Sau khi xác định điểm này, trong lòng Trịnh Thư Ý lại ngập tràn niềm vui.

Cô cầm tách trà, ánh mắt đang nhìn Thời Yến từ từ dời xuống tách trà. Nước trà vàng trong phản chiếu đôi mắt biết cười của cô.

Trịnh Thư Ý mỉm cười, vì để cố không bật cười thành tiếng, cô chỉ đành nhấp thử một ngụm trà.

Cô không thể cảm nhận được cái ngon của trà, nhưng vừa nãy nghe Thời Yến nói, nên Trịnh Thư Ý cảm thấy tách trà này uống vào thật vừa miệng.

“Ừm, ngon thật.” Trịnh Thư Ý cụp mắt, khóe môi khẽ cong lên, “Có vị của tuyết, con thích lắm.”

Thời Yến lại khá bình tĩnh, anh uống xong một tách trà rồi đứng dậy, “Hai người nói chuyện đi, con ra ban công.”

“Ừ.”

Trịnh Thư Ý gật đầu, “Vâng.”

Thời Yến nhìn lướt qua đỉnh đầu của cô, không nói năng gì mà đi thẳng ra ngoài ban công.

Anh tìm một cái ghế nằm, từ từ ngồi xuống, duỗi thẳng hai chân, ngắm nhìn lá rơi bên ngoài cửa sổ.

Bên tai, giọng nói của cô gái vừa dịu dàng, uyển chuyển, khuấy động sức sống của căn nhà cũ đã lâu không có tiếng cười nói này.

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa kính của biệt thự kiểu Tây, những hạt bụi li ti cũng trở nên lấp lánh, nhảy nhót trong khe hở ngập tràn ánh sáng.



Quan Hướng Thành bảo rằng cứ thoải mái tâm sự, nên chủ đề không hề bị hạn chế, khi thì ông chỉ ra sự biến động của thị trường hiện tại, khi thì lại kể về những sai lầm hồi còn trẻ của mình vì đã từng không nắm rõ tình hình.

Thời gian lặng lẽ trôi qua theo cuộc trò chuyện đầy say mê của hai người, thỉnh thoảng trong phòng lại vang lên tiếng cười lanh lảnh, bọn họ hoàn toàn không hề hay biết mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.

Quần áo của Thời Yến đã bị phơi đến nóng lên, anh quay đầu nhìn vào trong nhà, không biết cô đã vén hết tóc ra sau từ lúc nào, cả gương mặt lộ ra, đôi mắt sáng bừng đang nhìn Quan Hướng Thành.

Dì giúp việc khe khẽ bước đến, thấy hai người đang trò chuyện vui vẻ nên đành phải nhìn sang Thời Yến.

Anh gật đầu với dì, đặt điện thoại xuống rồi đứng dậy đi vào phòng khách.

“Đúng rồi, số tiền đầu tiên của chú kiếm được chính là bốn trăm ba mươi lăm tệ kia, ai mà ngờ bây giờ nó đã tăng lên gấp bội, trở thành tiền vốn của Quan thị hiện nay.”

Trịnh Thư Ý nịnh nọt vỗ tay bốp bốp khen ngợi, kèm theo tiếng “Wow” khiến cảm xúc và giọng điệu đều tăng vọt.

– – Và nó cũng khiến Thời Yến vừa bước đến gần cô hoảng hồn.

Thời Yến dừng bước, xoa xoa hàng chân mày, hạ giọng nói, “Trịnh Thư Ý, cô vừa vừa phải phải thôi.”

Trịnh Thư Ý đơ ra, vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt ghét bỏ của anh.

“Ăn cơm thôi.” Giọng Thời Yến lướt qua đỉnh đầu cô, anh nhìn sang Quan Hướng Thành.

“Ơ, nói quên cả thời gian luôn rồi.” Quan Hướng Thành chống đầu gối chậm rãi đứng dậy, “Không nói thì không sao, vừa nhắc đến là chú đã thấy đói rồi.”

“Vâng.” Trịnh Thư Ý tắt bút ghi âm, thu dọn đồ đạc rồi đứng dậy theo, “Con rất vui khi được trò chuyện với chú ngày hôm nay, con sẽ cố gắng chỉnh sửa bản thảo rồi gửi cho chú ạ.”

Cô cầm túi xách lên, “Con xin phép, không quấy rầy chú nữa ạ.”

