Diêm Lập đứng ở cửa hội Đông y miệng

hút một điếu thuốc lá, trong đầu còn

đang suy nghĩ về lời nói mà hôm qua

Trương Thác nói với ông ta, bây giờ ông

†a thật sự muốn gặp được người thanh

niên kia ngay lập tức, cách nói và cách

kiến giải của đối phương đối với Đông y

hiện đại mà nói, có cảm giác vượt trước

thời đại, còn có tay nghề y thuật kia của

anh ta, nếu có thể lấy ra lần nữa, để cho

mọi người chiêm ngưỡng học tập, đối

với toàn bộ giới y học mà nói thật sự là

việc cực kỳ đáng mừng.

Nhưng trong lòng Diêm Lập cũng hiểu

rõ, thế giới rộng lớn như vậy, muốn gặp

lại một lần nữa, nói dễ hơn làm.

Diêm Lập thở dài một tiếng, đi vào hội

Đông y, vừa vào cửa đã nghe thấy bên

trong hội ầm ï hò hét, một đám người

không ngừng gào lên cút đi, não tàn vân

van.

“Sao lại thế này?” Diêm Lập nghi ngờ tự

hỏi một câu, nhìn về phía trước, lại đúng

lúc nhìn thấy Trương Thác từ trong đám

người đi ra.

Lần này khiến cho Diêm Lập xúc động

đến sắp ngất rồi, ông ta vội vàng cất

bước chạy nhanh hơn.

“Tiểu sư phụ! Tiểu sư phụ!”

Diêm Lập vừa chạy vừa kêu, vọt đến

trước mặt Trương Thác.

“Tiểu sư phụ, thật trùng hợp, không ngờ

lại có thể gặp được anh.”

Diêm Lập hưng phấn ra mặt, nếp nhăn


trên mặt giống như cũng giãn ra không

ít vì nhìn thấy Trương Thác.

“Cũng không tính là trùng hợp, sao vậy?”

Trương Thác có chút không kiên nhẫn

hỏi một câu, hôm nay nhìn thấy tính

cách của đám bác sĩ Hoa Hạ này như

vậy, lòng anh đã nguội lạnh hơn nửa rồi,

không thể nào chấp nhận được người

mạnh hơn mình, không gian phát triển

cũng đã được xác định từ trước, mặc dù

những người này không cách nào đại

biểu cho toàn bộ nền đông y Hoa Hạ,

nhưng có thể đại biểu cho đa số người.

Diêm Lập đang định mở miệng nói với

Trương Thác, hy vọng Trương Thác có

thể mở một buổi giảng bài, giảng dạy

cho toàn bộ bác sĩ Đông y trên toàn đất

nước về quan điểm của anh, kết quả còn

chưa mở miệng đã bị người ta cắt

ngang.

“Thầy giáo, thầy biết thằng ranh này

sao?” Cậu học trò của Diêm Lập đã đi

tới.

“Vô lễ!” Diêm Lập quát lớn một câu: “Trò

nói ai là thằng ranh hả?”

“Cụ Diêm, cụ biết người này sao?” Bác sĩ

họ Vương kia cũng đi tới, trong mắt lộ

nghi ngờ.

Lâm Ngữ Lam vốn dĩ đã sắp bước ra

khỏi hội y học, nhìn thấy cảnh tượng như

vậy, dừng chân đứng cách đó không xa,

trên mặt lộ ra bộ dạng như đang suy

nghĩ chuyện gì đó.

“Người này ấy à…’ Diêm Lập cười khẽ:

“Quen biết thì chưa dám nói, các ông có

nhớ rõ vụ việc mà tôi vừa mới giảng cho

các ông không? Ngày hôm qua ở trung

tâm thương mại, chính vị tiểu sư phụ

trước mặt này đã tiến hành chữa bệnh

cho người bệnh đấy, y thuật như vậy,

chính bản thân tôi cũng cảm thấy không

bằng được!”

