CHƯƠNG 27

“Cũng chuyện gì nhớ gọi điện thoại về báo cho mẹ một tiếng.

Nhà tù Nam Thành của thành phố A.

Khoảng không phía trên những tường thành cao chót vót là mây đen tăm tối, gió lạnh thấu xương.

Đó là dấu hiệu của trời sắp đổ cơn mưa.

Người cai ngục đưa Cố Tịch Dao đi qua một hành lang dài.

Qua mấy cánh cửa sắt nặng nề.

Cuối cùng mới tới được một gian phòng nhỏ yên tĩnh.

“Cồ ngồi đây đợi, lát nữa sẽ dẫn người tới.” Cai ngục chỉ vào chiếc ghế phía trước cái bàn.

Cố Tịch Dao gật đầu, ngồi xuống.

Không hiểu sao lồng ngực cô trĩu nặng

còn mấy ngón tay thì run run.

Két…Rầm.

Cánh cửa sắt được mở ra và có một người cai ngục khác đi vào.

Bên cạnh còn có một dáng người già nua được dìu đỡ đang chậm chạp đi vào…

“Cố Kiệt Đại, con gái ông là Cố Tịch Dao đến thăm ông. Ngồi xuống đi.”

Cố Tịch Dao ngước mắt nhìn.

Khi thấy một ông già mái tóc hoa râm, khuôn mặt già nua, gò má gầy còm được quấn tầng tầng lớp lớp băng gạc,còn khóe miệng thì bầm tím, tay chân cũng bị băng bó khắp nơi,

Vành mắt cô liền cay xè.

Năm năm không gặp, không nghĩ cha lại già nhanh như vậy.

“Ba…”

Người cai ngục đỡ Cố Kiệt Đại ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Cố Tịch Dao.

Mặt ông co rút, nhăn nhó vì đau đớn.

Ánh mắt mờ đục vì tuổi già của ông lóe lên một oán trách khi liếc Cố Tịch Dao.

“Đồ sao chổi!”

Vừa mở miệng là khàn giọng trách cứ.

Điều đó khiến Cố Tịch Dao khẽ run.

Cô nhìn sâu vào mắt của cha mình.

Ánh mắt ấy vẫn không thay đổi, khi nhìn cô vẫn chất chứa đầy sự oán trách và khinh bỉ.

Cô không lên tiếng.

“Vừa về nước là khắc tao! Mày nhìn cái thân thể già nua toàn là vết thương này của tao đi!” Cố Kiệt Đại run run chỉ lên vết máu chưa khô trên mặt mình: “Tao hỏi những kẻ đó tại sao lại đánh tao, mày có biết bọn chúng nói thế nào không? Bọn chúng bảo ông đi mà hỏi Cố Tịch Dao, đứa con gái ngoan hiền của ông ấy!”

Sắc mặt Cố Tịch Dao bỗng nhiên trắng nhợt.

“Rốt cuộc mày đã làm ra chuyện tốt đẹp gì khiến tao bị liên lụy hả?” Cố Kiệt Đại thấy biểu hiện của cô, liền nổi cơn thịnh nộ!

Thấy cô im lặng, không nói tiếng nào, ông ta lại càng tức giận: “Năm năm trước, nếu không vì mày liệu tao có phải ngồi tù không? Mày là thứ con bất hiếu, chỉ toàn làm liên lụy tao, Cố Tịch Dao, chuyện khiến tao hận nhất cả đời này chính là đáng ra không nên để cho mẹ mày sinh ra mày!”