Tại thư phòng, bầu không khí lúc này cực kỳ lạnh lẽo...
- Thống soái, theo lời khai của vú nuôi thì dạo gần đây, phu nhân...!đang uống thuốc tránh thai ạ.
Ngày hôm nay tất cả mọi người đều gọi Tần Lam là phu nhân, cho nên Lâm Dương cũng lỡ miệng gọi theo.

Nhưng sau khi hắn nói xong, lại không thấy Tiêu Dực trách mắng mình gọi linh tinh, chỉ thấy sắc mặt của anh cực kỳ đáng sợ, rất rõ ràng là anh chỉ để ý tới vế sau của câu nói.
Quả thực sau khi tra hỏi được chuyện này từ miệng của vú nuôi, Lâm Dương cũng kinh hãi vô cùng, thậm chí còn có thể lường trước được cơn tức giận của thống soái.

Bởi lẽ, trước giờ phụ nữ luôn mong ước được mang thai con của Tiêu Dực nhưng lại không được anh cho phép, bây giờ chỉ có Tần Lam mới được sự ưu ái đó thôi, vậy mà cô lại dám từ chối?
Đừng nói tới Tiêu Dực, dù là Lâm Dương, hắn cũng tức giận như vậy.

Cảm giác này nó cay cú lắm, một lời khó mà tả được hết.
Tiêu Dực cứ duy trì sự im lặng tới đáng sợ đó vài phút, trong vài phút ấy bầu không khí đã giảm xuống, lạnh lẽo tới mức Lâm Dương nổi da gà.

Lâm Dương trước giờ luôn biết một đạo lý thế này, tức giận mà mắng chửi thậm tệ ngay tại chỗ còn an toàn hơn là tức giận theo kiểu im lặng không nói gì.
Tiêu Dực im lặng như vậy, anh chắc chắn đã tức giận thật rồi.
- Bao lâu rồi?
Trôi qua vài phút, Tiêu Dực mới bật ra được ba từ này, giọng điệu hết sức kìm nén.

Dù tức giận, nhưng trước tiên anh vẫn muốn biết chi tiết mọi chuyện đã.
- Dạ...!kể từ khi phu nhân vào phủ đã bắt đầu uống thuốc rồi ạ.
Không hề có ai hay biết, ngày đó chính là ngày Vân Tranh Lam thật đã ra đi, Tần Lam từ thời hiện đại xuyên không tới.


Sự thay đổi của cô tất cả mọi người đều nhận ra, nhưng tất nhiên chẳng ai nghĩ được tới giả thuyết xuyên không điên rồ này.
Ánh mắt của Tiêu Dực lạnh lẽo như băng, sự tàn nhẫn đã lấp đầy lí trí.

Anh phất tay kêu Lâm Dương lui xuống, bản thân ở lại chìm trong khói thuốc nồng nặc.
Ở bên kia, sau khi sắp xếp xong chỗ ở cho hai đứa nhỏ, Tần Lam mới lưu luyến bước lên phòng.

Giờ này cũng đã muộn rồi, cô chỉ tắm qua loa rồi chuẩn bị đi ngủ.

Bình thường mấy ngày nay Tiêu Dực thường hay tới phòng ngủ cùng cô, nhưng hôm nay không thấy anh, cô lại thấy hơi là lạ.
Cô xin thề là không phải cô mong muốn anh tới, cô càng không muốn phải chịu thêm bất kì dày vò nào từ anh nữa.

Nhưng không hiểu sao trong lòng cô lúc này cứ bất an không yên, cảm giác này rất khó mà tả thành lời.
Tần Lam ngồi lên chiếc giường lạnh lẽo mà bình thường đã sớm quen có cả mùi hương và nhiệt độ của Tiêu Dực, đắn đo suy nghĩ một chút, cô mới quyết định đứng dậy bước ra khỏi phòng.
Biết Tiêu Dực vẫn còn ở thư phòng, Tần Lam chủ động giúp anh pha một ly sữa ấm, mang tới.

Cô gõ cửa.
Cốc cốc cốc!
Bên trong lại không có động tĩnh gì? Kì lạ, rõ ràng người hầu bảo là Tiêu Dực chưa rời khỏi thư phòng mà ta.

Tần Lam kiên nhẫn gõ thêm một lần nữa, vẫn không có tiếng trả lời lại.

Cô thử vặn cửa xem sao, bất ngờ là cánh cửa không hề khoá trái, cô thành công bước vào.
Trong thư phòng rất rất tối, mùi khói thuốc nồng nặc không tưởng.

Tần Lam khẽ nhíu mày, cố gắng nhìn rõ mọi thứ để bước đi.

Cô đặt ly sữa nóng xuống bàn bên cạnh, ngó ngang ngó dọc một lúc, đột ngột có một bàn tay mạnh mẽ từ phía sau túm lấy cô, áp cô lên tường.

