CHƯƠNG 75: SỰ CỐ Ở BÃI ĐẬU XE

Lúc mọi người liên tục nói không ngừng.

Đường Nhiên nhận được một cuộc gọi.

Sau đó cô ta vui vẻ: “Cái gì? Chị đã đến sân bay? Không phải chị nói không về tham dự được tiệc mừng thọ bà ngoại lần này sao? A! Được được được, em lập tức đi đón chị!”

Đường Nhiên cúp máy xong thì nói: “Bà ngoại, lát nữa chị cháu sẽ đến, chị ấy cố ý bay từ nước M về, hiện tại đã đến sân bay!”

“Tốt quá, đứa nhỏ này Đường Sở này, bà biết nó sẽ về…” Bà cụ lập tức cười nói: “Vậy để Trạch Nhân đi đón, Trạch Nhân, cháu lái xe đi đến Đường Sở đi! Một mình cháu đi thôi, Đỗ Tinh ở lại với bà.”

“Vâng, bà nội!”

Tô Trạch Nhân cười nói, sau đó cầm chìa khóa xe thể thao BMW rồi rời đi.

Vẻ mặt Tô Lệ Hàm có chút ảm đạm.

Chị của Đường Nhiên tên là Đường Sở.

Từ nhỏ đến lớn quan hệ của Tô Lệ Hàm và hai chị em họ là tốt nhất.

Bà nội cũng biết.

Bình thường bà nội sẽ nói cô ta đi, nhưng lại để một mình Tô Trạch Nhân đi đón.

Chứng tỏ lúc này bà nội không vui vẻ với cô ta.

Mà sau khi Tô Trạch Nhân rời đi.

Mọi người lại dời đề tài lên người Trần Lạc Thần.

Đúng vậy, không ai nghĩ tới Trần Lạc Thần lại là một kẻ tầm thường như thế.

Bạn trai của Tô Lệ Hàm xuất hiện. Vì thế chủ đề càng nóng lên.

Đối với những chuyện này thì Trần Lạc Thần chỉ im lặng lắng nghe.

Người khác vu oan, trào phúng, trong lòng Trần Lạc Thần rất tức giận.

Nhưng dù sao anh cũng phải nể mặt Tô Lệ Hàm.

Trần Lạc Thần chịu đựng không nổi giận.

Bỗng nhiên lúc này.

Điện thoại của Đỗ Tinh vang lên.

“Là anh Trạch Nhân gọi tới! Nói không chừng muốn tôi ở bên cạnh bà nội!”

Đỗ Tinh cười, sau đó nghe máy.

Cô ta ừ hai tiếng, sắc mặt trở nên trắng bệch.

“Bà nội, không xong rồi, anh Trạch Nhân đụng xe!”

“Cái gì?”

“Vừa rồi anh ấy không cẩn thận đụng vào một chiếc xe ở bãi đậu xe!”

“Trời ơi, bà còn tưởng chuyện gì ghê gớm, xe của Trạch Nhân không sao chứ?” Bà cụ vội vàng hỏi.

“Không sao, nếu xe của anh Trạch Nhân không có vấn đề gì thì nói anh ấy đi đón chị họ trước đi, tôi sẽ giúp anh ấy xử lý chuyện còn lại là được!”

Lúc này Tô Minh cười nói.

Mấy chuyện va chạm này có gì khó chứ?

“Anh Trạch Nhân, anh đi trước đi, Tô Minh nói giúp anh xử lý! Cái gì? Được được được!”

Lúc này Đỗ Tinh mới cúp điện thoại, nhìn về phía ba của Tô Trạch Nhân nói: “Anh Trạch Nhân nói anh ấy không dám rời khỏi chiếc xe kia nửa bước, hơn nữa nói bác trai nhanh chóng qua đó, anh ấy gây chuyện lớn rồi!”

“Hả? Tình huống này là thế nào!”

Mọi người ồ lên một tiếng.

Bởi vì mọi người tò mò nên tất cả đi theo.

Bao gồm cả bà cụ cũng đi.

Tô Trạch Nhân luôn rất bình tĩnh, nếu là chuyện bình thường thì anh ta sẽ không như vậy.

“Trần Lạc Thần, chúng ta cũng qua đó đi!”

Tô Lệ Hàm hỏi.

Trần Lạc Thần gật đầu cười.

Đến khi Trần Lạc Thần đi tới thì toàn bộ người nhà họ Tô đã vây quanh chỗ này.

Bọn họ nghe thấy Tô Trạch Nhân đang giải thích:

“Ba, con thật sự không cố ý, do người bảo vệ này vẫn luôn hướng dẫn lung tung, kết quả đụng vào xe này!”

“Chiếc xe này là Lamborghini đắt nhất, lần va chạm này ít nhất cũng phải hơn hai tỷ, bởi vì đèn xe phía trước đã hỏng rồi!”

Có người nhận ra chiếc xe này thì không khỏi kinh ngạc nói.

“Người lái chiếc xe này thì nhất định thân phận không đơn giản, có thể bồi thường hơn hai tỷ, nhưng có thể sẽ đắc tội với nhân vật lớn này, mọi người xem đi, người ta vừa mua xe mới đó!”