“Ấy, cơm đã dọn xong cả rồi, ăn cơm rồi hẵng đi.” Quan Hướng Thành chỉ chỉ Thời Yến, “Nó còn không gấp đây này.”

Trịnh Thư Ý nhìn sang Thời Yến, anh đang đứng cúi đầu cầm khăn lau tay ở trước bàn ăn trong nhà bếp. Anh không nhìn sang bên đây, cũng không nói lời nào.

Nhà Quan Hướng Thành vắng người, nên trong phòng bếp chỉ có một cái bàn nhỏ đủ cho khoảng bốn năm người ngồi.

Sau khi ông và Thời Yến ngồi đối diện với nhau, Trịnh Thư Ý ngồi xuống bên cạnh Thời Yến theo lẽ đương nhiên.

Trêи bàn được bày lên bốn năm món, toàn là món thanh đạm, Quan Hướng Thành không có thói quen “ăn không nói, ngủ không mớ”, ông lau tay, bóc một con tôm luộc rồi nói, “Thư Ý, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?”

“Dạ, năm nay con hai mươi lăm tuổi ạ.” Trịnh Thư Ý đáp lời, “Sao thế chú?”

“Ừm, không khác so với chú nghĩ là mấy.” Quan Hướng Thành gật đầu, “Rất hợp với Thời Yến.”

Trịnh Thư Ý chớp chớp đôi mắt, vô thức nhìn sang Thời Yến.

Loading...

Anh cúi đầu gắp đồ ăn, không nói tiếng nào, giống như không hề nghe thấy.

“Vâng…” Trịnh Thư Ý khẽ nói nhỏ, “Con cũng cảm thấy thế.”

Dựa vào mấy câu Quan Hướng Thành thỉnh thoảng nói trêи bàn cơm, Trịnh Thư Ý đã hiểu rõ, ông ấy tưởng quan hệ giữa cô và Thời Yến là mối quan hệ kia.

Nhưng Quan Hướng Thành không phải là một người thích lấy mối quan hệ của con cháu ra để trêu chọc, ông chỉ nói vài câu chứ không hỏi rõ.

Mà Thời Yến thì không thể nào phủ nhận.

Giống như cái lần ở trại nuôi ngựa, nếu Thời Yến nói thẳng ra thì sẽ khiến cho Quan Hướng Thành lúng túng.

Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ không biết nói sao của Thời Yến là cô lại muốn bật cười.

Nếu tuồng hay này là do cô chọn, thế thì cứ để cô diễn tiếp vậy.

“Chú cũng từng tiếp xúc với rất nhiều phóng viên.” Quan Hướng Thành nhắc đến, “Mấy người bạn lâu năm của chú cũng làm việc rất lâu năm, nhưng cuối cùng vẫn đổi nghề.”

“Đặc biệt là ở thời đại suy tàn của báo giấy, và phóng viên cũng không còn là người phát ngôn cho xã hội như lúc xưa, phóng viên nữ có thể tiếp tục làm nghề này đúng là một chuyện không dễ dàng gì.”

Trịnh Thư Ý tiếp lời, “Thật ra thì phóng viên của tòa soạn bọn con đa số đều là nữ cả.”

Cô nhìn Thời Yến, mang theo lòng riêng, “Hơn nữa ai ai cũng đều xinh đẹp.”

“Ừ, cũng đúng.” Thời Yến không nói gì, nên Quan Hướng Thành cũng không biết mục đích của Trịnh Thư Ý khi nói lời này, ông chỉ nói, “Vẻ ngoài xinh đẹp cũng xem như là một kiểu luật ngầm, có ai mà không thích ngắm mấy cô gái xinh đẹp khi được phỏng vấn chứ.”

Trịnh Thư Ý cầm đũa chọc chọc vào miếng xương sườn, “Vâng, Thời tổng rất thích mấy cô phóng viên xinh đẹp nhỉ.”

Thời Yến không còn im lặng được nữa, anh quay đầu lườm Trịnh Thư Ý một cái. Hiển nhiên trong mắt anh đều là ý cảnh cáo.

“Không phải ư?” Trịnh Thư Ý ngẩng đầu nhìn anh, “Cái cô nhóc thực tập sinh lần trước đi cùng em đến buổi họp báo ấy, không phải anh cứ nhìn người ta mãi ư?”

“Ồ?” Quan Hướng Thành ung dung hỏi lại, “Còn có chuyện này nữa ư?”

