CHƯƠNG 8

Mái tóc đen dài được bới cao một cách tỉ mỉ.

Gương mặt trang điểm nhẹ nhàng cũng không chê vào đâu được.

Duy chỉ có bộ váy dạ hội màu đen đêm nay là có chút không phù hợp mà thôi.

Chậc, cô chỉnh bộ váy dạ hội của mình qua kính xe…

Một lát sau, cô mới nhìn hình ảnh phản chiếu của mình qua kính xe một cách hài lòng.

Nền nã, đúng mực.

Ok, xong rồi!

Cô hít sâu một hơi, ngay khi cô chuẩn bị nở một nụ cười tự khích lệ bản thân… thì lạ kỳ thay, cửa kính xe đột nhiên chậm rãi hạ xuống…

Cố Tịch Dao hoá đá!

Cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Sao, sao lại có người trong xe thế?

Mặt cô lập tức hết xanh lại đỏ.

Cửa kính xe hạ xuống, bên trong lộ ra một khuôn mặt cực kỳ đẹp trai.

Trên gương mặt góc cạnh rõ ràng kia lóe lên nụ cười lạnh lùng, chế nhạo.

Đôi mắt sâu thẳm hơi ngước lên, xẹt lên ý cười yêu nghiệt, nhìn thẳng vào con ngươi của Cố Tịch Dao.

Đầu ngón tay Cố Tịch Dao run lên.

Trái tim phảng phất như bị thứ gì đó đụng mạnh vào.

Một người đàn ông cực kỳ đẹp trai!

“Cô à, nơi này không cần ‘phục vụ’ đâu.”

Người đàn ông cố gắng nhấn mạnh hai chữ “phục vụ”, trong giọng nói lộ ra vẻ mỉa mai, liếc nhìn cô một cái vẻ khinh thường.

Mặc kệ ánh mắt khinh thường của anh chàng kia, nhưng đáng chết chính là giọng nói trầm thấp như từ trên trời vọng xuống bất thình lình chạm vào lòng cô, giọng nói êm tai đến nỗi khiến người khác say mê.

Thậm chí còn có phần quen thuộc…

Cảm giác rất xa xôi, lạ lẫm lại phảng phất như đã từng nghe được ở đâu rồi.

Trái tim cô bỗng nhiên nảy lên.

Nhưng mà…

Phục vụ?

Lúc này Cố Tịch Dao mới phản ứng kịp.

Cô trợn to mắt, lửa giận lập tức xông lên đầu.

Anh chàng này vừa mới nói cái gì?

Phục vụ?

Ai cũng nghe được cảm giác mỉa mai trong lời nói của anh ta.

Cho dù giọng nói của anh ta dễ nghe cỡ nào đi nữa nhưng lời của anh ta nói ra lại khiến cô ước gì có thể xé rách ngay gương mặt tuấn tú kia.

Tên này xem cô là cái gì?

Cảm giác nhục nhã khiến cô tức giận đến nỗi mặt lập tức đỏ bừng.

Phục vụ con mẹ anh, anh mới là phục vụ, cả nhà anh đều là phục vụ!