CHƯƠNG 126: TRANG VIÊN TRÚC PHONG

“Mẹ kiếp, Lệ Hàm cậu mau nhìn kìa, tên đàn ông cặn bã kia đến rồi!”

“Không phải cậu ta thành đôi với Triệu Thư Kỳ rồi sao, chặn trước cửa lớp chúng ta làm gì thế?”

“Xì, đừng nói tên nghèo rớt mồng tơi này lại để ý Lệ Hàm của chúng ta nhé, trời ạ, thật không biết Triệu Thư Kỳ nghĩ sao mà lại đi đồng ý với cậu ta nữa”.

Trần Lạc Thần vừa đến cửa phòng học của Tô Lệ Hàm.

Lập tức bị người người chế giễu.

Nhưng Trần Lạc Thần đã miễn dịch với chuyện này rồi.

Chỉ kêu Tô Lệ Hàm ra ngoài một lát.

Tô Lệ Hàm hơi bất ngờ vì Trần Lạc Thần đến tìm mình, cô ta vẫn luôn đợi Trần Lạc Thần gọi điện thoại đây, không ngờ lúc đang thấy thất vọng thì anh đã trực tiếp đến tận lớp.

Đương nhiên Tô Lệ Hàm sẽ đồng ý.

Vì bây giờ cô ta lại tin tưởng Trần Lạc Thần rồi, thật ra hôm đó sau khi tát anh một cái, Tô Lệ Hàm đã thấy hối hận, nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy anh không phải người như vậy.

Cho nên hôm qua lúc Trần Lạc Thần giải thích với cô ta, Tô Lệ Hàm đã tin tưởng anh ngay.

Hai người rời khỏi phòng học, đi ra sân trường trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.

“Trần Lạc Thần, không phải lần trước chị họ tôi trở về từ nước M sao, sau đó vẫn luôn bận rộn xử lý một vài công việc, bây giờ mới không bận nữa, chị ấy vẫn luôn muốn gặp cậu, tôi hẹn lại mãi, bây giờ không hẹn được nữa rồi!”

Tô Lệ Hàm nói: “Tôi muốn anh mời chị họ của tôi ăn bữa cơm!”

“Okay, chuyện này không thành vấn đề, lúc nào vậy?”

Trần Lạc Thần thấy Tô Lệ Hàm không tức giận thì nghĩ cuối cùng cũng bỏ qua chuyện này rồi, lập tức đồng ý.

“Không phải buổi chiều cậu không có tiết à, buổi trưa đi, mấy ngày nữa chị họ tôi lại bận tiếp, sau đó bận xong sẽ trở về nước M luôn!”

“Được!”

Sau khi quyết định xong.

Trần Lạc Thần bắt đầu tìm chỗ ăn cơm.

Phố thương nghiệp Kim Lăng quá quen thuộc rồi, Trần Lạc Thần không muốn đi nữa.

Vả lại đi đến đó có vẻ hơi phách lối.

Bèn bàn bạc với Lý Chấn Quốc một chút, địa điểm là Lý Chấn Quốc đặt, tên là trang viên Trúc Phong.

Nơi đó rất yên tĩnh.

Tuy không nằm trong phố thương nghiệp Kim Lăng, nhưng cũng là một quán ăn tập đoàn thương nghiệp Kim Lăng mở ra.

Nói về thành tích, không hề thua kém quán ăn bình thường trên phố thương nghiệp Kim Lăng chút nào.

Nghe thấy thế, Trần Lạc Thần bèn đặt chỗ, đi đến đó cùng với Tô Lệ Hàm.

Sau khi đến, cảm giác trang viên Trúc Phong đem lại cho anh không đồ sộ như trong tưởng tượng.

Có cảm giác giống như bước vào thôn làng nhỏ trong thành phố, tất cả nhà cửa của trang viên này đều được làm từ đá.

Phong cách giống với thời kỳ dân quốc.

Rất tao nhã.

“Chị Đường Sở, bên này bên này!”

Đợi chưa đến nửa tiếng, một người đẹp ăn mặc vô cùng thời thượng đi vào quán ăn.

Trần Lạc Thần và Tô Lệ Hàm đợi bên ngoài, Tô Lệ Hàm kích động chào hỏi cô ta.

“Lệ Hàm, chỗ này là ai chọn thế? Sao lại chọn ở đây, quê mùa quá!”

Người đẹp tên Đường Sở đi tới.

Tháo kính râm xuống, tỏ thái độ ghét bỏ.

“Chào chị họ Đường Sở, em tên Trần Lạc Thân, chỗ này là em đặt!”

