Loại vũ khí đạn bắn này vốn là một loại đại bác đường kính nhỏ có giá đỡ, Lục Hi bọn họ đã cải tạo loại vũ khí này, lắp nó thành dạng giống súng bắn tỉa có thể một người sử dụng, trở thành vũ khí của từng binh sĩ.

Nhưng người sử dụng vũ khí này tối thiểu phải có cảnh giới võ giả nội gia, nếu không thì lực đàn hồi của nó sẽ gây tổn thương nặng đến người sử dụng, sức mạnh không đủ sẽ trực tiếp bỏ mạng.

Mà cây súng này đã gây kinh hãi đến mọi người.

Lúc này, hải tặc nhân cơ hội xông vào, mấy trăm tên hải tặc vừa vào đã giơ súng bắn.

Đám vệ sĩ lập tức tháo chạy.

Nhưng phía sau bọn họ chính là chủ nhân của mình, bọn họ đã không còn đường lui nào nữa.

Không còn cách nào khác, bọn họ chỉ đành dùng tấm thân máu thịt chống lại súng đạn, liều chết xung phong một lần nữa.

Lục Hi nhìn theo lắc đầu, đến bây giờ bọn hải tặc đã chiếm được thế chủ động, bên ngoài còn có cao thủ sử dụng pháo bắn tỉa, nếu chiến đấu tiếp thì chỉ tăng thêm thương vong mà thôi.

Nhưng anh biết lời mình nói bị coi khinh, nói rồi cũng chẳng ai nghe, vì vậy anh vẫn tiếp tục giữ im lặng.

Anh còn có kế hoạch phải làm, cũng chẳng buồn để ý mấy người tự tìm đường chết này.


Lúc này trong tiếng súng vang lên một giọng nói già nua.

“Các ông ơi, từ bỏ đi, chúng ta đầu hàng, tiếp tục kiên trì chỉ có chết nhiều người hơn thôi, phản kháng đã không còn ý nghĩa gì rồi”.

Đám đại lão ngây ra, cuối cùng thở dài một tiếng, ra lệnh cho thuộc hạ dừng phản kháng.

Bọn họ cũng biết trong tình hình xấu này nếu để đám vệ sĩ tiếp tục chiến đấu thì họ sẽ tự sát mà thôi, mình cũng sẽ rơi vào tay hải tặc, kết cục cũng không có gì khác biệt.

Đám vệ sĩ nghe lời ông chủ, cuối cùng đã dừng chống cự, họ lần lượt lui về phía sau, đi tới bên cạnh chủ nhân của mình, thở hổn hển một hơi, chuẩn bị sẵn sàng hy sinh lần cuối cùng.

Chỉ là ngoại trừ những người đã tử trận ra, còn lại đều mang vết thương, toàn thân đều là máu.

Ngay cả hai thuộc hạ của Hoắc Hướng Anh cũng đã bị súng bắn phá, cơ thế trúng rất nhiều đạn.

Hai người họ ở gần cửa nhất, vừa cố gắng hết sức chống cự vừa giết địch, đó cũng là nơi súng đạn dày đặc nhất, chân khí bảo vệ cơ thể cũng không dừng lại.

Dù hai người đã là cao thủ tiên thiên, chân khí bảo vệ thân thể chống lại súng đạn được vận dụng trong thời gian dài cũng đã không chịu nổi, đến cuối cùng chân khí càng ngày càng yếu đi, không thể ngăn cản đạn một cách hữu hiệu, họ đã bị đánh trúng mấy chỗ.

Cũng may hai người đều là cao thủ, mặc dù mấy loại đạn này đâm xuyên vào chân khí bảo vệ cơ thể, nhưng cũng không tạo thành vết thương trí mạng, chỉ là sức chiến đấu của hai người đã giảm nhanh, ước chừng ngay cả một phần ba sức chiến đấu thông thường cũng không còn.

Mà người vẫn còn hoàn hảo không sứt mẻ ở đây chỉ có người đàn ông cao bồi kia, anh ta vẫn luôn đứng phía sau cùng dùng thẻ bài công kích hải tặc, hơn nữa thân pháp nhanh nhẹn, lướt qua như con thoi, không hề bị thương chút nào.

Chỉ là nhìn dáng vẻ anh ta thở hổn hển cùng mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, Lục Hi liền biết anh ta cũng đang suy yếu dần, không còn bao nhiêu đấu khí có thể sử dụng.

