Từng cơn gió lạnh thổi đến, như muốn nhắc nhở người đang đứng trước cửa nên rời đi thôi.

Nhạc Tinh Châu nhìn cơn mưa bên ngoài, đang do dự không biết có nên dầm mưa hay không thì Tần Nhạc Chi đã lấy dù trong túi ra, bung dù rồi giơ lên đỉnh đầu anh ta.

Ánh mắt chạm nhau, Tần Nhạc Chi cười kéo cánh tay anh ta, hai người cùng nhau đi tới bãi đỗ xe.

Một đoạn đường đi dài hơn mười mét mà hai người phải đi mất vài phút, lúc đứng trước xe, Nhạc Tinh Châu thấp giọng nói, “Vậy… anh về nhé.”

Tần Nhạc Chi kéo tay anh ta không chịu buông, cúi đầu tựa vào lòng anh ta làm nũng, “Anh ở lại với em một lát đi, em sợ sáng mai lại phát hiện ra tất cả đều là mơ.”

Nhạc Tinh Châu ɭϊếʍ khóe môi, ánh mắt không biết đặt ở chỗ nào.

Một lát sau, anh ta đưa tay ôm lấy Tần Nhạc Chi.

Hai người ôm nhau dưới chiếc dù dành cho nữ, dù hơi bé nên nước mưa rơi lên cổ Tần Nhạc Chi, cô ta lạnh đến nỗi rùng mình một cái nhưng vẫn không chịu buông tay ra.

“Em có lạnh không?”

Nhạc Tinh Châu hỏi.

Tần Nhạc Chi càng ôm chặt Nhạc Tinh Châu hơn, “Có anh ở đây nên em không lạnh nữa.”

“Ừ.” Nhạc Tinh Châu nói, “Anh phải về đây, sáng mai còn phải đi làm nữa.”

Nghe thấy thế, Tần Nhạc Chi buông Nhạc Tinh Châu ra, lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ta như có một lớp sương mù vây quanh, cả người yếu ớt đến nỗi cơn mưa này mà to lên một chút cũng có thể khiến cô ta tan biến.

Cô ta lấy ngón út ngoắc vào ngón út của Nhạc Tinh Châu, nhẹ nhàng lay lay, “Tinh Châu, em hy vọng anh sẽ suy nghĩ thật kỹ những lời em nói hôm nay. Những gì cô ta có thể cho anh, em cũng có thể cho anh, những gì cô ta không thể cho anh, em cũng có thể cho anh hết.”

Nói xong, cô ta buông tay, nhỏ giọng nói, “Cậu em còn đang chờ, em đi trước đây.”

Nhạc Tinh Châu yên lặng nhìn Tần Nhạc Chi ngồi vào chiếc Rolls-Royce, ánh mắt sáng lên dưới ánh đèn đường, yết hầu khẽ trượt.

Anh ta quay người, chậm chạp đi về phía xe mình.

Ánh mắt trở nên mơ hồ trong màn đêm, anh ta lấy chìa khóa xe ra, mở khóa, lúc đưa tay kéo cửa thì chợt chạm vào một cái gì đó khá cứng.

Chờ đến khi thấy rõ đó là gì, nhịp tim anh ta bỗng nhiên đập liên hồi, máu như đang chảy ngược, ý thức trong nháy mắt bỗng chốc trở thành một mảnh trắng xóa, thần kinh căng ra.

***

Ba giờ bốn mươi lăm phút sáng.

Mưa có lẽ đã tạnh, tiếng còi ô tô ngoài đường vang lên rõ ràng đến chói tai.

Trịnh Thư Ý nằm trêи giường trợn mắt nhìn trần nhà, đầu cô cứ ong lên, một mảnh trắng xóa, lồng ngực phập phồng vì hít thở quá mạnh.

Nằm nghỉ một lát, Trịnh Thư Ý vội vàng đi vào phòng để đồ lấy ra một cái thùng giấy nhỏ, bỏ tất cả những thứ mà Nhạc Tinh Châu tặng cho cô vào hết trong thùng.

Dọn dẹp được một lát, trong hộc tủ bỗng rơi ra hai vé xem concert của Tống Nhạc Lam.

Trịnh Thư Ý nhìn chằm chằm hai tấm vé một hồi, sau đó cô nhặt lên, đặt nó lên tầng cao nhất của giá sách.

Bọn họ vốn dự định sẽ cùng nhau đi xem concert năm nay.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Trịnh Thư Ý ngồi trêи sofa, yên lặng chờ Nhạc Tinh Châu đến tìm mình.

