Chương 20

Phương Thanh Liên bày ra bộ dạng đáng thương nhìn Lục Kiến Thành, cái dáng vẻ đó thật sự muốn có bao nhiêu yếu đuối liền có bấy nhiêu.

Nam Khuê lặng lẽ mấp máy môi. Có thể đàn ông đều thích những loại người như vậy nhỉ, yếu đuối, đáng thương, kích thích hết mức ham muốn bảo vệ của đàn ông. Cho dù là người đặc biệt lịch sự như Lục Kiến Thành cũng không thể cưỡng lại được.

“Sẽ không.” Lục Kiến Thành trả lời dứt khoát. “Nếu như đã sắp ly hôn rồi, anh sẽ không để giữa anh và cô ấy giữ lại một mối hoạ như vậy đâu.”

Nghe thấy những lời này, Phương Thanh Liên mới thở phào một hơi. Quay đầu nhìn Lục Kiến Thành vén mái tóc lên, dịu dàng nói: “Kiến Thành, anh cùng em đi dạo đi, em muốn mua mấy bộ quần áo.”

Đột nhiên thời gian như đông cứng lại vậy. Nam Khuê nhìn chiếc khuyên tai ngọc bích trên tai Phương Thanh Liên, cả người như bị sét đánh, đứng ngẩn người tại chỗ.

Không nói rõ được trong lòng đang có mùi vị gì, tóm lại chính là cực kì khó chịu. Cô nhìn Phương Thanh Liên, lời thốt ra từ miệng nhẹ như không còn chút sức lực nào:

“Có thể hỏi một chút, khuyên tai của cô mua ở đâu vậy?”

Phương Thanh Liên lại vén tóc lên lần nữa, để lộ chiếc khuyên tai ra rõ ràng, cười nói: “Cô hỏi cái này à?”

“Ừ.” Nam Khuê xiết chặt lấy hai tay.

“Không phải là mua, hôm đó nhìn thấy ở chỗ Kiến Thành, cảm thấy cực kỳ đẹp, tôi thấy rất thích nên anh ấy tặng cho tôi.”

Nam Khuê cắn chặt môi, trong lòng nổi lên từng trận quặn thắt. Hoá ra đây chính là ‘trục trặc nhỏ’ trong lời Lục Kiến Thành sao.

Cô còn nghĩ món quà có chút thay đổi, thế nên không mua được, hoá ra là Phương Thanh Liên thích anh liền tặng cho cô ta.

Nhưng mà rõ ràng anh đã đồng ý tặng cho cô rồi, chỉ vì Phương Thanh Liên nói một câu ‘thích’, anh liền không nghĩ gì mà tặng luôn. Yêu với không yêu đó mà, đúng là khác biết.

“Nam Khuê…” Lục Kiến Thành vừa mở miệng, Nam Khuê lập tức cắt ngang: “Không cần nói nữa, em hiểu.”

Nếu như đã làm rồi, cần gì phải giải thích nữa. Cố gắng nhẫn nhịn lại cảm giác khó chịu trong lòng, cô lạnh nhạt nói: “Vậy chúng ta còn đi chọn quà cho ông nội không?”

“Lần sau đi, hôm nay Thanh Liên không tiện, tôi đi cùng cô ấy, để tài xế đưa cô về.”

“Ừ.”

Ngồi trên xe, Nam Khuê nhìn những khung cảnh đang vụt đi bên ngoài, tâm trạng đã rơi xuống đáy vực rồi.

“Cháu chắt trai?” Cô hạ thấp giọng xuống nói nhỏ, hai tay nhẹ nhàng đặt lên bụng, che chở cẩn thận.

Những năm này, bọn họ ở cùng không nhiều, mấy lần đó, Lục Kiến Thành đều dùng biện pháp ngừa thai. Hơn nữa còn nhắc cô uống thêm thuốc. Ở tình huống như vậy mà còn có thể mang thai, xác suất mang thai đúng là nhỏ như hạt cát dưới đáy bể.

Nếu như không phải vì bác sĩ nói cô mang thai rồi, dù cô có nằm mơ cũng không thể tin được. Nhưng Lục Kiến Thành lại nói đó là ‘mầm hoạ’.

Những lời này khiến cho trái tim cô như bị hàng ngàn cây kim châm chích, trong nháy mắt đã nhuốm màu đỏ máu.

Con của cô và anh ở trong mắt anh vậy mà chỉ là một mầm hoạ. Nam Khuê che kín mặt, cố gắng khống chế những giọt nước mắt đang rơi xuống.

Vừa đến nhà, cô liền nhận được điện thoại của mẹ chồng. “Còn về nhà rồi?” Vân Thư trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

“Vâng, vừa đến ạ.”

“Được, mười phút nữa mẹ tới chỗ con.”