Chương 1: Tai nạn

Mai đi thi là mai đi thi.

Truyện mới của Thập Tam Xuân, đồng tácgiả với Thế gia, mong các bạn nhiệt tình ủng hộ,ment động viên kịpthời, có gì sau này Heo có lên cơn thì còn cho đọc triện tiếp:)). Xonglời mở đầu câument rẻ tiền, các bạn cứ nhiệt tình ném đá:)) Nhà hơibuồn:)) Nhưng mà các thành phần như bạn Wun thì xin mời — BIẾN!

-   Cuối cùng cùng được nghỉ rồi.

Chu Thiến vươn vai, xoa xoa cổ. Trang điểm cho năm người khách xong tay như sắp gãy lìa. Tiểu Mạt đi đến nói:

-   Mệt chết mất thôi. Cô ấy lại xoa xoa bả vai cho Chu Thiến

Lâm Tiểu Mạt là bạn tốt nhất của ChuThiến, cũng là đồng nghiệp của cô. Hai người là nhân viên trang điểmtrong Thẩm mỹ viện “Lady”.

Cô ấy vừa xoa vai giúp Chu Thiến vừa nói:

-   Cậu xem, mấy người phụ nữ này đem mấy ngàn vạn đập lên người mà mắt cũng không thèm chớp.

Cô nhẹ thở dài một hơi:

-   Thật hâm mộ quá đi! Chẳng biết đời này mình có được một lần xa xỉ như thế không?

Cô ấy đến gần Chu Thiến đùa giỡn:

-   Hay là chúng ta đổi mục tiêucuộc sống sang việc câu lấy một “chàng rể kim quy”? Trải nghiệm cuộcsống làm một quý bà hào phóng

Chu Thiến gõ nhẹ lên đầu cô ấy nói:

-   Về nhà năm mơ đi! Quý bà hào phóng… Dựa vào nhan sắc này, có con rùa vàng nào thèm nhìn đến chúng ta?

Chu Thiến nhìn đồng hồ rồi nói:

-   Sắp mười giờ rồi, nhanh lên không lỡ xe bus mất.

Trên đường đi, Tiểu Mạt không phục nói:

-   Có lẽ có người có tiền sẽ để ýđến con gái nhà nghèo, nhan sắc bình thường nhưng tâm hồn lương thiện.Trong TV đều diễn như thế!

Chu Thiến lườm cô ấy một cái. Cô nhóc này bị phim thần tượng tiêm nhiễm quá nhiều. Không thực tế chút nào cả.

Tiểu Mạt vẫn còn lải nhải, Chu Thiếnkhông còn chút kiên nhẫn nào nghe cô ấy ca bài “chàng rể kim quy” mỗingày đến nghìn lần nữa, chỉ về bên kia đường nói:

-   Xe đến rồi, nhanh lên thôi

Nói rồi không quay đầu lại cứ thế chạy đi.

Khi Chu Thiến sắp chạy đến trạm xe bus đối diện đường thì đột nhiên Tiểu Mạt hét lớn:

-   Thiến Thiến…

Ngay sau đó, một chiếc ô tô màu đỏ như mãnh thú lao về phía cô. Cô sửng sốt, đầu óc trống rỗng……

Giây sau, cô bay lên cao rồi ngã xuống.Trong nháy mắt khi bóng đen bao phủ, Chu Thiến muốn nói với Tiểu Mạt:“Thực sự mình cũng mong sống cuộc sống giàu có, nhưng cơ hội này chẳngbao giờ có nữa rồi”

Khi Chu Thiến khôi phục lại ý thức thìchỉ cảm thấy đầu đau đến vỡ tung. Sau đó ngửi thấy mùi thuốc sát trùngnồng nặc. Mí mắt nặng trĩu, Chu Thiến rên rỉ một tiếng, cố gắng mở mắt.