Thời Yến nhìn Trịnh Thư Ý chăm chăm, hai người nhìn nhau, Trịnh Thư Ý bỗng thấy chột dạ, khí thế yếu dần, cúi đầu cắn một miếng sườn.

Lúc này Thời Yến mới thu hồi tầm mắt, hờ hững đáp, “Không có.”

“Có mà.” Trịnh Thư Ý cúi đầu nói tiếp, “Anh hỏi em người ta đi đâu rồi, em bảo con bé không khỏe nên về nhà, anh còn hỏi con bé khó chịu ở đâu nữa.”

Đôi mắt Quan Hướng Thành dần hiện lên vẻ tò mò, chần chừ nhìn hai người.

Trịnh Thư Ý không ngẩng đầu lên, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của Thời Yến đang quét trêи người mình.

Cô không thèm ngẩng đầu lên, chỉ cần không nhìn anh thì khí thế sẽ không bị xìu xuống.

Một lát sau, đầu lưỡi Thời Yến khẽ chạm vào hàm trêи, gằn từng chữ một, “Tôi đùa với cô thôi.”

“Thật hả?”

Trịnh Thư Ý không biết là anh đang giữ mặt mũi trước mặt Quan Hướng Thành hay là anh đang nói thật nữa.

Mắt cô sáng bừng nhìn anh chăm chú.

Anh nhìn vào mắt cô hồi lâu, buông đôi đũa trong tay xuống, ngước mắt lên hỏi, “Thế tôi phải làm sao thì cô mới tin?”

Với cái thái độ này của anh thì chỉ có quỷ mới tin anh nhé.

Trịnh Thư Ý lặng lẽ quay sang chỗ khác, không nói gì.

Cứ tưởng rằng câu chuyện này cứ thế kết thúc, nhưng Trịnh Thư Ý bỗng chỉ vào món tôm luộc trêи bàn, “Em muốn ăn cái này.”

Thời Yến vừa cầm đũa lên bỗng ngừng lại, nghiêng đầu sang nhìn cô lần nữa.

Trịnh Thư Ý chớp chớp mắt bày ra vẻ mặt ngây thơ, nói lại một lần nữa, “Em muốn ăn tôm.”

Hai người nhìn nhau, tựa như đang im lặng đánh cược trước mặt Quan Hướng Thành.

Mà con gái thì lúc nào cũng chiếm ưu thế hơn.

Thời Yến nhìn cô một hồi, ngay khi ánh mắt cô sáng bừng lên, anh lại nhượng bộ.

Một con tôm đỏ tươi xuất hiện trong chén cô.

Trịnh Thư Ý được đằng chân lại lên đằng đầu, “Sao anh không lột cho em…”

Thời Yến lườm sang, Trịnh Thư Ý im bặt.

Cô cúi đầu lấy khăn lau tay sạch sẽ, cẩn thận lột vỏ tôm. Nhưng mà cô không ăn mà lại bỏ vào chén của Thời Yến.

“Cho anh đấy, ăn nhiều vào.”



Sau bữa cơm, Trịnh Thư Ý không ở lại nữa. Cô thu dọn đồ xong xuôi rồi cùng Thời Yến rời đi.

Tài xế đã lái xe đến trước cổng từ sớm.

Thời Yến bước đi rất nhanh, vài ba bước đã mở cửa xe, sau đó mất kiên nhẫn quay đầu lại.

“Lên xe đi.”

Ban đầu Trịnh Thư Ý định ngoan ngoãn lên xe, nhưng vừa nghe anh nói, bước chân cô lại bất động.

Cô nhìn Thời Yến, hai tay chắp sau lưng, không hề cảm thấy giọng nói mình có hơi làm kiêu.

“Hôm nay trời đẹp, mặt trời lại to như thế, tắm nắng rất thoải mái.”

“Em không muốn ngồi xe, em muốn đi bộ một lát.”

Cô chậm rãi bước lên trêи một bước, “Anh đi với em nhé.”

Một cơn gió nhẹ nhàng thoảng qua, kéo theo vài chiếc lá khô rơi xuống.

Thời Yến chống cửa xe, ngẩng đầu nhìn Trịnh Thư Ý hồi lâu mới lên tiếng, “Trịnh Thư Ý, làm mình làm mẩy như thế mà vẫn chưa thấy hài lòng hả?”