Trần Lạc Thần cười ung dung.

Đường Sở này rất giống với Đường Nhiên, cũng là mỹ nữ vô cùng xinh đẹp, hơn nữa vì đi nước ngoài về, khiến cô ta có một khí chất độc đáo.

Thái độ khiêu khích của cô ta cũng nằm trong dự đoán của Trần Lạc Thần.

Ha hả, không phải em gái Đường Nhiên của cô ta cũng là người như thế sao!

“Ồ, cậu là Trần Lạc Thần à, tôi muốn gặp cậu lâu lắm rồi đấy, nghe hai đứa em gái của tôi nói cậu rất có tiền, sau khi trúng số còn mua cả Lamborghini, ha hả, vậy mà cậu lại dẫn tôi đến một nơi thế này ư?”

Đường Sở nói chuyện không hề khách sáo chút nào, vừa nói vừa đi vào trong phòng bao.

Còn nhẹ nhàng che mũi.

Nơi này sạch sẽ như vậy, sao có thể có mùi lạ được.

Trần Lạc Thần chỉ cười khổ lắc đầu.

“Trần Lạc Thần, cậu nói xem bây giờ số tiền trúng xổ số của cậu còn lại bao nhiêu?”

Đường Sở nói thẳng vào vấn đề.

Trần Lạc Thần cười nhạt: “Không còn bao nhiêu cả, tiêu gần hết rồi!”

“Ha hả, đúng là y như tôi đoán! Người như cậu thật sự chẳng khác nào nhà giàu mới nổi cả, biết điểm dừng còn đỡ, nhưng loại người mới phất lên đã mua siêu xe như cậu, chắc chắn là ấm đầu rồi…!”

Đường Sở hờ hững lắc đầu.

Trần Lạc Thần chỉ cười khổ gật đầu.

Xem ra Tô Lệ Hàm và Đường Nhiên đều không nhắc tới thân phận của mình với chị bọn họ.

Cũng là giữ bí mật vì mình.

“Vậy Trần Lạc Thần, sau này cậu có tính toán gì chưa?”

Đường Sở lại hỏi.

“Vẫn chưa nghĩ rõ ràng!”

Lại là vấn đề thế này, Trần Lạc Thần chỉ có thể giả vờ ngớ ngẩn cho qua.

Đường Sở lại thất vọng lắc đầu.

Lúc này Tô Lệ Hàm vội đổi chủ đề:

“Chị Đường Sở, không phải chị nói hôm nay còn có mấy người bạn cùng làm việc du học ở nước ngoài đến Kim Lăng à? Sao không thấy bọn họ thế?”

“À, bọn họ cũng sắp đến rồi, haiz, vốn định cùng nhau ăn bữa trưa, cho hai người làm quen một chút, bọn họ đều là tinh anh du học ở nước ngoài, nhưng em nhìn chỗ này đi, quá là low, sao mà kêu người ta đến được đây!”

“Hả? Chị Đường Sở, em thấy Trần Lạc Thần đặt nơi này rất tốt mà, còn có nơi ở nữa, có thể sắp xếp cho bọn họ ở lại đây luôn!”

Tô Lệ Hàm nói.

“Ha hả? Sắp xếp cho bọn họ ở lại đây á, em gái, em muốn chị mất mặt trước mặt bạn bè sao?”

Đường Sở cũng bất đắc dĩ.

Lúc này, điện thoại của cô ta reo lên.

Vội vàng kích động nghe máy:

“Cái gì, các cậu đến rồi à? Hả? Em trai cậu đón cậu hả, okay, tôi vẫn chưa ăn cơm, đang định ăn cùng em gái đây! Hình như chỗ này tên là trang viên Trúc Phong, cậu đừng đến đây, không bằng chúng ta tới nơi khác ăn đi, chỗ này rất không có đẳng cấp!”

Đường Sở vừa nói vừa ghét bỏ liếc Trần Lạc Thần.

Cho rằng Trần Lạc Thần là một người vô cùng không có đẳng cấp.

“Mẹ ơi, các cậu đến thật à?”

Không biết đầu bên kia điện thoại nói gì, có lẽ là bạn của Đường Sở muốn đến xem thử, khiến cô ta hoảng hốt.

Sau khi cúp máy.

“Ôi chao em gái, hôm nay em thật sự khiến chị mất mặt rồi, chị đẩy lùi cuộc hẹn với hai bạn học trong nước đến đây, kết quả em xem bạn trai em sắp xếp này, vốn đang định nhờ cậu ta giúp sắp xếp chỗ ở lại cho bạn chị, vẫn là thôi vậy!”

Đường Sở buồn bã nói.