Vẫn chưa kịp phản ứng lại, nụ hôn mang theo phong ba bão táp ập tới, cắn xé lấy đôi môi đáng thương của cô.
Tần Lam đau đớn, cô lần đầu tiên dám to gan chống đối lại anh, dùng hết sức vùng vẫy:
- Tiêu Dực, anh bị khùng hả?
Cô đã kiềm chế không chửi bậy rồi đấy, tự nhiên đang yên đang lành, anh lại nổi điên gì đây? Anh không mệt nhưng cô thì rất mệt, không thể chịu nổi sự tàn bạo của anh mỗi lần thân mật nữa.
Bất ngờ bị Tần Lam lớn tiếng mắng, phẫn nộ trong lòng Tiêu Dực lại càng dâng trào lên, anh điên cuồng ghì chặt đôi vai cô:
- Vân Tranh Lam, là do tôi đã quá sủng ái em, cho nên em mới không coi tôi ra gì đúng không? Trong mắt em tôi là thằng ngốc à?
Tần Lam tất nhiên không biết lí do thực sự mà Tiêu Dực tức điên lên, cô chỉ nghĩ là do mình lỡ lời mắng anh, cho nên anh mới cảnh cáo cô thôi.


Biết lỗi rồi, cô cũng mau chóng ổn định lại sự hoảng loạn trong lòng mình, vội giải thích:
- Làm sao có chuyện đó, ban nãy em bị anh doạ giật mình nên có hơi lỡ lời, anh đừng để bụng nha.
Lại là cái dáng vẻ ngon ngọt để lấy lòng này, tới bây giờ Tiêu Dực mới rõ, hoá ra bấy lâu nay bản thân luôn bị cô lừa.

Anh cứ thế mà không chút nghi ngờ gì, rung động trước cô.

Vậy mà cô lại là cô gái trái tim sắt đá, từ đầu tới cuối lừa dối anh.
Cảm giác tình cảm chân thật của mình đã bị chà đạp, trong lòng Tiêu Dực không chỉ là tức giận đâu, mà là tổn thương sâu sắc.
Lần này không còn mềm lòng trước cô nữa, anh buông thõng hai tay ra khỏi vai cô, thất vọng xoay người đi:
- Vân Tranh Lam, nếu em đã muốn rời khỏi tôi như vậy, tôi muốn giữ em cũng không nổi.
Nhớ lại ban đầu, cô luôn ngỏ ý muốn rời đi, nhưng lại lấy lí do là sợ Lạc Hy hiểu lầm.

Tới giờ Tiêu Dực đã thông suốt rồi, hoá ra đó cũng chỉ là lí do, vẫn là anh bị lừa một cách nực cười.
Tần Lam sửng sốt, nhất thời không hiểu ý của Tiêu Dực là gì:
- Sao cơ?
- Em đi đi, đi ngay cho khuất mắt tôi!
Ây ây khoan đã, tên đàn ông này lại bị làm sao vậy?
Thấy Tiêu Dực có vẻ rất tức giận, Tần Lam lúc này không nghĩ anh lại vì lời nói ban nãy của mình mà tức tới nỗi này đâu.

Đúng là cô muốn rời đi, nhưng không phải bây giờ, và cô cũng muốn được nghe một lí do rõ ràng chứ không phải vô duyên vô cớ.

Cô cũng biết ấm ức chứ bộ?
- Tiêu Dực, anh nói rõ ràng cho em, anh bị úng não ở chỗ nào thế? Tự nhiên đang yên đang lành, anh lại muốn đuổi em đi.

Anh tưởng em không dám đi thật sao?
Tần Lam cũng tức giận thật sự, cho nên cô có hơi lớn tiếng một chút.


Cô là một người phụ nữ, làm sao có thể chấp nhận được việc bản thân vô duyên vô cớ bị trút giận chứ? Cô cũng có lòng tự trọng của cô mà.

Có gì cũng phải nói rõ ràng cho cô nghe, chứ đừng có cái kiểu đổ hết lỗi lên người cô như vậy.

Hôm nay quả thực đã mệt rồi còn bực mình nha.
Câu nói của Tần Lam càng khiến cho Tiêu Dực đau lòng hơn, quả nhiên là đã muốn rời đi từ lâu rồi.

Cô cậy rằng anh không nỡ ra tay với cô, cho nên mới to gan như vậy đúng không?
Phải, đúng là anh không nỡ ra tay với cô, hình phạt để cô tự rời đi đã là nhẹ nhàng nhất rồi.

Nhưng tới bây giờ anh thực sự vẫn chưa hiểu, rốt cuộc vì sao cô lại coi thường tình cảm của anh tới như vậy? Trong suốt thời gian qua, anh có đối xử tệ với cô lần nào không?
Không hề, anh nhớ là bản thân đã rất yêu thương cô, chiều chuộng cô cơ mà!
- Vân Tranh Lam, em thắng rồi đấy.

Em thừa biết tôi sủng ái em, tôi ưu tiên em, thậm chí tôi còn mong muốn em có thể sinh con cho tôi.

Nhưng em vẫn cố tình, cố tình chống đối lại tôi, giấu tôi uống thuốc tránh thai.

Bây giờ em thì vui rồi, chúc mừng em, là tôi đã thua..