Biệt thự Hoa Sơn Trà.

Trời đã gần sáng, đồng hồ điểm đúng ba giờ thế nhưng bên trong vòng tròn không có dấu hiệu gì.

Lệ Thủy bất chợt mở mắt ra thu lại hai tay, không còn hơi sức, Hoàng Khang túc trực bên cạnh đỡ lấy cô sốt ruột hỏi: “Thế nào rồi?”
“Tôi đã cố gắng hết sức rồi chờ hai người tỉnh dậy mới biết kết quả.” Lệ Thủy xụi lơ trong lòng Hoàng Khang.

Hắn lo lắng nhìn về Tống Thần Vũ và Đỗ Lan Hương tâm tư rối ren cả lên, nếu lần này không thành công nữa Tống Thần Vũ sẽ thế nào đây?
Đúng lúc này điện thoại của hắn reo lên, Hoàng Khang thò tay vào trong túi quần lấy điện thoại ra nghe: “Alo.”
“Giám đốc, anh mau đến công ty ngay đi, công ty xảy ra chuyện rồi?” Bên kia truyền đến giọng nói hốt hoảng của một cô gái.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Hai đầu lông mày của Hoàng Khang nhíu chặt, hắn biết nếu không có chuyện gì quan trọng thư ký sẽ không gọi cho mình.

“Có kẻ, có kẻ mang bom vào công ty đe dọa mọi người, anh đến mau đi, mọi người đang rất sợ hãi, bọn chúng, bọn chúng không cho gọi cảnh sát, chỉ có thể gọi cho anh mà thôi.” Giọng nói của cô thư ký run dần.

“Cái gì chứ?” Con ngươi của Hoàng Khang trợn ngược không thể tin.

Bên kia không ngờ lại truyền đến giọng nói của người đàn ông: “Nếu mày không đến tao cho nổ tòa cao ốc cùng đám người này.”
“Mẹ kiếp, mày là ai? Muốn cái gì hả?” Hoàng Khang bị tin này làm cho sốc, không nhịn được chửi thề.

Thế nhưng bên kia đã cúp mắt không nói thêm một lời.


Hoàng Khang sốt ruột trong lòng nói: “Cô ở đây nhé, tôi phải đi một chuyến.”
Dứt lời Hoàng Khang đặt phù thủy nhỏ xuống vội vàng chạy ra ngoài.

Lúc xuống tầng dưới lại bắt gặp Lê Vương, Lê Vương hỏi: “Trên đó thế nào rồi, sao cậu vội vàng thế?”
“Công ty có chuyện rồi tôi phải đến đó, trận thuật xong rồi nhưng Tống Thần Vũ còn chưa tỉnh, cậu lo liệu ở đây nhé! Phải rồi, tôi sẽ mang vài người của căn cứ đi.” Hoàng Khang nói xong vài lời cần nói liền hấp tấp chạy ra ngoài.

Lê Vương không hiểu chuyện gì nhưng nhìn biểu hiện này của anh ta hắn biết thật sự có chuyện rồi, hắn cũng không lo được nhiều lại chạy lên lầu xem xét.

Bên ngoài biệt thự năm mét có hai chiếc xe BMW màu đen đang đậu ở đó, trên chiếc xe thứ nhất có hai người đàn ông râu ria mọc lợm chợm ngồi cùng nhau, người ngồi ở ghế lái nhìn thấy ba chiếc xe từ biệt thự rời đi khẽ nhếch môi nham hiểm.

“Hành động được rồi đấy.”
“Ha, lần này chúng ta không thể thắng thì cá chết lưới rách vậy.” Người đàn ông bên canh hút điếu xì gà xong liền vứt bên đường căm phẫn nói.

Người ngồi ở ghế lại không có ý kiến, trước khi cánh cổng đóng vào hắn lại mở khóa lái xe xông tới.

Hai vệ sĩ đứng trước cổng chưa kịp đóng cửa thì hai chiếc xe đã lao thẳng vào trong.