Trịnh Thư Ý, “…”

Có lẽ thắng lợi trêи bàn cơm đã tạo dũng khí cho cô, cô nhìn Thời Yến, “Em không những biết làm mình làm mẩy mà em còn biết làm thơ nữa kìa.”

Thời Yến không nói gì, ánh mắt ngả ngớn nhìn cô.

Trịnh Thư Ý gằn từng chữ, “Thư Ý nào biết Giang Thành xa, Tiểu Yến tại gia mong em về.”

“…”

Lá cây dường như cũng không dám rơi nữa, treo lơ lửng trêи ngọn cây.

Trịnh Thư Ý nói thế thôi, nhưng trong lòng cô bỗng thấy hồi hộp.

Im lặng thật lâu, Thời Yến híp mắt lại, hai tay dần dần buông xuống, cất bước đi về phía cô.

Thấy dáng vẻ của anh như muốn ăn tươi nuốt sống mình, Trịnh Thư Ý sợ hãi lui về sau một bước.

Nhưng cô không thể lui được nữa mà bị anh bắt lấy cổ tay, sau đó kéo cô đến bên cạnh chiếc xe.

“Lên xe.”

Tim Trịnh Thư Ý đập thình thịch, cô không dám giãy giụa nữa, ngoan ngoãn ngồi vào xe.

Vài giây sau, cửa xe bị người ta đóng lại một cái rầm.

Thời Yến đứng bên ngoài lạnh lùng nhìn cô, cửa sổ xe phản quang nên cô không thể nào thấy rõ cảm xúc của anh.

Cách một lớp cửa sổ, ánh mắt của anh vô cùng kì lạ, mang một cảm giác gì đó vô cùng khó nói, Trịnh Thư Ý bất giác rụt cổ lại.

Hồi lâu sau, anh không nhìn Trịnh Thư Ý nữa, đưa tay gõ lên cửa xe phía trước.

Sau đó, chiếc xe chậm rãi rời đi dưới ánh mắt khϊế͙p͙ người kia.

Trịnh Thư Ý ghé lên cửa sổ xe nhìn hình bóng Thời Yến dần dần khuất xa. Nhưng hơi thở ấy vẫn còn bao phủ khắp người cô.

Nếu chị Lương Tĩnh Như cho cô thêm một cơ hội, cô thề rằng sẽ không tiếp tục lãng phí dũng khí như thế nữa.



Chiều hôm đó, Trịnh Thư Ý ngoan ngoãn ngồi ở nhà chỉnh sửa bản thảo.

Trong bút ghi âm có chứa đoạn đối thoại giữa Quan Hướng Thành và cô, tuy nội dung không chặt chẽ nhưng lượng tin tức thu được không hề ít, cô nhanh chóng tập trung vào công việc.

Kim đồng hồ xoay một vòng rồi lại một vòng, sắc trời cũng bắt đầu dần thay đổi.

Áng mây che khuất ông mặt trời, chỉ chừa lại vài tia sáng mờ ảo.

Trong phòng yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng tích tắc của kim đồng hồ.

Bút ghi âm bỗng vang lên một giọng nói không thuộc về Trịnh Thư Ý và Quan Hướng Thành.

– – “Trịnh Thư Ý, cô vừa vừa phải phải thôi.”

Trịnh Thư Ý bỗng hoàn hồn, cô ngẩng đầu dụi mắt, nặng nề thở dài một hơi rồi úp mặt lên bàn.

Biết thế cô đã nghe anh khuyên, vừa vừa phải phải thôi.

Ầy.

Lần này thì hay rồi, hình như cô “vui hơi quá” rồi thì phải.

Sáng hôm sau, Trịnh Thư Ý cầm bản thảo đi đến tòa soạn.

Tối qua cô viết bản thảo đến khuya, sáng nay tinh thần không tốt mấy, dọc đường vừa đi vừa ngáp đến bàn làm việc, vừa an vị đã rót ngay cho mình một ly cà phê.

“Hội chứng ngày thứ hai là đây, chậc chậc.” Khổng Nam thấy Trịnh Thư Ý ngáp nên cũng ngáp theo, buồn ngủ nói, “Tối qua thức khuya coi phim đến ba giờ mới ngủ, sáng nay suýt nữa là không dậy nổi, cũng không kịp gội đầu. Còn cô làm gì mà nhìn có vẻ thiếu ngủ nghiêm trọng thế này?”