Không lâu sau, ngoài cửa quả nhiên vang lên tiếng chuông.

Với sự hiểu biết của Trịnh Thư Ý về anh ta, bây giờ anh ta nhất định đã ướt như chuột lột, tội nghiệp đứng ngoài cửa chờ giải thích với cô, cầu xin cô tha thứ cho anh ta.

Ngay cả lời thoại của anh ta cô cũng đã đoán ra, vừa mở miệng chính là “Em nghe anh giải thích đã”, sau đó vành mắt anh ta sẽ đỏ lên, nắm lấy góc áo của cô, giống hệt lúc anh ta tỏ tình với cô hồi xưa.

Nghĩ thế, Trịnh Thư Ý cũng tự bật cười.

Loading...

Lúc đứng dậy, cô không có chút sức nào, nhưng vẫn cố gắng lấy lại tinh thần để xuất hiện trước mặt Nhạc Tinh Châu.

Trêи hành lang chỉ có một ngọn đèn đang sáng, tuy có hơi lờ mờ nhưng vẫn đủ ánh sáng hắt lên gương mặt của Nhạc Tinh Châu.

Anh ta cầm một cây dù màu xanh viền ren trong tay, mái tóc có hơi ướt nhưng khá sạch sẽ, cả người không dính một giọt nước.

Khác hẳn so với tưởng tượng của Trịnh Thư Ý.

Bả vai anh ta xìu xuống, cúi đầu, len lén nhìn Trịnh Thư Ý một cái rồi lại vội vàng cụp mắt.

“Thư Ý…”

Trịnh Thư Ý hất cằm, đang định xổ ra mấy câu không tha thứ mà mình đã luyện tập từ trước thì lại nghe đối phương nói, “Chúng ta chia tay đi.”

Trịnh Thư Ý, “…?”

“Anh rất yêu em, anh muốn ở bên em mãi mãi, nhưng cuộc sống thế này quá mệt mỏi, anh vĩnh viễn không tìm thấy điểm cuối. Ngay cả ước muốn mua một căn nhà ở thành phố này cũng là hi vọng xa vời, anh…”

“Chờ đã.” Trịnh Thư Ý lấy lại tinh thần, vội vàng ngắt lời anh ta, “Ý anh là gì?”

“Thư Ý à.” Anh ta cau mày, cắn răng nói hết một hơi, “Chúng ta phải sống thực tế một chút! Nhà của cô ấy không tầm thường, cậu út của cô ấy đi Rolls-Royce, ngay cả biển số xe cũng là ngũ quý, toàn bộ Giang Thành chỉ có một chiếc này! Cô ấy vừa có tiền vừa có quyền, anh muốn một bước lên mây, có cuộc sống của hai mươi năm sau. Anh… anh thấy chúng ta chỉ thích hợp làm bạn.”

Trịnh Thư Ý suýt nữa là tắt thở, khoảng cách từ sống đến chết cũng chỉ cách nhau một cái móng tay.

Cho nên kết quả là, cô chưa kịp mở miệng đã bị người ta “đá” phủ đầu rồi ư?”

“Nhạc Tinh Châu.” Trịnh Thư Ý kiềm nén cơn giận, nắm chặt lấy khung cửa, gằn từng chữ, “Anh có mang điện thoại của tôi đến không?”

“Có, có nè.”

Nhạc Tinh Châu không dám đối mặt với cô, vội vàng liếc nhìn cô một cái rồi cúi đầu lấy điện thoại ra.

Trịnh Thư Ý giật lấy điện thoại của mình, sau khi hít sâu một hơi, thừa thế xông lên đá thùng giấy nhỏ và cả Nhạc Tinh Châu ra ngoài.

“Mẹ bà nó, ai muốn làm bạn với anh hả? Làm bà nội của anh thì có!”

***

Tiếng đóng sầm cửa vang vọng cả tầng lầu, Trịnh Thư Ý tựa lưng lên ván cửa cũng có thể cảm giác được cánh cửa đang rung lên, còn cô thì đưa tay vuốt lồng ngực để đảm bảo rằng mình không bị ngất đi vì sốc.

Yên tĩnh trong chốc lát, ngoài cửa cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân.

Chút mong đợi còn sót lại của Trịnh Thư Ý, sự chờ mong Nhạc Tinh Châu còn giữ lại chút tình người.