“Ai? Kẻ nào?” Đám vệ sĩ rối ren nhưng rất nhanh chĩa súng vào hai chiếc xe đang xâm nhập trái phép.

Cánh cửa của chiếc xe đầu tiên mở ra, hai người đàn ông bước xuống, trên tay cầm súng trên người gắn bom, nhìn đám vệ sĩ khiêu khích.


“Nào, bắn, bắn đi nào.”
Đám vệ sĩ không biết phải làm thế nào, có người tính chạy đi báo cáo lại bị người đàn ông râu ria cảnh cáo: “Đứa nào dám thông báo tao cho đạn nổ.”
Bước chân của vài vệ sĩ khựng lại, hiển nhiên không thể rời đi.

Lúc này Lê Vương đã đến lầu ba, hắn mở cửa phòng ra Tống Thần Vũ cũng từ tử tỉnh lại, hắn nhanh chóng đi đến bên cạnh anh hỏi: “Thần Vũ, cậu không sao chứ?”
Tống Thần Vũ không quan tâm đến Lê Vương anh quay sang xem người bên cạnh, chăm chăm nhìn vào khuôn mặt cô, nghẹn khuất gọi một tiếng: “Lan Hương, sao em lại bỏ anh đi chứ?”
Anh có gào thét thế nào cô cũng không đi về phía mình, anh biết phải làm sao đây? Là do anh kém cỏi không giống như trong tưởng tượng của cô sao?
Tống Thần Vũ tự trách bản thân mình, nhìn hai mắt cô vẫn không mở ra hy vọng trong mắt anh hoàn toàn biến mất thay vào đó là trống trải cô đơn.

“Lan Hương, nếu em không thể quay về cùng anh vậy thì anh đi cùng em cũng không sao, ở đâu cũng được chỉ cần anh được ở bên em thôi.” Tống Thần Vũ nghẹn khuất nói, ý nghĩ này đã xuất hiện trong đầu anh mấy ngày qua rồi, anh không còn thiết tha gì nữa, từ từ rút trong người ra một khẩu súng.

Lê Vương nhìn thấy cảnh này kinh sợ: “Thần Vũ, cậu bình tĩnh lại, đừng có làm chuyện dại dột, cô ấy cũng không muốn cậu như vậy đâu.”
Ai có thể ngờ rằng Tống Thần Vũ có thể làm đến mức này, vì tình mà tự sát sao? Đây hoàn toàn không thuộc tính cách của con người này.

“Lê Vương, tôi đã không chịu được nữa rồi, bằng mọi giá tôi muốn theo cô ấy.” Tống Thần Vũ một khi đã quyết tâm thì không ai ngăn cản được, anh chĩa súng vào trái tim đã chết của mình lên nòng, chỉ thiếu một bước bóp cò mà thôi.

“Không, Thần Vũ, nghe tôi nói đi, cậu chết rồi cũng không chắc gặp được cô ấy, đúng không? Hơn nữa hãy chờ thêm chút nữa, biết đâu, biết đâu kỳ tích sẽ xảy ra.” Lần đầu tiên Lê Vương lại nói ra lời này, một điều mà hắn trước nay không bao giờ tin.

Tống Thần Vũ lại không thấy lời Lê Vương nói, tai anh đã ù đi từ lúc nào rồi, ngón trỏ từ từ bóp cò.


“Đừng, Thần Vũ, đừng mà.” Hai mắt Lê Vương trắng dã, thần kinh căng thẳng, hắn muốn cướp lấy khẩu súng từ tay Tống Thần Vũ nhưng sợ vừa chạm vào sẽ đụng đến cò, như vậy sẽ không thể cứu vãn.

Ngay phút ngón tay của Tống Thần Vũ kéo cò thì trái tim anh đột nhiên truyền đến một cơn đau dữ dội xộc thẳng lên dây thần kinh, bàn tay cầm súng của anh run rẩy, muốn bóp cò cũng không thể bóp nữa.