“Mấy người nghĩ lại xem có con trai nhà nào ở Kim Lăng có thể lái chiếc xe thể thao hơn năm sáu chục tỷ không?”

Mọi người không ngừng thảo luận.

Trần Lạc Thần đứng bên ngoài lắng nghe, trong lòng đã lo lắng không chịu được.

Mẹ nó, anh đã dừng ở chỗ này để không bị va chạm, đây là Reventon của mình sao?

Trần Lạc Thần chen vào xem, anh muốn khóc mất.

Quả nhiên là chiếc xe yêu dấu của mình.

Thân xe không sao, va chạm như vậy nhưng chỉ có mấy vết xước, quan trọng là đèn xe phía trước đã bể nát!

Cho dù một cái đèn xe phía trước không đắt lắm nhưng cũng không hề rẻ, hơn nữa còn có mấy vết xước, có lẽ hơn năm tỷ.

Giống như có người đã nói, đây là xe mới đó.

Bà cụ cũng lo lắng không thôi: “Trạch Nhân, cháu nói xem sao lại không cẩn thận như vậy, bảo vệ là người cà lăm, cháu nghe không hiểu thì thôi, bây giờ chẳng những chúng ta phải bồi thường hơn năm tỷ mà còn thể đắc tội với một cậu chủ đó!”

“Anh Trạch Nhân, bà nội! Lần này có lẽ chúng ta thật sự gặp rắc rối rồi, chúng ta không đắc tội nổi với chủ xe này!”

Đỗ Tinh kéo tay Tô Trạch Nhân.

Cô ta biết rõ vấn đề quan trọng trong chuyện này.

“Đỗ Tinh, vì sao lại nói như vậy? Cháu biết chiếc xe này là của ai sao?” Bà cụ vội hỏi.

“Vâng!” Đỗ Tinh gật đầu: “Vừa rồi cháu đã chụp hình chiếc xe gửi vào nhóm nhân viên trong công ty, bởi vì trong cửa hàng có một nhân viên từng làm việc ở Rambo, anh ta nói mấy ngày trước chiếc xe này đã bán với giá năm mươi tư tỷ. Là một cậu chủ đã mua, nghe nói ngày đó giám đốc cũng phải đi theo sau lưng anh ta, vô cùng kính trọng, thậm chí giám đốc kia có vẻ rất thấp hèn!”

“Hơn nữa mọi người biết giám đốc Lamborghini ở Kim Lăng là ai không? Chính là Vương Cường!”

Đỗ Tinh rất cung kính nói.

“Đúng là ông Vương Cường, ngay cả ông ta cũng phải cung kính với cậu chủ mua chiếc xe này như thế sao?”

“Sở dĩ giám đốc Vương Cường có thể sống ở Kim Lăng là do dựa vào quan hệ của người này, vô cùng lợi hại!”

Cô ta nói vậy làm cho bà cụ càng lo lắng.

“Vậy chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây thôi, nếu không thì cậu chủ kia tới sẽ gặp rắc rối!” Bà cụ hoảng loạn nói.

Bà ta trải qua nhiều chuyện nên biết rất rõ, nếu đắc tội với một gia tộc lớn thì sẽ có hậu quả gì, rút dây động rừng!

“Bà nội, tuyệt đối không thể rời đi! Máy giám sát đã quay lại hết rồi!”

Tô Gia Linh và Đường Nhiên cùng khuyên nhủ.

Nói thật, lúc này ánh mắt của Tô Gia Linh không rời khỏi chiếc siêu xe, thậm chí cô ta còn mơ ước mình được ngồi chiếc xe này.

Nếu bạn trai Lý Kiến Nam có chiếc xe này thì tốt rồi!

Nhưng mãi mãi không thể nào.

Còn Đường Nhiên, hiện tại cô ta càng nghĩ càng quá mức, cô ta lại muốn chờ chủ chiếc xe này tới đây.

Chiếc siêu xe sáu mươi tỷ chứng tỏ người này chắc chắn là người nhà giàu.

Có phải chứng tỏ dự đoán của cô ta ngày càng gần hay không?

Cho dù lát nữa cô ta gặp mặt cậu chủ kia một chút, cũng coi như cũng là một bước phát triển!

“Haiz, tìm người đi đón Đường Sở trước đã! Gia Linh và Đường Nhiên nói đúng, chúng ta không thể đi, không đi thì có thể không sao, còn nếu chúng ta đi thì mới thật sự gặp rắc rối lớn!”

Bà cụ nghiêm túc nói. Bà cụ cảm giác mình già đi nên hồ đồ rồi.

“Bà nội, cháu cũng muốn đi đón nhưng cháu không dám đi!” Tô Trạch Nhân nuốt nước miếng.

“Không sao, anh đi đón trước đi, bà nội, mọi người trở về tiếp tục tiệc mừng thọ đi, va chạm xe mà thôi, không sao cả!”

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên sau lưng mọi người.

Người đó là Trần Lạc Thần.