CHƯƠNG 84

“Tôi cần Cục trưởng Tào giúp một chuyện, giúp tôi ngăn cản anh ta.” Khóe môi Tô Khiết lần thứ hai co rút, Nguyễn Hạo Thần là người bình thường sao? Cô cho rằng anh nghe được cậu năm Tào nói chuyện điện thoại, ít nhất anh sẽ dừng lại một lúc.

Thấy Nguyễn Hạo Thần đi thẳng đến bên này, Tô Khiết đành phải nói ngắn gọn.

“Cô muốn tôi giúp cô ngăn cản anh ba, cô điên rồi sao?” Cậu năm Tào nghe cô nói thế, mí mắt giật giật mấy cái. Nếu anh ta ngăn cản anh ba, anh ba sẽ giết anh ta mất.

“Nếu Cục trưởng Tào không ngăn được, thì chuyện vụ án không cần bàn nữa.” Tô Khiết không sợ cậu năm Tào không đồng ý với cô, vì vụ án kia anh ta không thể nào mặc kệ được.

Nếu không có được đầy đủ chứng cứ, ngày mai sẽ phải thả Mạc Thường Bân ra.

“Được, cô được lắm, đủ độc.” Cậu năm Tào nghiến răng, thế nhưng lúc này anh ta không thể không đồng ý.

Nếu nói lúc trước cậu năm Tào còn nghi ngờ cô, trải qua chuyện vừa rồi, anh ta đã hoàn toàn tin tưởng năng lực của cô. Cô đã lừa được anh ta, lừa được anh ba, điều này anh ta không thể không phục.

“Vậy cảm ơn Cục trưởng Tào.” Tô Khiết nở nụ cười, giọng nói ôn hòa như gió xuân, nhưng mà cậu năm Tào lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Lúc này, Nguyễn Hạo Thần đã sắp đi đến nơi. Nhưng mà, chỗ này có khá nhiều xe cảnh sát, mà đúng lúc trên mấy chiếc xe cảnh sát đều có người, cũng đều đang chuẩn bị xuất phát đi làm nhiệm vụ, cho nên anh không xác định được cô ở trên chiếc xe nào.

Tô Khiết thấy Nguyễn Hạo Thần đã vòng qua mấy chiếc xe, đi về phía chiếc xe cô đang ngồi.

“Anh ba, xin lỗi.” Cậu năm Tào mạnh mẽ hít một hơi, đi đến trước mặt Nguyễn Hạo Thần ngăn cản anh.

“Cậu thật sự muốn ngăn cản tôi?” Nguyễn Hạo Thần mặc dù không dừng lại, nhưng giọng nói Cậu năm Tào khá lớn, anh có thể nghe được.

“Anh ba, xin lỗi.” Cậu năm Tào rất khó khăn, nhưng anh ta không còn cách nào khác. Nếu là vụ án thì không nói, thế nhưng đây lại là chuyện liên quan đến mạng người.

“Lái xe đi.” Nếu Cậu năm Tào đã ra tay ngăn cản, Tô Khiết cũng không còn lo lắng chuyện gì nữa. Nếu một Cục trưởng Cục Cảnh sát còn không ngăn nổi Nguyễn Hạo Thần thì anh ta làm Cục trưởng cũng vô dụng.

Vừa rồi trò chuyện, cảnh sát trên xe đã nghe rất rõ ràng. Thấy cục trưởng giúp đỡ ngăn cản người, ý kia đã rất rõ ràng rồi.

Thấy xe cảnh sát rời đi, đôi mắt Nguyễn Hạo Thần đột nhiên nheo lại, trong sự lạnh lùng mang theo một chút nguy hiểm. Nhưng anh cũng không tiếp tục đuổi theo nữa. Anh biết rõ đây là Cục cảnh sát, Cậu năm Tào đã muốn ngăn cản anh, anh làm gì cũng vô dụng.

Anh có bản lĩnh hơn nữa cũng không đấu lại toàn bộ người của Cục Cảnh sát.

Qua cửa sổ xe, nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của người nào đó, khóe môi Tô Khiết khẽ nhếch, sau đó mở cửa sổ xe, vươn tay vui sướng lắc lắc.

Trong lòng Cậu năm Tào rất buồn bực, suýt nữa nôn ra máu. Người phụ nữ này đi thì đi đi, lại còn khiêu khích anh ba nữa. Thật độc ác.

Khóe môi Nguyễn Hạo Thần cũng từ từ nhếch lên, cười như không cười, độ cong có chút quỷ dị.

Vừa rồi anh không đuổi theo còn có một nguyên nhân khác. Đương nhiên, anh nghi ngờ người phụ nữ kia là Tô Khiết . Như vậy lúc này anh có thể xác nhận, lúc trước lúc cô đến gần anh, anh phát hiện vàng tai cô có một nốt ruồi màu đỏ. Những chỗ khác có thể hóa trang, nhưng vị trí bí ẩn như vậy không thể nào ngụy trang được.