Trong lúc Diêm Lập nói chuyện hoàn

toàn không chú ý đến trên mặt những

người còn lại đã lộ ra vẻ kinh ngạc.

Lâm Ngữ Lam đứng cách đó không xa,

cô nghe được rất rõ những lời Diêm Lập

nói, cô bất giác nhếch khóe miệng gợi

cảm cười nhẹ, lần này không phải vì lời

nói của Diêm Lập mà hạng mục này có

cơ hội lật ngược tình thế, mà đơn giản vì

Trương Thác, vì Trương Thác lại một lần

nữa vượt ra ngoài dự đoán của cô.

“Cụ Diêm, người trẻ tuổi mà ông vừa nói

đến kia, chính là anh ta?” Hội trưởng Mã

có chút không dám tin.

“Đúng vậy.” Diêm Lập gật gật đầu, không

ngừng thổn thức: “Ngày hôm qua, nếu

không phải nhờ có vị tiểu sư phụ này,

Diêm tôi sẽ phải trơ mắt nhìn một mạng

người đi ngay trước mặt mình, y thuật và

quan điểm y học của vị tiểu sư phụ này,

là điều mà tất cả chúng ta ngồi đây đều

phải học tập.”

Lời nói của Diêm Lập khiến cho tất cả

những bác sĩ đang có mặt đều trợn to

hai mắt.


“Miễn đi.” Trương Thác phất phất tay:

“Tôi không dạy nổi những người kiêu

ngạo đâu.”

Trương Thác mở miệng nói, vừa nói

xong, anh không thèm để ý đến những

bác sĩ này nữa, sải bước đi ra khỏi hội y

học.

“Tiểu sư phụ dừng bước!” Diêm Lập vội

vàng ngăn Trương Thác lại, cách ông ta

ngăn cản Trương Thác, khác hẳn thái độ

hung dữ vừa nãy của bác sĩ Vương, vô

cùng chân thành: “Tại sao tiểu sư phụ lại

nói như vậy?”

Diêm Lập cứ luôn miệng tiểu sư phụ, đó

là vì ông ta thật sự tán thưởng y thuật

của Trương Thác, trên con đường học

vấn phải lấy người thành đạt làm đầu,

cho dù Diêm Lập có già hơn Trương

Thác đến hơn năm mươi tuổi, cũng

không dám tự cho mình là người đi

trước.

Diêm Lập hỏi xong, phát hiện Trương

Thác cũng không thèm để ý đến mình,

ông ta lại chú ý đến sắc mặt của hai học

trò của mình đều rất khó coi, còn những

bác sĩ khác cũng lộ ra vẻ xấu hổ.

“Nói, có phải vừa nãy các ông đã làm

mất lòng tiểu sư phụ rồi hay không hả?”

Diêm Lập liếc nhìn mọi người một vòng,

chất vấn ngay tại chỗ.

“Cụ Diêm, là như vầy, vừa nãy vị tiểu sư

phụ này, anh ta…” Hội trưởng Mã cười

cười xấu hổ với Diêm Lập, kể lại chuyện

vừa rồi một lần nữa.

“Làm càn! Quả thật quá càn quấy!” Diêm

Lập đập rầm một cái lên chiếc bàn gỗ

trước mặt: “Thảo nào tiểu sư phụ nói

các ông kiêu căng ngạo mạn, các ông

không coi ai ra gì như vậy, không phải

kiêu căng ngạo mạn thì là cái gì?”

“Thưa thầy, chuyện này cũng không thể

trách chúng em được.” Cô học trò của

Diêm Lập cũng tỏ ra oan uổng: “Chúng

em nào có biết anh ta chính là người

thanh niên chữa bệnh ngày hôm qua

thầy nói chứ, hơn nữa anh ta còn nói y

thuật của thầy bình thường, chúng em

đương nhiên sẽ tức giận rồi.”

