“Anh Thẩm, anh có thể giải thích một chút được không, những lời mà anh nói trong cuộc phỏng vấn là có ý gì vậy?”
“Ý trên mặt chữ, tối ngày mai mợ Thẩm và tôi sẽ có mặt trong bữa tiệc rượu ở khách sạn Bách Duyệt.


Diệp Giai Nhi hít sâu: “Anh Thẩm, hai tiếng đồng hồ trước chúng ta còn ở cạnh nhau, thuận miệng nói một câu mà thôi, rốt cuộc là anh quý trọng miệng lưỡi của anh đến cỡ nào vậy?”
“Quyết định tạm thời, nếu như mợ Thẩm đã biết rồi, vậy tôi không cần phải nói lần thứ hai, tôi cần phải tham gia cuộc họp, cúp máy đây.


Giống như là anh thật sự bận rất nhiều việc, vừa nói chuyện với cô, vừa dặn dò thư ký lấy tài liệu, sau đó lại thương thảo hợp đồng.

“…”
Trở lại phòng khách, Quách Mỹ Ngọc đã mua thức ăn trở về nhà, đang nhặt rau, mà Hứa Mẫn Nhu cũng xum xoe lại ngồi đó nhặt rau, thỉnh thoảng còn nhỏ giọng nói cái gì đó.


Thấy cô đi tới, động tác tay của Quách Mỹ Ngọc dừng lại: “Nghe nói là tối ngày mai bọn con sẽ tổ chức tiệc rượu ở khách sạn Bách Duyệt?”
“Con cũng chỉ mới biết mà thôi, sao vậy mẹ?”
Lúc này, Hứa Mẫn Nhu mới bỏ rau vừa mới lặt xong ở trong tay ra, đấm nhẹ lên lưng của Quách Mỹ Ngọc: “Mẹ ơi, con nhờ mẹ đó.


Vừa mới nói xong, cô ta hừ một tiếng rồi đắc ý đi vào trong nhà vệ sinh, Diệp Giai Nhi nhìn chằm chằm vào cô ta, sau đó lại nhìn Quách Mỹ Ngọc: “Mẹ, chị ta nói gì với mẹ vậy?”
“Nó nói là nhờ con cho nó mấy tấm thiệp mời, nó cũng muốn đi vào đó xem.


“Con không có thiệp mời.

” Diệp Giai Nhi nói thẳng.

Nghe vậy, Quách Mỹ Ngọc nói: “Con nghĩ cách đi, xem xem có thể cho nó mấy tấm thiệp được không?”
“Mẹ, tại sao mẹ lại dung túng chị ta như thế?”
“Mẹ có dung túng cho nó đâu chứ, con cũng không phải là không biết tính tình của nó như thế nào, con không cho nó, chưa chắc là ngày mai nó sẽ không gây ra chuyện gì đó khó xử, chắc chắn ngày mai đều là những tai to mặt lớn ở thành phố S, mẹ cũng không thể làm con gái của mẹ mất mặt được, ầm ĩ quá lại không có mặt mũi.


Quách Mỹ Ngọc hạ giọng, chỉ có ba người nghe được.

Diệp Đức Huy cũng đồng ý: “Dựa vào tính tình của nó, chắc chắn ngày mai nó sẽ đến trước khách sạn gây chuyện, cho nó mấy tấm thiệp đi.


Diệp Giai Nhi cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, giống như là thật sự muốn nổ, vừa mới nhắc tới Hứa Mẫn Nhu, ngọn lửa giận trong lòng của cô đốt cháy dữ dội.


Thò đầu ra từ trong nhà vệ sinh, Hứa Mẫn Nhu được một tấc lại muốn tiến thêm một thước: “Giai Nhi à, có thể cho người gửi một bộ lễ phục đến được không, tôi không có bộ lễ phục nào đàng hoàng hết.


Không nói lời nào, Diệp Giai Nhi lạnh lùng nhìn cô ta chằm chằm, ánh mắt không hề chớp.

“Không đưa thì không đưa, có gì mà hơn người chứ.

” Bị nhìn chằm chằm có hơi hốt hoảng, Hứa Mẫn Nhu hừ lạnh một tiếng, nhỏ giọng nói.

Ở nhà cả ngày, tám giờ tối, cô mới về nhà họ Thẩm.

Ở nhà họ Thẩm, ngoại trừ người giúp việc ra thì chưa có ai về nhà.

Thẳng cho đến khi trở về phòng, cô ngã lưng xuống giường, chuyện xảy ra trong mấy ngày nay không có một chuyện nào là vừa lòng, phiền não cả nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Mấy ngày nay anh Thẩm về nhà càng ngày càng trễ…
Chỉ có điều là cô đã hình thành thói quen để lại một chiếc đèn cho anh.


Cởi cúc áo sơ mi, Thẩm Hoài Dương ngồi ở trên ghế sa lông, trước mặt vẫn còn có một chồng tài liệu.

Tiếng bước chân truyền đến, Thẩm Hải Băng đi vào trong phòng khách, vừa nhìn thấy người đàn ông cao lớn tuấn tú đang ngồi trên ghế sa lông.

Lúc chỉ có hai người, không ngờ là lại xấu hổ đến thế.

Không chào hỏi, hiển nhiên là làm như vậy không được, nhưng mà nếu chào hỏi thì nên nói cái gì đây?
Hơi khựng lại một lúc, Thẩm Hải Băng nở nụ cười, mở miệng lịch sự mà khách sáo: “Hoài Dương ăn cơm tối chưa?”
Ngồi bút vẫn còn đang di chuyển, mắt không nhìn lên, chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng.

.