Lê Vương nhìn thấy sự khác thường của Tống Thần Vũ lo sợ hỏi: “Thần Vũ, cậu làm sao vậy.”
“Cạch.” Khẩu súng trên tay Tống Thần Vũ rơi xuống, một tay anh ôm đầu, một tay nắm lấy chỗ trái tim.

Lê Vương lập tức hiểu chuyện gì xảy ra, hắn nói: “Cậu, cậu đến thời gian biến hóa rồi sao?”
“Lê Vương, nếu cậu coi tôi là anh em hãy bắn tôi đi.” Trong cơn đau như quặn thắt Tống Thần Vũ gầm gữ nói.

“Không, tôi không thể làm thế, Thần Vũ, để tôi đưa cậu đi.” Lê Vương đỡ lấy Tống Thần Vũ muốn đưa người đi nhưng anh lại không chịu, dùng lực đẩy hắn ra.

“Cậu kệ tôi, giết tôi, giết tôi đi.” Tống Thần Vũ quằn quại dưới đất, dáng vẻ khổ sở đau đớn như muốn ai đó giải thoát cho mình.

Anh nhìn người con gái bên cạnh, cô đi rồi anh cũng không muốn sống, đừng để anh chịu nổi đau đớn này nữa.

Tống Thần Vũ không những đau đớn thân xác mà linh hồn cũng đã bị bào mòn, không còn sức chống cự cái gì nữa.

Lê Vương không thể nhìn nổi cảnh này, hắn quyết tâm muốn đưa Tống Thần Vũ đi.

“Đùng, đoàng.” Bên dưới đột nhiên phát ra tiếng súng.

Lê Vương sững người trong giây lát: “Đã, đã xảy chuyện gì?”
Hứa Thiên Ân và Trịnh Lan Hương đồng thời chạy tới, Hứa Thiên Ân hổn hển nói: “Bên dưới có chuyện rồi, một đám người không biết từ đâu xuất hiện nổ súng liên thanh chúng tôi không biết phải làm sao?”
“Chết tiệt.” Lê Vương đang đỡ Tống Thần Vũ chửi thầm một tiếng, có chút tiến thoái lưỡng nan, nếu để hai người này nhìn bộ dạng Thần Vũ hóa sói sợ là không ổn mất.


“Các người về phòng đi, cho dù có chuyện gì cũng không được rời khỏi.” Lê Vương nhanh chóng nói.

“Tôi nghĩ mình có thể xuống dưới giúp đỡ.” Hứa Thiên Ân đề nghĩ, nói về súng hắn có từng học qua.

“Sẽ rất nguy hiểm, anh không sợ chứ?” Lê Vương không muốn để người vô tội liên can.

“Không sao, chí ít tôi có thể tự bảo vệ mình.”
“Được thôi, vậy trước tiên cậu đưa cô ta qua phòng bên cạnh trước đi.” Lê Vương nhanh chóng phân phó.

“AAA.” Hắn vừa dứt lời người dưới đất hét lên một tiếng gầm vang như muốn xé tan cổ họng, thân thể cũng dần dần có dấu hiệu biến hóa.

“Anh ta không sao chứ?” Hứa Thiên Ân cũng nhìn ra điều bất thường hỏi.

“Không có vấn đề gì, tôi sẽ sắp xếp cho cậu ấy, anh mau đi đi, không có thời gian đâu.” Giọng nói của Lê Vương có chút gắt gỏng.

Hứa Thiên Ân cũng không kỳ kèo nữa đưa vợ mình rời đi.

Lê Vương nhìn Tống Thần Vũ, bây giờ không có thời gian đưa cậu ta đi nửa rồi, hắn lại đi ra cửa sổ nhìn xuống bên dưới, không ngờ lại nhìn thấy người mà bọn họ truy lùng bấy lâu nay, Trương Hải Nam, theo hắn còn có thủ lĩnh của đám thổ phỉ.

.

ngôn tình sủng
Chết tiệt thật! Lê Vương chửi thầm một tiếng, đám người này sớm không đến muộn không đến vậy mà lại đến lúc này..