“Có gì mà tức giận?” Diêm Lập trừng

mắt lườm học trò của ông ta: “Các trò

thật sự là ếch ngồi đáy giếng, nông cạn

thiển cận, không biết đạo lý núi cao còn

có núi cao hơn, trên đời này có rất nhiều

người tài năng kỳ lạ, có rất nhiều người y

thuật cao siêu hơn Diêm Lập tôi, chẳng

lẽ các trò định lần lượt phủ nhận hết

từng người hay sao?”

Diêm Lập nổi trận lôi đình ở đây, không

riêng gì sắc mặt những bác sĩ này không

tốt, mà sắc mặt những doanh nhân kia

cũng y như vậy.

Bọn họ ở đây cũng đã nghe cuộc trao

đổi học thuật vừa nấy, tuy nghe không

hiểu một số thuật ngữ chuyên nghiệp,

nhưng Diêm Lập thể hiện sự kính nể với

người thanh niên trong vụ việc kia, ai

nấy đều có thể nghe thấy, nhưng không


ai ngờ, bản thân mình vừa nấy còn

măng anh ta não tàn, là người bị bệnh

thần kinh, lại chính là người mà Diêm

Lập đã nhắc đến kial

Tình thể đảo ngược lớn như vậy, không

ai có thể ngờ được, trong đó, sắc mặt

của bác sĩ Vương là không được thoải

mái nhất, vừa nãy ông ta mắng rất hung

dữ, còn bắt Trương Thác phải xin lồi.

Bác sĩ Vương mở miệng: “Cụ Diêm, thứ

cho tôi nói thẳng, cũng không phải tôi

không tin lời ông, chẳng qua người này

còn quá trẻ, ngày hôm qua ở trung tâm,

đột nhiên có người phát bệnh, mà ông

lại đúng lúc ở chỗ đó, ông không thể

chữa trị triệu chứng của người bệnh,

nhưng lại được thanh niên trước mặt

này chữa khỏi, hôm nay, anh ta lại đại

biểu cho Lâm Thị đến tham gia hội nghị

đấu thầu này, chuyện này thật sự rất

trùng hợp.”

Bác sĩ Vương còn chưa nói dứt lời,

nhưng ý tứ trong đó mọi người đều có

thể hiểu được, ông ta đang nói, tất cả

mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua đều có

thể là diễn, tất cả mọi chuyện đều vì

hạng mục hợp tác lần này giữa chính

phủ và Lâm Thị.

“Đúng vậy đó thầy.’ Cậu học trò kia của

Diêm Lập cũng mở miệng: “Thầy vẫn

luôn nói với chúng em, đông y coi trọng

nhất là kinh nghiệm, anh ta còn trẻ như

vậy, cho dù tất cả mọi chuyện ngày hôm

qua thật sự xảy ra một cách trùng hợp,

nhưng có khi nào, vừa vặn trước đây

anh ta từng gặp phải triệu chứng giống y

như vậy, mới có thể chữa trị được thì

sao? Một người bệnh cũng không thể

chứng minh điều gì cả, y thuật nông sâu

thế nào, còn phải chứng minh nhiều lần.”

Học trò của Diêm Lập vừa dứt lời, đã

nghe thấy Trương Thác hừ lạnh một

tiếng, ở chiếc bàn ngay trước mặt anh,

đúng lúc bày ra một hàng châm bạc,

Trương Thác thuận tay cầm mấy cây

châm bạc lên, ngón trỏ và ngón cái năm

chặt, sau đó dùng sức cắm xuống mặt

bàn.

Chiều dài của châm bạc là mười

centimet, Trương Thác đã cắm một nửa

xuống mặt bàn.

Cảnh tượng này, trong mắt những doanh

nhân kia tưởng như qua loa tầm thường,

nhưng trong mắt những bác sĩ kia, lại

hoàn toàn khác biệt.