CHƯƠNG 137

Nhưng mà, ngay lập tức bàn tay của anh đột nhiên ôm lấy cô, kéo cô trực tiếp vào lòng mình, bờ môi của anh khẽ dán sát bên tai cô: “Ngủ thêm chút nữa”

“Ông xã, hôm nay anh không đi làm sao?” Bị anh ôm lấy, cả cơ thể Tô Khiết cứng đờ, ở cùng nhau như vậy cô thật sự là rất không quen.

Cô không quen ôm ôm ấp ấp với đàn ông như vậy.

“Không muốn đi, ở nhà với em.” Khóe môi Nguyễn Hạo Thần khẽ cong lên, bàn tay ôm lấy eo cô dường như là khẽ siết chặt lại.

Nghe thấy lời của anh, Tô Khiết liên kinh ngạc, bộ dạng ngụy trang bây giờ của cô, không những không đẹp, thậm chí là còn có chút xấu nữa, ai cũng biết cô cả nhà họ Tô là cô ngốc, cho dù đã khỏi bệnh rồi, cũng không được thông minh lắm.

Mà anh là thiên chi kiêu tử chân chính, anh làm sao có thể vô duyên vô cớ nhìn trúng cô chứ?

Nếu như chỉ vì lợi dụng, thì ngược lại còn nói nghe được, dù sao lấy một người không thông minh lắm cũng có thể tránh được không ít toan tính.

Nhưng mà bây giờ anh không muốn đi làm, chỉ vì ở nhà với cô, đây là chuyện gì vậy chứ?

Bây giờ cô càng lúc càng nghỉ ngờ, anh lấy cô là vì có mục đích khác.

Nếu như anh thật sự chỉ vì lấy được cổ phần của Nguyễn thị, thì tuyệt đối không thể đối xử với cô như vậy.

Nghĩ đến việc anh rất có thể là người đàn ông của năm năm trước, nghĩ đến hai bảo bối, trái tim Tô Khiết lại nhịn không được mà run rẩy.

Ánh mắt của Nguyễn Hạo Thần hơi lóe lên, khoảnh khắc tiếp theo, ngón tay thon dài của anh bỗng di chuyển đến màn hình điện thoại, hướng đến nút nghe màu xanh.

Chỉ cần ngón tay của anh chạm nhẹ một cái, điện thoại có thể kết nối rồi…

Vào lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Tô Khiết xuất hiện ở trước cửa phòng.

Tô Khiết nhìn thấy anh đang cầm điện thoại của cô, đang muốn nghe điện thoại của cô, trong nháy mắt đó, Tô Khiết hít một ngụm khí lạnh.

“Là điện thoại của tôi sao?” Tô Khiết cố gắng đè nén kích động muốn bay đến giật lại điện thoại, cô biết, lúc này cô đi cướp điện thoại, sẽ chỉ khiến anh càng thêm nghi ngờ.

Tô Khiết lúc này giả vờ như không có gì đi vào, đi đến trước mặt của anh.

Khi lại gần lúc Tô Khiết nhìn thấy trên màn hình của cô hiện thị ba chữ đại bảo bối thì trái tim cô cũng run nhẹ, quả nhiên là bảo bối nhà cô gọi đến, nếu như cuộc gọi này bị Nguyễn Hạo Thần nghe thì…

Nếu Nguyễn Hạo Thần không phải người đàn ông 5 năm trước còn tốt, nếu như thật sự là anh, vậy thì có thể sẽ lộ ra hết.

Trong lòng Tô Khiết cũng run sợ, nhưng trên mặt lại không có lộ ra bất cứ điều khác thường nào, chỉ chìa tay một cách tự nhiên, muốn lấy lại điện thoại của cô.

Nguyễn Hạo Thần ngước lên nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại!

Anh không có trả điện thoại lại cho cô, tuy biểu hiện của cô rất tự nhiên, không nhìn ra điều khác thường gì, nhưng anh cảm giác biểu hiện lúc này của cô quá bình tĩnh rồi.

Ngón tay thon dài của anh ấn nhẹ vào nút nghe màu xanh lá, sau đó còn mở loa ngoài.

Tô Khiết âm thầm hít một hơi thật sâu, trong lúc nhất thời chỉ biết trái tim của mình sắp dừng lại vì kinh ngạc rồi.

Đây là ông trời muốn làm loạn tiết tấu của cô sao?

Điện thoại là Đường Minh Hạo gọi đến, khi điện thoại được kết nối, câu đầu tiên của Đường Minh Hạo chắc chắn chính là gọi mẹ, đến lúc đó…