CHƯƠNG 119

Trong lòng Tô Khiết thất kinh. Người đàn ông này thật quá mẫn cảm, ăn bữa cơm cũng có thể nghỉ ngờ cô. Sớm biết như vậy cô sẽ không nấu nữa, hoặc là sẽ nấu bừa đi. Haizzz, đúng là làm người tốt mà không được báo đáp. Nhưng mà nói cho cùng, sự ngờ vực của anh không phải không có lý. Nếu như không vì hai đứa trẻ, cô tuyệt đối sẽ không luyện kĩ năng nấu nướng tốt như vậy.

“Ở nước ngoài không quen với đồ ăn ở bên đó, cho nên liền học cách nấu nướng trên mạng, sau đó dần dần luyện thành như vậy.”

“Sao vậy? Có phải rất ngon không?” Tô Khiết nhìn anh, trên khuôn mặt mang theo nụ cười nhẹ như muốn lấy lòng, đồng thời muốn được khẳng định.

“Ừm, quả thật không tệ.” Nhìn nụ cười trên khuôn mặt cô, Nguyễn Hạo Thần cảm thấy ánh mắt như bừng tỉnh. Cô cười quả thực rất đẹp.

Nguyễn Hạo Thần chắc là rất đói, đồ ăn cô nấu đều bị anh ăn gần hết.

Nguyễn Hạo Thần ăn xong, Tô Khiết liên thu dọn bát đũa: “Chồng à, anh trở vê phòng trước đi, em đem bát đĩa đi rửa.”

Tô Khiết nghĩ anh ăn no uống say rồi, cũng nên trở vê phòng đi thôi. Nguyễn Hạo Thần sao có thể không hiểu được suy nghĩ của cô, cô rõ ràng muốn đuổi anh đi, khóe môi anh hơi cong lên: “Tôi chờ em, cùng nhau.”

Giọng điệu của anh khi nhắc đến “cùng nhau” đặc biệt nhấn mạnh, dường như mang theo ngụ ý sâu xa. Nghe thấy lời của anh, động tác của Tô Khiết hơi ngưng lại. Người này hôm nay muốn cùng cô dây dưa đến cùng sao?

Tô Khiết âm thầm thở dài, cuối cùng cô chỉ đành mang bát đũa vào nhà bếp.

Tô Khiết nghĩ cô ở nhà bếp lâu hơn một chút, anh không kiên nhãn chờ được chắc sẽ về phòng thôi. Động tác của Tô Khiết không nhanh, nhưng tổng cộng chỉ có một cái bát, hai cái đĩa, chẳng mấy chốc liền rửa xong. Nghĩ đến chiếc cốc uống nước vừa nãy còn chưa rửa, Tô Khiết định lấy mang đi rửa.

Nhưng cô vừa xoay người liền nhìn thấy anh đã bước vào bếp, hơn nữa còn đứng ở bên cạnh cô. Cô đột nhiên xoay người như vậy, suýt chút nữa đụng vào ngực anh.

Tô Khiết theo bản năng lùi vê phía sau, nhưng anh nhanh chóng đưa tay giữ chặt cô: “Sao vậy? Nhớ nhung tôi đến vậy sao?”

“Em nhiệt tình như vậy, tôi nếu như phụ lòng, há chẳng phải đắc tội hay sao?” Nguyễn Hạo Thần cười nhẹ thành tiếng, sự ám muội trong lời nói càng khiến người khác đỏ mặt. Trong khi nói, cơ thể anh còn cố ý áp về phía cô.

“Anh đột nhiên đến bếp để làm gì? Tại sao đột ngột đứng ở đẳng sau em?” Tô Khiết có chút chán nản. Nguyễn Hạo Thần buổi tối ngày hôm nay với Nguyễn Hạo Thần mà cô quen biết hoàn toàn giống như không phải

một người. Tối nay anh thật quá vô lại.

“Tôi chỉ là khát nước, đến uống cốc nước mà thôi.” Nhìn thẳng vào đôi mắt đang tức giận của cô, môi anh cong lên, ý cười ý vị thâm trường càng thêm sâu đậm.

Khi nói, anh vô cùng tự nhiên cầm lấy cốc nước hồi nãy cô đã dùng ở trên bàn.

Trong cốc nước Tô Khiết uống lúc nãy vẫn còn một nửa. Anh cầm lấy ly nước, không có bất kì sự ngừng ngắt nào, uống hết một hơi vô cùng tự nhiên.

“Em đã dùng qua rồi… Tô Khiết ý thực được động tác của anh. Phản ứng đầu tiên là nhắc nhở anh, nhưng rõ ràng không hề có tác dụng.

Nhìn anh đã uống một ngụm, khóe miệng Tô Khiết hơi động đậy. Người như anh không phải ít nhiều đều ưa sạch sẽ, không dùng đồ người khác đã sử dụng hay sao?

Cho dù anh không nhìn thấy cô vừa nãy sử dụng chiếc cốc này, nhưng nước trong cốc vẫn còn một nửa, có thể thấy rõ là uống thừa. Cô không tin là anh không nhìn ra.