Đập vào mắt là một mảnh trắng xóa, tường nhà trắng, trần nhà trắng, giường trắng.

Đây là bệnh viện sao?

Đúng rồi. Cô bị xe đâm nên phải vào bệnhviện. Mạng lớn thật, thế mà còn chưa chết. Giờ nghĩ lại cảnh chiếc xemàu đỏ lao về phía cô mà vẫn toát mồ hôi lạnh! Mọi người thường nói, đại nạn không chết tất có hồng phúc! Không biết ông trời sẽ cho Chu Thiếnphúc gì đây? Nhưng ông trời à, nếu ông thật sự thương cô thì đừng bắt cô sống trong cảnh thiếu tiền đi.

Trước kia, Tiểu Mạt nói chuyện này vớiChu Thiến cô vẫn không cho là đúng, bởi vì nếu Chu Thiến cũng hùa vàovới giấc mộng rể kim quy với cô ấy thì không biết cô ấy còn ảo tưởngnhững gì nữa. Nói cô tuy yêu tiền, dù sao có ai không yêu tiền nhưng côvẫn có chút thực tế. Cô ấy là người suốt ngày muốn gặp kim quy có đôimắt tinh tường, chỉ để ý đến tấm lòng lương thiện của cô ấy chứ khôngcần vẻ bề ngoài. Chu Thiến luôn cảm thấy đây là chuyện rất khó.

Đang lúc suy nghĩ, có người đẩy cửa đivào, chậm rãi bước tới. Chu Thiến hơi ngầng đầu nhìn người đi tới, kếtquả là cả hai bên cùng sửng sốt.

Chu Thiến sững sờ là vì người đến làngười đàn ông vô cùng vô cùng đẹp trai. Xin thứ cho cô vốn từ thiếuthốn, cô chỉ biết rằng anh ta là người đẹp nhất mà cô từng được gặp trên đời này. Ừm… ngoài anh Tần Tranh ra, anh Tần Tranh là người đẹp nhấttrong lòng Chu Thiến

Chu Thiến nghĩ lúc này ánh mắt của mìnhnhư dán lên người anh ta, tuy rằng đầu vẫn còn đau nhưng vẫn cố gắng mỉm cười thật xinh đẹp nhất với người mới đến. Ừm… đúng thế, cô nghĩ nên để anh chàng đẹp trai đó có ấn tượng tốt với cô, đừng khinh thường cô.

Nhưng không ngờ, người đẹp trai nhìn nụ cười thiện ý của cô lại tỏ vẻ chán ghét, lạnh lùng nói:

-   Tỉnh rồi?

Chu Thiến tuy rằng không xinh đẹp đếnnghiêng nước nghiêng thành nhưng nụ cười tuyệt đối sáng lạn, là bạn bèvà khách hàng đều nhận xét như thế, tuyệt đối không thể để đối phương tỏ vẻ như thế được. Hỏng rồi, chẳng lẽ mặt mày cô bị xây xát

Cô vội sờ mặt, mịn màng, không có sẹo,ngay cả mụn trứng cá cũng không có. Chẳng lẽ ở trong bệnh viện nghỉ ngơi tốt nên lặn rồi? Chỉ cần không sứt xát mặt mày là cô yên tâm. Chu Thiến còn chưa lấy anh Tần Tranh, không thể bị phá tướng được

Anh ta ngạo mạn ngồi xuống. Chu Thiếnnhìn theo anh ta. Đẹp trai quá, xem ra có thể so sánh với mỹ nam phươngTây đó, đôi mắt đen láy, cao như người mẫu. Cô liên tục tán thưởng trong lòng, cực phẩm ơi là cực phẩm!

Anh chàng đẹp trai này là bác sĩ sao?Không giống, anh ấy không mặc áo blu nhưng vẻ mặt thì rõ ràng là có quen biết cô, sao cô không nhớ rằng mình từng quen người đẹp trai như thếnhỉ.

