CHƯƠNG 61

Bắc Minh Quân nhếch mép, cầm lấy điện thoại: “Alo…”

Một lúc sau, Bắc Minh Quân sầm mặt cúp điện thoại, đứng dậy, cầm lấy áo khoác trên ghế sofa.

“Yo~, cậu hai Bắc Minh, cuối cùng anh cũng chịu đi rồi?” Sở Dung Triết cười suồng sã, sau đó đảo mắt nhìn Cố Tịch Dao: “Này, cô gái xinh đẹp, xem ra sức quyến rũ của em gái rất tốt…”

Sở Dung Triết cố tình kéo dài câu nói, nghe có vẻ mờ ám.

Cố Tịch Dao thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng phát hiện ra hóa ra trong phòng còn có một người nữa nhưng, sau khi nhìn thấy khuôn mặt của Sở Dung Triết, cô lại kinh ngạc.

“Cái đó, anh là…”

“Haha, tôi là Sở Dung Triết.” Sở Dung Triết mỉm cười, đi đến trước mặt Cố Tịch Dao, cũng là trước mặt Bắc Minh Quân, cố ý nháy mắt: “Đến bây giờ vẫn độc thân, không có thói quen xấu, có xe có nhà có tiền, em có muốn cân nhắc về anh không, cô gái xinh đẹp?”

Nghe thấy lời trêu chọc của anh ta, Cố Tịch Dao mỉm cười.

“Haha, tôi tên là Cố Tịch Dao, rất vui được biết anh!” Cô lịch sự tiến đến.

Tính cách tự do và phóng khoáng của Sở Dung Triết ngay lập tức nhận được Quân cảm của cô.

Nếu Bắc Minh Quân là người đàn ông lạnh lùng băng giá điển hình thì Sở Dung Triết là kiểu quyến rũ, mày mắt rạng rỡ, quả thực là một yêu nghiệt sống!

Cố Tịch Dao không khỏi thở dài.

Có người đàn ông nào trên thế giới này đẹp đượ như Bắc Minh Quân và Sở Dung Triết chứ?

Chưa kể họ luôn hợp nhau!

Cảnh này lọt vào mắt Bắc Minh Quân làm anh hơi nhức mắt.

Anh liền trợn mắt lườm Sở Dung Triết rồi không nói một lời nào, kéo Cố Tịch Dao rời đi.

“Tịch Dao về thong thả nhé, lần sau gặp lại ~” Sở Dung Triết nhíu mày, gọi Tịch Dao ngọt ngào như thế.

Bắc Minh Quân kéo chặt Cố Tịch Dao nhanh hơn. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Đúng rồi, cậu hai Bắc Minh, đừng quên anh nợ tôi một thùng rượu ở trong kho của anh nhé…”

Cố Tịch Dao bị Bắc Minh Quân thô lỗ kéo đi, cô không cam lòng oán trách: “Bắc Minh Quân, anh kéo tôi làm gì! Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ tìm thấy anh rồi! Tôi muốn về nhà ngủ…”

Anh kéo cô ra khỏi hộp đêm.

Anh mở cửa xe từ xa, rồi nhét cô đang vùng vẫy vào ghế lái.

“Tôi uống rượu rồi, cô lái xe đến bệnh viện trung tâm đi!”

Sau đó anh ngồi vào ghế lái phụ, đóng cửa xe lại.

Lập tức, trong xe tỏa ra nồng nặc mùi rượu xen lẫn một cảm xúc kỳ lạ nào đó giữa hai người.

Suốt dọc đường, xe chạy chòng chành, sượt chỗ này một tẹo, va chỗ kia một chút mới tới được bệnh viện trung tâm thành phố A.

“Đến rồi!” Cuối cùng Cố Tịch Dao cũng thở phào nhẹ nhõm.

Vẻ mặt của Bắc Minh Quân lạnh lùng, thâm trầm như ma cà rồng.