---Em có biết không, khi biết em là vị hôn thê của tôi, tôi đã vui đến nhường nào, chỉ muốn em là của riêng tôi.

---Em có biết không, khi biết em thích xã hội đen, tôi đã trải qua đau đớn tột độ để trở thành thủ lĩnh.

---Em có biết không, khi hay tin em bị bắt cóc, tôi đã lo lắng ra sao, chỉ hận không thể gϊếŧ sạch những người làm em tổn thương.

---Em có biết không, khi nhìn thấy đôi mắt tràn đầy sợ hãi của em nhìn về phía tôi, tôi đã đau đớn như muốn nghẹt thở.

---Nhưng, thật may mắn, em đã quên hết tất cả.

Và tôi, Samui Kuro, sẽ vẫn là bến đỗ của em.

____

"Anh Shuu!"

Chihiro hưng phấn vẫy vẫy tay, đôi mắt sáng lên những tia sáng rực rỡ. Akai Shuichi với mái tóc đen dài và đôi mắt sắc lạnh, nhìn vào người con gái phía trước bằng một ánh nhìn ôn nhu và nụ cười yếu ớt trên môi.

"Chihiro, chúc mừng em."

Đóa hoa hồng đỏ rực rỡ tỏa ngát hương. Akai Shuichi đưa nó cho Chihiro. Chihiro cũng rất phấn khởi tiếp nhận, đưa lên mũi ngửi và khen một cách trầm trồ:

"Thơm quá!"

Shuichi cười không đáp, sau đó lẳng lặng nhìn khuôn mặt tối sầm của Kuro đằng sau. Kuro hung hăng trừng mắt nhìn hắn, môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.

"Dạo này em ổn chứ, Chihiro?"

"Vâng. Em ổn. Còn anh thì sao? Đã ba tháng kể từ khi anh đi làm việc rồi. Trông anh có vẻ xanh xao quá."

"Hả?" Shuichi ngạc nhiên "Vậy ư?"

"Vâng."

Shuichi ồ một tiếng. Có lẽ vừa làm FBI, vừa làm thành viên trong tổ chức đã gây ra một sức ép không nhỏ với hắn.

Nhưng hắn tình nguyện làm vậy.

Akai Shuichi lẳng lặng tựa người vào chiếc cột, chiếc mũ len nỉ dường như đã lộ ra vài sợi chỉ nhỏ. Dù vậy, hắn ta vẫn đội nó, giống như một kỉ vật từ người quan trọng của hắn.

"Chúng ta đi ăn gì đi. Em đói rồi."

Chihiro giống như không hề nhận ra bầu không khí cưỡng ép này. Cô một tay cầm hoa, tay kia vô thức nắm lấy tay của Kuro kéo đi.

Shuichi lặng im nhìn tất thảy, đôi mắt sắc bén hiện ra một tia nhu hoà hiếm thấy.

Có lẽ em không biết, vào lúc vô thức em đã quá mức ỷ lại vào hắn ta. Nhưng không sao cả. Như vậy cũng tốt...Ít nhất, nếu có quan hệ với tôi, em sẽ gặp nguy hiểm.

Người của tổ chức chẳng phải ai cũng dễ chọc. Hắn chỉ là một thành viên thông thường thôi, nên những thành viên cốt lõi hắn không biết được nhiều. Chẳng qua, có một kẻ lại rất đáng chú ý, hắn ta luôn lộ diện,  bất kể là nơi nào. Không giống với những kẻ luôn che dấu thân phận, thì hắn lại cứ khoe ra. Đó không phải là hành động ngu xuẩn, mà nó thể hiện sự tự tin đến ngông cuồng của hắn ta.

Đặc biệt là, hắn ta còn có mối quan hệ gì đó với Akemi...

Tên đó là một tên nguy hiểm. Hắn ta hung tàn hơn bất cứ ai, thậm chí còn dám tự bắn vào người bản thân để bảo trì thanh tỉnh. Con người này lãnh huyết với ngay cả bản thân mình.

Hắn ta...là Gin.

...

"Em muốn ăn gì?"

Shuichi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Chihiro, rồi cầm cuốn thực đơn lên. Chihiro còn chưa trả lời, Kuro đã giành trước:

"Phục vụ, cho một phần tôm sốt."

"Vâng. Quý khách còn dùng gì nữa không?"

Cô phục vụ xinh đẹp cúi đầu hỏi Shuichi. Mái tóc màu vàng đẹp đẽ bỏ ra sau lưng, bầu ngực căng tròn khẽ lộ ra qua kẽ hở.

Mặt Shuichi vẫn điềm nhiên như thường, lạnh lùng mở miệng:

"Một phần sushi. Cảm ơn."

"Cảm ơn quý khách. Sẽ có ngay ạ."

Cô phục vụ cúi người cảm ơn, sau đó rời đi. Ánh mắt của cô ta lơ đãng xẹt qua người Akai Shuichi một lần nữa, rồi biến mất sau góc khuất của bức tường.

Hừm...

Hắn ta, làm gì ở đây?