Nói Xong, dưới sự giúp đỡ của quản gia, ông ây bước đi rời khỏi phòng.
Lúc âm nhạc của hôn lễ vang lên, khoảnh khắc cánh công lón được mở ra, Vân Thư thở sâu, nôn nóng, lần đầu kết hôn nên cô rất căng thẳng, điều cô làm tốt nhất chính là tự an ủi mình: Quân.

đến tướng chặn, nước đến đất cản.”
Lúc bước bước đi đầu tiên, nội tâm hoảng loạn của Vân Thư bỗng nhiên bình tĩnh lại.
Vân Thư ôm cánh tay của ba bước từng bước trên thảm đỏ, lúc cô nhìn thấy Tạ Mẫn Hành cách tắm lụa che mặt, khơảnh khắc Tạ Mẫn Hành quay đầu lại giống như cảnh quay chậm trong phim điện ảnh, hiển hiện trong tâm trí Vân Thư, đuôi mãi không đi.
Đó là người mà cô sẽ gải Lúc này trong ánh mắt Vân Thư chỉ có duy nhất một người, là Tạ Mẫn Hành dưới tắm khăn che mặt, chỉ một ánh nhìn đã chìm sâu vào.

Vận Tú không chớp mắt, tim cũng bắt đầu đập loạn không nghe lời, cô căn chặt môi, bàn tay đang cầm bó hoa liên tục đỗ mò hôi, thắm vào găng tay trắng, gò má khế nóng rực.
Tầm mắt của Tạ Mẫn Hành lướt qua ông nội đang, ngồi phía dưới cười ha hả, không mây phản ứng, thậm chí anh còn không thèm nhìn lầy Vân Thư, bỏ lỡ ánh mắt sáng như tỉnh hà của cô.


Ánh mắt anh luôn có định nhìn về phía cửa, như đang thê thốt gì đó.
“Tôi đồng ý”, Tạ Mãn Hành cúi gặm mặt, nhìn cô dâu thuộc về mình ở trước mặt, cô gái trẻ hơn anh cả chục tuổi.
Bởi vì ép buộc, nên trong mắt anh tự động bỏ qua vẻ đẹp mỏng manh của Vân: Thư.
Vân Thư rất đẹp, như một miệng ngọc bích không tì vết, đôi mắt hay cười tạo nên một vòng cung nhỏ, hàng lông mi cong vút, con ngươi trong mặt như hập thu cảnh đẹp của trời đất, ánh mắt trong veo giản dị, đây chính là lý do tại sao ông Vân bà Vân bảo vệ cô rất kỹ.
Vẻ đẹp của cô không mang tính công kích, nhìn thấy cô, có thể cảm nhận được cảm giác thân thiết.

Lúc cô cười có hai chiếc răng hồ, đáng yêu lại không kém phần xinh xắn.

Còn có gương mặt sáng sủa, Vân Thư thích hợp được yêu thương như một báu vật trong tay.
Sau khi Tạ Mẫn Hành nhìn lướt qua, thì lập tức dời ánh mắt đi.
Vân Thư chưa từng yêu đương, nên không biết cảm giác rung động là như thế nào, nói chính xác là cô chưa bao giờ rung động, nhưng lần này lại có chút khác biệt, cụ thể khác biệt ở đâu thì cô lại không rõ.

Tim đập đến muốn nhảy ra ngoài.
Nhìn thấy anh lại muốn lại gần anh, muôn cười với anh.
Trong hôn lễ này có lẽ người vui vẻ nhật chính là tướng quân Tạ, người năm xưa đề nghị ra hôn lễ từ bé này.
Nhìn cháu gái của đồng đội gả cho cháu trai trưởng của mình, hai người họ đứng cạnh nhau sao lại xứng đôi như vậy chứ, tướng quân Tạ cảm giác bản thân mình ưu tú quá rôi.
Ông Vân bà Vân gả con gái, trong lông lúc nào cũng không nỡ, bà Vân còn lén đỏ hốc mắt máy lần.
Ông Tạ và Tạ phu nhân cũng chẳng vui vẻ máy, nói thật Vân Thư gả cho nhà bọn họ quả thật.

là quá hời rồi, phải biết rằng Tạ Mẫn Hành là người đã từng từ chói công chúa, hiện tại lại đột nhiên xuất hiện một Vân Thư làm khó, đều cảm thấy đáng tiếc, đáng tiếc thay cho con trai mình.

Luôn không để ý đến, nhưng Tạ phụ nhân cũng phải nho nhã diễn cho tròn vai mẹ chông của mình trước mặt mọi người.
Mọi thứ trong hôn lễ đều rất đơn giản, không có tiệc tối, hai người họ sớm trở về nhà họ Tạ, cả đường đều im lặng, thậm chí bạn bè của Vân Thư còn không biết cô kết hôn, mà Tạ Mẫn Hành cũng không hề.

thông báo, đây cũng được xem là sự ăn ý đầu tiên giữa hai vợ chồng họ..