Trần Lạc Thần thật sự hơi cạn lời.

Tuy trang viên Trúc Phong trông khiêm tốn, nhưng trên cơ bản ở Kim Lăng ngoài một bàn ăn của sơn trang Kim Lăng đặc biệt đắt tiền, còn có trang viên Trúc Phong này.

Sơn trang Ôn Tuyền chủ yếu là phong cảnh, giải trí, ẩm thực hợp làm một.

Còn trang viên Trúc Phong thì tên như ý nghĩa.

Chủ yếu là quá trình ăn cơm trong hoàn cảnh tao nhã cổ kính và tinh tế.

Rất nhiều nhà trúc nhà đá ở đây đúng lúc đã nói rõ điều này.

Hơn nữa đầu bếp của nơi này cũng là đầu bếp cao cấp nhật ở khắp nơi trên cả nước.

Nhưng xem ra hình như Đường Sở không được hài lòng lắm, sớm biết vậy đã chọn sơn trang Ôn Tuyền rồi!

Mà đúng lúc này.

Một chiếc siêu xe chạy vào trong.

Điện thoại của Đường Sở cũng reo lên.

Đường Sở ngại ngùng đứng lên: “Bọn họ vẫn đến đây rồi, haiz, đành để bọn họ vào xem thử vậy!”

Đường Sở vừa nghe máy vừa phất tay đi ra ngoài.

“Nguỵ Lâm, Noy, các cậu đến rồi!”

“Đúng vậy Sở Sở, chúa ơi, đây là đâu vậy? Trông chẳng ra làm sao hết!”

Hai người đẹp bước xuống từ trên xe chào hỏi với Đường Sở.

Người trên Nguỵ Lâm trong đó kéo tài xế, cũng là chàng trai trông rất đẹp trai đến trước mặt Đường Sở.

“Sở Sở, đây là em trai tôi Nguỵ Cường, hôm nay đặc biệt từ Ngô Châu đến Kim Lăng đón tôi, cứ đòi đi dạo Kim Lăng với tôi đấy!”

“Ồ, trông Nguỵ Cường thật đẹp trai!”

Đường Sở cười híp mắt.

“Chào chị Sở Sở, trước kia cứ nghe chị em nói chị Đường Sở rất xinh đẹp, em còn không tin, nhưng hôm nay được gặp, chị Đường Sở còn xinh đẹp hơn cả chị em nói nữa!”

Nguỵ Cường vuốt bộ vest, cười nói.

Liên tục khen Đường Sở.

“Đúng rồi Sở Sở, người đẹp này là em họ Tô Lệ Hàm cậu từng nói với chúng tôi à? Xem ra cũng tầm tuổi em trai tôi nhỉ!”

Nguỵ Lâm cười nói.

Nguỵ Cường cũng nhìn về phía Tô Lệ Hàm, chỉ nhìn một cái thôi đã không dời mắt đi được, thật sự quá xinh đẹp.

“Ha hả, đúng vậy, tôi còn định giới thiệu em gái tôi cho Nguỵ Cường làm quen đó, hai người có thể làm bạn bè cũng được!”

Đường Sở vừa cười vừa quay đầu ra hiệu cho Tô Lệ Hàm chào hỏi.

Nhưng lúc này mới nhớ ra Tô Lệ Hàm có bạn trai, tên bạn trai quê mùa này còn đang đứng bên cạnh cô ta đây.

Mẹ kiếp, sao có thể quên mất Trần Lạc Thần này được nhỉ!

“Chào chị Nguỵ Lâm, đây là bạn trai em Trần Lạc Thần, hôm nay anh ấy muốn mời mọi người ăn cơm!”

Tô Lệ Hàm kéo tay Trần Lạc Thần, thoải mái giới thiệu.

Cảnh này khiến hai chị em Nguỵ Lâm đều hơi chán nản.

Thì ra là có bạn trai rồi?

“Ha hả, ở đây thì có gì ngon chứ, nghe bạn học của tôi nói, chỗ ăn ngon nhất của Kim Lăng là ở phố thương nghiệp Kim Lăng, có nhà hàng Gia Viên cũng không tệ, chúng ta đến đó ăn đi, tôi mời!”

“Tôi cũng từng nghe nói tới nhà hàng Gia Viên, được thôi, vậy đến đó đi!”

Đương nhiên Đường Sở không có ý kiến gì.

Nhà hàng Gia Viên tệ hơn chỗ này rất nhiều.

Nhưng bọn họ đều chê, Trần Lạc Thần cũng không tiện nói gì.

Nếu đã đòi đi thì đi thôi…