Trịnh Thư Ý nhìn máy tính xuất thần, một lát sau mới trả lời, “Tôi viết bản thảo.”

“Phỏng vấn suôn sẻ chứ?” Khổng Nam hỏi nhỏ, “Lần này có xảy ra chuyện gì bất ngờ không?”

“…”

Trịnh Thư Ý cụp mắt hừ một tiếng, “Vô cùng suôn sẻ, tối qua tôi đã gửi bản thảo cho chủ biên rồi.”

Hôm nay mới thứ hai nhưng cả văn phòng đều rất bận rộn, khắp nơi đều vang lên tiếng gõ bàn phím.

Trịnh Thư Ý còn buồn ngủ, cô xoay xoay cổ, nhìn sang bên kia.

Bên bàn làm việc phía bên kia, Hứa Vũ Linh đã đến từ sớm, cô ta đang cầm ly cà phê nói gì đó với thực tập sinh của mình.

Khác hẳn với Trịnh Thư Ý, hôm nay trông Hứa Vũ Linh rất có tinh thần, cô ta mặc một chiếc áo voan màu vàng nhạt, được hơi gió từ máy điều hòa thổi khẽ bay phấp phới.

Trêи mặt cô ta hiện rõ mấy chữ “đường làm quan rộng mở”.

Đúng lúc, Hứa Vũ Linh cũng nhìn sang đây, bắt gặp ánh mắt của Trịnh Thư Ý.

Hứa Vũ Linh có một đôi mắt to tròn, hàng mi dày, cô ta ngước mắt lên mang theo ý thăm dò không mấy thiện ý, khiến đối tượng bị cô ta đánh giá không hề thoải mái.

Trịnh Thư Ý không biết cô ta đắc ý chuyện gì, cô quay đầu cầm ly nước đi vào phòng trà.

Buổi sáng cô không có cảm giác thèm ăn nên chẳng muốn ăn gì, thế nên cô chỉ pha một ly yến mạch.

Nước nóng tí tách chảy xuống, tiếng giày cao gót chợt vang lên từ phía sau.

Không cần quay đầu lại Trịnh Thư Ý vẫn biết đó là ai.

“Nghe nói hôm qua cô có buổi phỏng vấn?” Hứa Vũ Linh hỏi vu vơ.

Trịnh Thư Ý không thèm quay đầu lại, “Ừ.”

“Cô cũng thật là, đã cuối năm rồi mà còn liều mạng như thế.”

Hứa Vũ Linh rót nước xong cũng không đi ngay mà dựa vào bên ngăn tủ, “Bây giờ cũng chả có đề tài gì hay, có phỏng vấn cũng chẳng lấy được tít bìa đâu, chi bằng nghỉ ngơi cho khỏe.”

Trịnh Thư Ý khuấy đều bột yến mạch, đang tính nói thì Hứa Vũ Linh bỗng đứng thẳng người dậy, vội vàng đi ra ngoài.

Trịnh Thư Ý quay đầu nhìn theo, hóa ra là Đường Diệc đã đến.

Hứa Vũ Linh không cầm ly theo, gọi “chủ biên” từ xa rồi đi theo chị ta vào văn phòng.



Sáng thứ hai luôn có cuộc họp thường kỳ vào lúc 9 giờ rưỡi, trước giờ họp, vì thời gian sát sao nên không thể làm gì, mọi người nghỉ xả hơi, tụm năm tụm ba lại với nhau.

Tần Thời Nguyệt lại đến trễ vài phút, lúc cô vào công ty, Trịnh Thư Ý và Khổng Nam đang đứng nói chuyện với mấy người bên phòng khác ở ngoài ban công.

Cô để túi xách xuống, cầm một hộp chocolate đi đến mời mọi người cùng ăn.

Mọi người đang chia chocolate cho nhau thì bên phòng chủ biên đã có động tĩnh, tiếng đóng sầm cửa vang lên làm tất cả mọi người đều hoảng hồn.

Nhìn thấy Hứa Vũ Linh, Khổng Nam khẽ ho rồi thì thầm, “Sao cô ta dám đóng cửa mạnh thế, cửa phòng của chủ biên hư cô ta có đền không?”

Vốn dĩ có người định tiếp lời Khổng Nam, nhưng khi thấy Hứa Vũ Linh tức tối xông thẳng về phía này, bọn họ vội vàng ngậm miệng lại.

