CHƯƠNG 17

Cô cố gắng đè nén con tim đang đập liên hồi của mình khi gương mặt tuấn tú của anh đang tiến gần.

Sau đó cô cố gắng bình tĩnh gượng cười: “Thưa anh, anh là đàn ông không chấp phụ nữ, tính toán với một cô gái nhỏ bé như tôi làm gì…”

Nếu sớm biết anh là tổng giám đốc của Bắc Minh Thị, có đánh chết cô cũng không dám trêu chọc anh.

“Cô gái ‘nhỏ bé’?”

Bất chợt đôi mắt anh liếc thoáng qua đôi gò bồng đảo của cô dưới lớp áo vest.

“Tôi cũng đang tò mò muốn biết nó ‘nhỏ’ đến mức độ nào…”

Cố Tịch Dao khẽ rùng mình vì câu nói của anh, cô nghe ra được sự nham hiểm trong giọng điệu của anh.

“Á…Không được… Bắc Minh Quân, tôi cảnh cáo anh, đừng có quá đáng nha!”

Cô bất ngờ gọi tên anh khiến cho ánh mắt anh trở nên lạnh lùng hơn!

“Tốt lắm, còn biết tôi là ai! Nhưng mà chưa người phụ nữ nào dám cảnh cáo tôi, cô là người đầu tiên!”

Dứt lời …

Xoạt…

Anh bất ngờ dùng sức xé rách chiếc áo vest đang khoác trên người cô!

“Chưa từng có người phụ nữ nào dám đụng đến mặt tôi, cô là người đầu tiên!”

Gương mặt sắc lạnh của Bắc Minh Quân trở nên nặng nề hơn.

Cố Tịch Dao cảm thấy đầu mình càng lúc càng nặng trĩu.

Cô cắn môi ép mình phải gắng gượng.

Chẳng qua cô chỉ mới nhéo mặt anh ta chút thôi…

Anh có cần phải bóp chặt bộ phần mềm yếu nhất trên cơ thể cô không?

Cô đã hiểu rồi…

Cô không ngờ mình lại đắc tội với người đàn ông đáng sợ đến như vậy!

Nhìn anh có vẻ rất bình tĩnh tự nhiên.

Như mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng.

Nhưng ai ngờ anh lại nhân lúc cô không hề có chút phòng bị nào, rồi áp cô vào tư thế không lối thoát, và ra đòn phản kích vô cùng tàn nhẫn!

Bắc Minh Quân nhìn cô gái lộ ra ánh mắt mơ màng trong lòng mình.

“Quả nhiên là phụ nữ đê tiện, thử một chút là biết!”

Anh ghét bỏ buông cơ thể của cô ra.

Sau đó anh khôi phục dáng vẻ bình tĩnh như trước.

Cơ thể Cố Tịch Dao không khỏi run lên.

Một cảm giác lạnh lẽo ập tới làm cho cô tỉnh táo hơn.

Hai má cô vẫn ửng đỏ một cách bất thường.

Lời anh nói thật sự làm cô tổn thương sâu sắc.

Cô miễn cưỡng cười một tiếng, chống đỡ cảm giác choáng váng khiến cô không còn sức phản bác.

Bắc Minh Quân khoang thai đi đến bên cạnh bồn rửa tay, mở vòi nước.