Đang lúc cô đoán thân phận của anh ta thì anh ta mở miệng. Đôi mắt đen đầy lửa giận, đôi mày đẹp nhíu lại. Ai,thật đúng là không công bằng, vì sao anh ta đến khi tức giận cũng đẹptrai như thế?

Anh ta lớn tiếng nói:

-   Cô làm cái gì thế? Say rượu còn lái xe? Đâm người ta thành người thực vật. Lần này tôi xem xem cô xử lý chuyện thế nào? Đừng hi vọng tôi sẽ giải quyết cho cô. Hừ, cô làm mấtmặt Triệu gia.

Chu Thiến bị anh ta mắng đến trợn mắt, há hốc mồm. Phản ứng đầu tiên là nhìn quanh, không phải đang nói chuyệnvới cô chứ? Nhưng trong phòng bệnh chỉ có một chiếc giường cô đang nằm,ánh mắt chán ghét kia đang nhìn cô.

Nhưng anh chàng đẹp trai này, không phải anh nhận nhầm người chứ, cô không biết anh mà

Theo bản năng, những lời này nói ra miệng

Có phải là rất yếu rồi không, giọng nói quá nhỏ, anh ta không nghe được sao? Vì sao còn hung tợn như thế?

Anh ta lại cao giọng quát:

-   Tống Thiệu Lâm! Cô đang làm cái gì, còn không chịu yên đi.

Chu Thiến phì cười, chẳng lẽ anh chàng đẹp trai này mắt có vấn đề.

-   Anh à, anh nhận sai người rồi. Đây là bệnh viện lớn không được làm ồn, xin ra ngoài đi, tôi đau đầu, muốn nghỉ ngơi.

Sắc mặt anh ta trở nên xanh mét, bướcnhanh về phía cô. Từ người anh ta tản ra sát khí khiến cô sợ hãi. ChuThiến lùi về phía sau, hoảng sợ nhìn anh ta. Hay là thần kinh anh ta cóvấn đề? Nhìn thì đẹp trai mà não có vấn đề, thật đúng là đáng tiếc.

Đang lúc khẩn cấp, một bàn tay kéo anh ta lại.

Bàn tay đó thon dài, trắng nõn, cô nhìn theo, đó là một anh chàng đẹp trai như ánh mặt trời. Anh chàng này nói:

-   Anh, anh bình tĩnh lại đi, chị dâu đang bị thương

Sau đó quay lại nói với Chu Thiến:

-   Chị dâu, chị bình tĩnh đi, đừng nói những lời tức giận với anh nữa.

Chị dâu? Bảo cô? Làm ơn, cô mới 21 tuổi, còn chưa có bạn trai

Chu Thiến nghi hoặc nhìn họ

Anh chàng đẹp trai như mặt trời kia trông trẻ hơn người đang gào thét, mày rậm mắt to, nhưng đôi mắt rất trongsáng, khi nhìn cô có sự ấm áp mà anh chàng đang gào thét kia không có.

-   Chị dâu. Thấy cô ngẩn người, anh ta lại gọi một tiếng

Giờ Chu Thiến cảm thấy có gì đó không ổn. Một người nhận nhầm, hai người cũng nhận nhầm? Hơn nữa hình như cònnhầm sang vợ của người đẹp trai đang gào thét kia. Vợ mà cũng nhận saiđược ư?

Chu Thiến cố gắng suy nghĩ, anh chàng đẹp trai như ánh mặt trời kia lập tức đi tới hỏi:

-   Chị dâu, sao thế?

Nhưng người đẹp trai kia vẫn chỉ đứng tại chỗ, lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, động cũng không động.

