Vào lúc này, giọng nói của Thẩm Trạch Hy vang lên: “Anh cả, tiếng động gì đấy nhỉ?”
“Nếu không thể giữ im lặng được thì cút ra ngoài đi…”
Một giọng nói trầm thấp đáp lại.

Nghe thấy thế, Diệp Giai Nhi suy nghĩ trong giây phát rồi lại cảm thấy, hình như…hình như…hình như người ở bên trong không có làm chuyện đó… Sự nghi ngờ và tò mò trỗi dậy trong lòng cô, cô lách qua vách ngăn, nhẹ nhàng đi về phía trước.

Vừa mới đặt chân trước vào phòng khách, màn hình tinh thể lỏng treo trên tường đập thẳng vào tầm mắt của cô một cách rõ ràng.

Diệp Giai Nhi đỏ mặt, tim đập thình thịch, rũ mắt xuống, đến bây giờ mới để ý đến hai người đang ngồi trên ghế sô pha.

Thẩm Trạch Hy vừa nhìn màn hình chăm chú vừa bày tỏ ý kiến: “Anh cả, anh nhìn ngực của cô ta kìa, chắc chắn có bơm đó, chân vừa thẳng vừa dài miên man ấy nhỉ…”
Nhìn Thẩm Hoài Dương là biết anh vừa mới gội đầu, tóc mai còn chưa kịp khô, mặc đồ bộ ở nhà vừa rộng rãi vừa tùy tiện mà trông vẫn cao ráo, nho nhã, một xấp tài liệu đặt ở trước mặt, anh đang phê duyệt.

Tầm mắt nhạy bén sắc xảo, ngòi bút của anh khựng lại, anh ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Giai Nhi với ánh mắt sâu thẳm.

“Cô Diệp.



Nghe anh gọi cô Diệp, mặc dù đang chăm chú nhìn màn hình tinh thể lỏng, Thẩm Trạch Hy vẫn quay đầu nhìn sang theo phản xạ có điều kiện.

Rồi sau đó, gương mặt anh tuấn của cậu ta đỏ bừng, thầm chửi rủa trong lòng rồi vội vàng đứng bật dậy, luống cuống giơ tay che màn hình… Không che hết nổi!
Thẩm Trạch Hy cắn răng, đâm lao phải theo lao!
Cậu ta vụt lên, che kín hai mắt Diệp Giai Nhi, không chừa lại bất kỳ một khe hở nào.

Anh ta vội vàng nhìn cậu Thẩm với ánh mắt cầu cứu: “Anh cả, lẹ lên!”
Gương mặt Thẩm Hoài Dương hết sức bình tĩnh, anh thong thả với tay lấy điều khiển trên bàn trà cẩm thạch, tắt màn hình… Đến lúc này Thẩm Trạch Hy mới buông tay, cậu ta bối rối: “Em đi pha cà phê.


Vừa dứt lời đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.

Diệp Tử Tước ngồi xuống sô pha, giọng nói trầm thấp của Thẩm Hoài Dương vang lên bên tai: “Sao cô Diệp lại tìm đến tận đây?”
“Nơi này được điền trong mục địa chỉ nhà Thẩm Trạch Hy.



Nghe thấy thế, Thẩm Hoài Dương híp mắt lại, liếc mắt nhìn Thẩm Trạch Hy đang bưng cà phê đến.

Thẩm Trạch Hy không khỏi rùng mình, chắc chắn anh cả đã biết mình điền địa chỉ ở đây chứ không phải ở nhà.

Diệp Giai Nhi không uống cà phê mà nhìn Thẩm Trạch Hy chăm chú: “Mấy ngày nữa là đến thời điểm thi cuối kỳ, em định làm thế nào?”
Thẩm Trạch Hy mím môi cười, nói dối mà không hề thấy chột dạ.

“Em bận lắm, đâu có thời gian lên trường.


“Thẩm Trạch Hy!” Diệp Giai Nhi tức giận, cô gọi cả họ tên cậu ta.

“Cô không chịu làm gia sư cho em thì chắc chắn em sẽ không đi thi cuối kỳ đâu, cô biết đó, em nói được sẽ làm được.


Diệp Giai Nhi đã dạy cậu ta được một năm, tất nhiên phải hiểu rõ tính tình cậu ta, thật ra hôm nay cô đến đây cũng là vì đã thỏa hiệp.

.