CHƯƠNG 102

“Cái gì gọi là cũng được, thấy thứ này của chồng mình, cậu phản ứng như này?” Hứa Dinh Dinh ngây người, hơi tức giận: “Anh ta là chồng cậu đó.”

“Tớ và Nguyễn Hạo Thần vốn là kết hôn hợp đồng, trên hợp đồng viết rất rõ, kết hôn lâu nhất 1 năm, một năm sau tớ và anh ta sẽ không còn bất cứ quan hệ nào.” Về điểm này, Tô Khiết nhớ rất rõ ràng, nếu có thể, cô hy vọng có thể vạch rõ ranh giới với Nguyễn Hạo Thần.

Hứa Dinh Dinh biết cô hoàn toàn không có loại suy nghĩ kia với Nguyễn Hạo Thần, thầm thở dài một hơi, chẳng qua tâm lý tám phét của phụ nữ lúc nào cũng không ngăn được: “Nhìn ảnh có thể thấy, quan hệ của họ không tầm thường, cậu nhìn chỗ này có ảnh hai người cùng đi khách sạn, cũng có ảnh người phụ nữ này đi ra từ nhà anh ta, Nguyễn Hạo Thần ở cùng với cô ta, biểu cảm cũng không lạnh lùng cứng nhắc như thường ngày, hơn nữa hiển nhiên hai người quen nhau đã lâu, cũng thường liên hệ, bức ảnh sớm nhất trong chỗ này cũng từ 7 năm trước, gần nhất là tháng trước, thế nhưng, kỳ lạ là, lần nào tin tức thế này cũng bị đè xuống, căn bản không lan truyền được, nếu không phải tớ dùng cách đặc biệt, căn bản không tra ra được những thứ này.”

“Người phụ nữ này là người mẫu nổi tiếng, chẳng qua phát triển ở bên châu Âu, nhưng mỗi lần cô ta đến thành phố A, đều sẽ tìm Nguyễn Hạo Thần, hoặc là nói, mỗi lần cô ta đến thành phố A đều là vì tìm Nguyễn Hạo Thần, cậu cảm thấy người phụ nữ này và chồng cậu có quan hệ gì?” Hứa Dinh Dinh quan tâm nhất là điểm này, cô ấy muốn biết rốt cuộc người phụ nữ trong ảnh có quan hệ gì với Nguyễn Hạo Thần.

“Tớ cảm thấy nếu là người yêu thì tốt nhất.” Khóe miệng Tô Khiết giương lên, không nhanh không chậm trả lời một câu.

Nếu người phụ nữ này là người mà Nguyễn Hạo Thần thích, vậy tuyệt đối Nguyễn Hạo Thần không thể vì chuyện 5 năm trước mà cưới cô, nói cách khác, Nguyễn Hạo Thần không thể là người đàn ông 5 năm trước.

Như vậy, hợp đồng hôn nhân của cô và Nguyễn Hạo Thần lần này có lẽ sẽ không ngày càng phúc tạp như cô tưởng, cũng sẽ không có đủ loại nguy hiểm khiến cô lo lắng như bây giờ.

Chẳng qua, nếu đã có một người phụ nữ như này, vì sao Nguyễn Hạo Thần không tìm cô ta kết hôn, vì sao phải tìm cô chứ?

Hứa Dinh Dinh nhìn cô, khóe miệng giật giật: “Sao mình lại muốn đánh cậu thế chứ, giờ cậu và Nguyễn Hạo Thần là vợ chồng, là hợp pháp, hợp pháp đó! Người ta đều nói gần quan được ban lộc, cậu không thể phim giả tình thật sao, khiến hôn nhân này thành thật, thành lâu dài, cậu cho rằng người đàn ông như Nguyễn Hạo Thần có thể tùy tiện gặp được sao?”

“…” Tô Khiết không nói gì, chỉ nhìn những tấm ảnh trên máy tính, người phụ nữ trên tấm ảnh rất xinh, dáng người cũng đẹp, chỉ là, đột nhiên cô cảm thấy người phụ nữ này nhìn hơi quen, hình như từng gặp ở đâu đó, đặc biệt là nụ cười kia, cô thật sự cảm thấy quen thuộc lạ thường.

“Mẹ, hai người đang làm gì thế?” Đúng lúc này, Đường Vũ Kỳ đẩy cửa bước vào, khuôn mặt trắng mềm đáng yêu thò qua khe cửa.

Trong đầu Tô Khiết đột nhiên nghĩ ra gì đó, dường như có gì đó xẹt qua rất nhanh, nhưng nhanh quá, cô không bắt kip.

“Mẹ và mẹ Hứa đang nói chút chuyện, có phải bé con mệt rồi không, muốn đi ngủ rồi?” Tô Khiết nhìn con gái bảo bối, trên mặt không khỏi nở nụ cười, cúi người xuống, ôm con gái vào lòng.

“Vâng.” Đường Vũ Kỳ có lẽ thật sự hơi mệt rồi, mềm nhũn dựa vào người Tô Khiết: “Tối nay mẹ có thể ngủ với con không?”

“Đương nhiên.” Đương nhiên Tô Khiết hiểu rõ tâm tư con gái mình, duỗi tay ra nhéo mũi của bé.

“Thật sao, tốt quá.” Đường Vũ Kỳ lập tức hoan hô, dáng vẻ mệt mỏi vừa rồi chớp mắt liền không thấy nữa, nhanh chóng chạy ra ngoài: “Anh ơi, anh ơi, mẹ nói tối nay sẽ ngủ với em, không ngủ với chồng nữa.”

Tô Khiết lắc đầu, trong mắt tràn đầy ý cười.

May là hôm nay Nguyễn Hạo Thần đi công tác, bằng không cô thật sự không thể ở cùng hai đứa nhỏ.