CHƯƠNG 14

Lúc tất cả ảnh mắt của mọi người đều rơi vào người cô…

Chỉ thấy hai tay cô đang ôm chặt lấy bộ lễ phục.

Hai mắt nhắm lại mà hét lên không thôi!

“Này, này cô, váy của cô bị rách…”

Không biết là người nào trong đám đông đã tốt bụng lên tiếng nhắc nhở.

Tiếng hét của Cố Tịch Dao liền bị nghẹn lại trong cổ họng!

Phía sau lưng thấy lành lạnh làm cô mở bừng mắt ra.

Khốn khiếp, là ai không có mắt dám xé áo của cô?!

Nói chung là không ai ngờ tới trong một buổi tiệc long trọng như này lại xuất hiện một màn buồn cười như thế.

Bắc Minh Quân thuận theo đám người đi tới, liếc mắt một cái liền thấy cô gái vừa hò hét.

Con mắt thâm thúy hơi híp lại, lướt nhìn qua phần da thịt bị lộ của cô và cánh tay đang run rẩy.

Bộ lễ phục bó sát màu đen bị rách phía sau lưng.

Lộ ra đường cong eo trắng muốt trơn bóng.

Cô chật vật giữ lấy phần vải còn sót lại, cố hết sức che chắn phần ngực.

Không thể phủ nhận là làn da của cô gái này trắng như tuyết.

Nhưng mà gò má có hơi nhức nhức.

Lần nữa nhắc nhở anh hình ảnh cô gái này vừa mới giương nanh múa vuốt với mình.

Gan cô lớn lắm mới khiến cho anh mất hết mặt mũi như vậy!

Gương mặt được thừa hưởng từ mẹ mà anh luôn tự hào lại bị cô so sánh với dùng dưỡng ẩm quá nhiều?

Đời này của Bắc Minh Mực chưa từng trải qua sỉ nhục lớn như vậy!

Nhưng mà anh nhịn được.

Sau nhiều năm rèn luyện, anh tuyệt đối không gây ra tình huống thất thố trước mặt đám đông.

Có điều…

Nhìn thấy dáng vẻ bất lực của cô khi che chắn trước ngực.

Đôi môi mỏng của anh thoáng hiện lên nụ cười gian xảo…

Thế giới của Cố Tịch Dao tại khoảnh khắc bộ lễ phục bị rách…

Sụp đổ.

Cô thậm chí không dám ngẩng đầu lên nhìn đám người đang vây xem.

Thân thể cô run rẩy không dám nhúc nhích.

Chỉ sợ một cử động nhỏ sẽ làm bộ lễ phục rơi xuống hoàn toàn.

Cô cũng không quên rằng vì để mặc được bộ lễ phục bó sát này, bên trong trừ miếng dán ngực thì cũng chỉ có quần trong chữ T.

Lễ phục mà rơi xuống thì cô sẽ gần như khỏa thân.

Gương mặt cô nóng lên, đôi mắt trong veo mở to, nhìn chằm chằm xuống đất.

Chỉ ước cái trừng mắt của mình có thể tạo ra một trận địa chấn.

Nhân tiện đem chôn cô xuống luôn.

Làm thế nào bây giờ, tổng giám đốc Lý đâu rồi?