hoại mình. Một kẻ tai ác, chỉ biết yêu bản thân, ghen tuông và thích sở hữu người khác, hắn chi phối Billie, dành tặng cho cô cả những câu thề thốt dối trá, điên rồ lẫn những lời sỉ nhục, lăng mạ, biến cô thành hạng tình nhân thích yêu thì yêu, thích bỏ thì bỏ.

Tôi tức giận lắc đầu:

- Jack không có đầu óc, hắn chỉ đơn thuần là một con đực thôi.

Tôi thậm chí còn không kịp nhìn thấy tay cô ta vung lên. Cô ta giáng cho tôi một cái tát ra trò, suýt nữa thì hất tôi văng khỏi ghế.

Mọi nhân viên, thực khách trong quán đều quay về phía bàn chúng tôi, chờ đợi phản ứng của tôi.

Tại sao cô ta lại đi bảo vệ cái gã ngu đần ấy chứ? cơn giận dữ lên tiếng chất vấn trong đầu tôi. Tất nhiên là bởi cô ta là người tình của hắn! lý trí sáng suốt đáp lời.

- Tôi không cho phép anh phán xét đời sống tình cảm của tôi, cũng như tôi không phán xét chuyện tình cảm của anh, cô ta nói rồi đưa mắt nhìn tôi đầy thách thức. Tôi giúp anh giành lại Aurore còn anh viết cho tôi một cuộc sống, trong đó mỗi sáng tôi đều có thể thức dậy bên Jack, được chứ?

Cô ta ký vào bản hợp đồng viết tạm trên tờ khăn giấy rồi cẩn thận xé lấy mẩu có chữ viết và đưa bút cho tôi.

- Đồng ý, tôi nói, tay xoa má.

Tới lượt mình, tôi ký tắt vào bản hợp đồng, sau đó để lại vài đô lẻ trên bàn rồi rời quán ăn nhanh.

- Cô sẽ phải trả giá đắt cho cái tát này đấy, tôi báo trước, mắt nhìn xoáy vào cô ta.

- Để rồi xem, cô ta huênh hoang đáp và ngồi vào ghế lái.