Chu Thiến ngượng ngùng nói với anh chàng đẹp trai kia:

-   Tôi muốn đi toilet

Anh ta thấy anh mình không có dấu hiệu muốn giúp thì nói:

-   Em đỡ chị

Chu Thiến xuống giường, phát hiện ngoàiđau đầu, những bộ phận khác không có gì đáng ngại, chỉ hơi bị trầy da.Cảm giác nghi hoặc, trong trí nhớ, hình như bị đâm rất nghiêm trọng…

Chu Thiến từ chối ý tốt của anh ta, tuyrằng đẹp trai nhưng dù sao cũng là người xa lạ. Ừm… da mặt cô vốn mỏng…Đi vào toilet, liền thấy ngay cái gương lớn, tùy tiện liếc mắt một cái…

A?

A! A! A!

Giây sau, cả người cô dán vào cái gương.

Sao lại thế này? Sao lại thế này!! ChuThiến khiếp sợ nhìn chằm chằm bản thân mình trong gương, khuôn mặt tráixoan, lông mày cong, lông mi dài, mắt to, mũi cao.

Mày rậm mắt to của cô đâu? Cái đầu xùtượng trưng cho trí tuệ của cô đâu? Mỹ nữ yểu điệu trong gương này làai. Lúc này, mỹ nữ trong gương há hốc miệng nhỏ, bộ dáng như thấy quỷ

Đây không phải là cô! Đây không phải là cô!

Vốn dĩ đã vô cùng đau đầu, giờ lại không chịu nổi sự đả kích này, mắt Chu Thiến tối sầm lại, ngã xuống

Khi tỉnh lại đã là đêm khuya. Ánh trăng xuyên qua cửa kính, tỏa ánh sáng bàng bạc

Anh chàng đẹp trai như ánh mặt trời đang ngủ gật trên ghế bên giường Chu Thiến. Mà anh của cậu ấy chẳng thấy bóng dáng.

Chu Thiến vừa ngồi dậy, cậu đã tỉnh giấc, vội nói:

-   Chị dâu ổn không? Khi nãy chị té xỉu

Chu Thiến nói:

-   Có thể cho tôi mượn cái gương không?

Anh ta nghi hoặc nhìn cô rồi đứng dậy, đi ra ngoài, chốc lát sau mang gương vào nói:

-   Mượn y tá

Sau đó đưa cho Chu Thiến. Cô nhận lấy,nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi mới chậm rãi mở to mắt. Trong gươngchiếu ra vẫn là khuôn mặt xinh đẹp mà xa lạ đó. Nước mắt cô trào ra

Cậu ta hoảng hốt, vội tìm khăn tay đưa cho cô nói:

-   Chị dâu đừng sợ, chuyện sẽ được giải quyết. Anh cả sẽ không mặc kệ đâu, lúc nãy chỉ là tức giận nói thế thôi. Em biết anh ấy đã đi liên hệ với người bị thương.

Chu Thiến ôm mặt khóc, trong lòng vô cùng hoảng sợ, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, vì sao bị tai nạnxe cộ rồi cô lại đổi thành hình dạng khác

Chu Thiến cầm lấy tay của cậu ấy, bất chấp nước mắt nước mũi trên mặt, nơm nớp lo sợ nói với cậu:

-   Tôi không phải chị dâu cậu…tôi… tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì…… tôi chắc chắn không phảichị dâu của cậu… tôi không biết cậu, cũng không biết anh cậu. Thật đấy…là thật đấy.

Cậu ấy nhìn cô, trong mắt lộ vẻ bất đắcdĩ, cẩn thận rút tay về (sau đó lén lút dùng khăn tay chùi chùi – lờitác giả J), khẽ nói:

-   Chị dâu, chị định giả ngây giảdại sao? Chị khiến anh cả tức giận, chưa biết chừng anh ấy sẽ đưa chịvào bệnh viện tâm thần đấy

Bệnh viện tâm thần? Chu Thiến sửng sốt.Chỗ đó không phải là nơi nên đến. Nghĩ lại, người anh kia vẻ mặt ngoanlệ, loại chuyện này chưa biết chừng hắn ta cũng dám làm lắm.