Lúc này, hải tặc đã dọn dẹp xong, tất cả lực lượng phản kháng vòng ngoài đã khống chế du thuyền, ngoại trừ số lượng cực ít hải tặc trông coi tù binh và khống chế buồng lái ra, tất cả hải tặc đều đã vào đại sảnh, số lượng hơn bảy tám trăm người.

Bây giờ bọn chúng đã xếp hàng đứng ngay ngắn, Adolf và Ackles thản nhiên đi vào.

Hai người quần áo chỉnh tề giống như đi du lịch, bọn chúng vượt qua núi thây biển máu, đi tới trước mặt đám lão đại.

Adolf nhẹ nhàng vỗ tay nói: “Bản lĩnh chống cự của các ông quả thật khiến tôi kinh ngạc đấy, không hổ danh đều là nhân vật hùng bá một phương”.

“Nhưng mà kết cục cũng chẳng có gì khác”, Ackles cười to nói.


Đối mặt với hai kẻ phách lối này, một đám lão đại vô cùng tức giận.

Ngày thường bọn họ được nhiều người ủng hộ, làm chủ sống chết, từ lúc nào phải chịu uất ức như vậy.

Nhưng khi bị người khác đàn áp phải biết tạm thời nhân nhượng, ưu thế người ta mạnh hơn, không còn cách nào khác, bọn họ chỉ đành im hơi lặng tiếng.

Lúc này John đứng dậy đi ra trước mặt hai người, ông ta nói.

“Thưa hai cậu, dù hai cậu có mục đích gì thì xin đừng làm ai bị thương ở đây nữa, họ đã từ bỏ chống cự rồi, nếu các cậu làm ra chuyện gì phi nhân đạo đối với bọn họ, tôi thề gia tộc Rockefeller sẽ coi các cậu là địch, không chết không thôi”.

Nghe thấy lời của John, Adolf và Ackles nhìn nhau cười một tiếng.

Adolf nói.

“Đương nhiên, chuyện này ông cứ yên tâm, bọn tôi chỉ cần tiền thôi, bây giờ các ông bị hạn chế tự do, đồng thời được chuyển đến một nơi an toàn, chắc hẳn mọi người không có ý kiến chứ?”
Mọi người im lặng không nói, bởi vì người ta là dao thớt mình là thịt cá, có thể có ý kiến gì chứ!
Thấy mọi người im lặng, Adolf chỉnh lại âu phục, cười nói.

“Bây giờ xin mời mọi người xuống thuyền theo trình tự, dưới sự hướng dẫn của binh lính bên ngoài, chúng tôi sẽ đưa mọi người đến một nơi khác”.

Mọi người than thở một tiếng, biết như vậy cũng không còn cách nào khác.

Hải tặc cũng không thể cho phép bọn họ ở trên du thuyền nữa.

Bởi vì chiếc du thuyền này thân hình to lớn, tốc độ quá chậm, rất dễ dàng bị phát hiện.


Nếu kéo dài thời gian lâu sẽ bị chi viện của gia tộc Rockefeller đuổi kịp, có thể lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bọn chúng đương nhiên sẽ không làm như vậy.

Lúc này, Ackles nói: “Tất cả vệ sĩ ở lại, các lão đại xin mời theo chúng tôi”.

Mọi người nghe xong, trong lòng lại kinh sợ.

Có vệ sĩ ở bên cạnh, bọn họ còn có chút cảm giác an toàn, một khi vệ sĩ không ở đây, an toàn của bọn họ sẽ hoàn toàn mất đi bảo đảm, đây là điều bọn họ không hề mong muốn, cho nên nhất thời không ai nhúc nhích.

Lúc này, một đám vệ sĩ sắc mặt trầm xuống, đứng trước mặt chủ nhân của mình nói.

“Tồn tại của chúng tôi chính là bảo vệ an toàn của chủ nhân, bảo chúng tôi từ bỏ chủ nhân, vậy thì các người giết chết chúng tôi trước đi”.

Những lão đại này thấy cảnh tượng như vậy liền rưng rưng nước mắt.

Đám vệ sĩ này đã biểu hiện ra bọn họ có đầy đủ tư chất, Lục Hi nhìn mà liên tục gật đầu.

Những người này không hổ danh là người được các lão đại tuyển chọn kỹ lưỡng, không nói đến võ lực, chỉ riêng lòng trung thành này cũng đủ khiến cho bọn họ tự hào về tầm nhìn của mình..