Ánh mắt cô ta ghim chặt Trịnh Thư Ý, giày cao gót như muốn đâm thẳng vào nền nhà, từng bước đi đến chỗ Trịnh Thư Ý.

Mọi người chỉ nhìn thấy bước chân của cô ta loạng choạng, nhưng không hề biết rằng, khi còn ở trong văn phòng của Đường Diệc, cô ta tức đến run người.

Cuối năm, các ngành nghề đều đang chạy đua KPI.

Phóng viên cũng không ngoại lệ, năm nay Hứa Vũ Linh không có lấy một cái tít bìa, nhờ cô ta khóc lóc kể lể với tổng biên mới lấy được một tít bìa cuối cùng của năm, có thể nói rằng nó rất quan trọng với cô ta.

Cô ta vì nhiệm vụ lần này mà cố gắng rất nhiều, liên hệ với rất nhiều mối quan hệ, thậm chí còn phải chi tiền mua túi hàng hiệu cho người trung gian, cuối cùng mới liên hệ được với ba người đồng sáng lập ngân hàng thương mại để làm một cuộc phỏng vấn chung.

Nội dung phỏng vấn vô cùng chất lượng, cô ta có lòng tin rằng nhờ cú lội ngược dòng này, cô ta sẽ thoát khỏi sự đàn áp của Trịnh Thư Ý suốt hai năm nay.

Ai mà ngờ, cô ta tự tin tràn trề cầm bản thảo đi nộp cho Đường Diệc thì lại được thông báo rằng, tít bìa cuối năm thuộc về Trịnh Thư Ý.

Cô ta không cam lòng, không cam lòng chất vấn Đường Diệc vì sao chị ta lại lật lọng.

Đường Diệc lại mất kiên nhẫn, dứt khoát bảo cô ta đi tìm tổng biên nói chuyện.

“Sáng nay người ta giao bản thảo phỏng vấn Quan Hướng Thành, cô nói xem nếu cô là tổng biên thì cô làm thế nào?”

Đầu Hứa Vũ Linh ong cả lên, cả người như rơi vào hầm băng.

Chỉ một câu nói đã phá vỡ ý đồ muốn giãy giụa của cô ta, nhưng cũng đã làm mối thù sâu càng thêm sâu.

Cô ta phi như bay đến chỗ Trịnh Thư Ý, dùng sức đẩy cửa ban công ra, ngực phập phồng, cánh cửa phía sau lung lay phát ra thành tiếng.

Mọi người đều nhìn về phía cô ta.

Trịnh Thư Ý đang cầm một thanh chocolate trong tay, biết Hứa Vũ Linh nhắm đến mình nhưng cô chỉ nhìn cô ta chứ không mở miệng.

“Cô được lắm Trịnh Thư Ý.” Hứa Vũ Linh quay đầu cười lạnh lùng, “Ngay cả Quan Hướng Thành mà cô cũng liên lạc được.”

Trịnh Thư Ý cắn một miếng chocolate, gật đầu, “Dạo này tôi gặp may.”

“Gặp may ư?” Hứa Vũ Linh cười giễu cợt, “Quan Hướng Thành bao năm nay không lộ diện trước mặt truyền thông, cô bảo tôi là cô gặp may ư?”

Trịnh Thư Ý giương mắt, hờ hững nhìn cô ta, “Thế cô cảm thấy sao?”

Hứa Vũ Linh khoanh tay, quan sát Trịnh Thư Ý từ trêи xuống dưới, “Có ai mà không biết phóng viên Trịnh xinh đẹp động lòng người, sợ là cô phát huy ưu thế của mình hết mức rồi. Bảo sao dạo này cô ăn mặc xinh đẹp như thế, vừa tan làm đã không thấy người đâu.”

Lời nói không hề che đậy, thậm chí còn mang theo sự cay nghiệt, đừng nói Khổng Nam nghe thấy muốn nổi điên, ngay cả mấy người bên phòng khác cũng nhíu chặt mày.

Mọi người đều là đồng nghiệp của nhau, cô ta nói thế đúng là khó nghe thật.

Mà người trong cuộc, chính là Trịnh Thư Ý đây, chỉ nhai hết chocolate trong miệng, từ từ nuốt xuống, rồi lấy khăn lau tay.

Sau đó cô mới đáp lại, “Nếu tôi mà dựa vào nhan sắc để làm việc thì cô nghĩ cô còn có thể đứng trước mặt tôi để nói chuyện ư?”