Thế là cô xoay người, nhìn qua mắt mèo, chỉ thấy Nhạc Tinh Châu ôm thùng giấy đi được vài bước thì bỗng dưng ngồi xuống, đặt thùng giấy xuống đất, sau đó cúi đầu tìm kiếm thứ gì đó.

Trong thùng toàn là đồ Nhạc Tinh Châu tặng cho cô, có đồ gốm, có đồ trang sức, có sách, và còn rất nhiều món đồ chơi nho nhỏ.

Chỉ trong chốc lát, anh ta lấy một món đồ nhỏ bỏ vào túi áo khoác, vứt thùng đồ xuống rồi đi vào thang máy.

Không thể nào!

Trịnh Thư Ý ngơ ra một hồi, sau đó chớp mắt liên tục.

Nếu như cô không nhìn lầm thì thứ mà Nhạc Tinh Châu lấy đi chính là ghim cài áo đáng giá nhất trong thùng đồ.

Giây phút này, cơn tức ùn ùn kéo đến, nhấn chìm hết thảy sĩ diện, xé nát tất cả hình ảnh trong mấy năm qua, lột trần bộ mặt xấu xa nhất của Nhạc Tinh Châu đưa đến trước mặt Trịnh Thư Ý, không cho phép cô có bất kỳ ý lưu luyến nào, thậm chí tất cả những kỉ niệm đẹp nhất, ấn tượng nhất cũng đã bị lửa giận đốt thành tro bụi.

Trịnh Thư Ý nhào lên giường, lăn qua lăn lại trút giận lên gối, nhưng vẫn không cách nào xóa đi những hình ảnh kia.

Mỗi lần nhắm mắt lại, cô lại nhớ đến dáng vẻ của Nhạc Tinh Châu khi ở cạnh cô giống như phải chịu uất ức, khiến cho Trịnh Thư Ý mở mắt thao láo đến khi trời sáng.

Nhưng cô chỉ xin nghỉ nửa buổi, đến chiều cô vẫn trang điểm đến tòa soạn.

Đồ khốn nạn thì có thể vứt, nhưng thành tích thì không.

***

“Bên ngân hàng Minh Dự gọi đến, thời gian phỏng vấn đẩy lên ba giờ chiều thứ năm.” Chủ biên Đường gọi cô vào văn phòng, mắt cứ nhìn vào máy tính chứ không thèm ngẩng đầu lên, “Nhưng tốt hơn hết là nên thay đổi chủ đề, cô mau nộp lại cho tôi bản đề cương mới nhất nhé.”

“Vâng.”

Đường Diệc nghe giọng nói đầy giận dữ của Trịnh Thư Ý, nhíu mày, “Đây là chuyện thường ngày ở huyện. Cô xuôi chèo mát mái bấy lâu nay là do cô xinh đẹp. Cô có biết có mười phóng viên gọi đến thì hết năm người nhận được câu trả lời là đối phương đang họp, ba người thì chỉ được trả lời qua loa, còn hai người còn lại chính là không có thời gian rảnh nhận phỏng vấn. Bây giờ cô giận dỗi thì về sau làm thế nào hả?”

“Tôi không có giận dỗi, tôi còn phải cám ơn Thời Yến nữa kìa.” Trịnh Thư Ý cất giọng đều đều, “Nếu không thì sao tôi có thể phát hiện bạn trai, à không phải, bạn trai cũ ngoại tình chứ?”

“Hả? Thành bạn trai cũ rồi hả?”

Đường Diệc hình như rất khϊế͙p͙ sợ, nhưng lúc nói đến chữ cuối cùng, âm cuối cao lên, mặt mày hớn hở, chỉ thiếu điều viết lên mặt mấy chữ “buồn cười quá”.

Trịnh Thư Ý, “…”

“Ôi.” Đường Diệc kiềm chế để mình không đi quá xa, che miệng lại nói, “Có phải tôi không nên biểu hiện vui vẻ thế này không?”

Trịnh Thư Ý chẳng buồn thay đổi nét mặt, cô chỉ nói, “Vẫn ổn, chỉ có nếp nhăn nơi khóe mắt khi chị cười mà thôi.”

Đường Diệc trở mặt trong chớp mắt, lạnh lùng quay đầu nhìn máy tính, đưa ngón giữa lên ấn vào đuôi mắt, “Tôi đã nói với cô từ sớm rồi, tên bạn trai đó của cô không được việc gì cả, với điều kiện của cô thì quen ai mà không được hả?”

“Vậy tôi phải quen với bạn trai thế nào?” Trong đầu Trịnh Thư Ý lại hiện lên hình ảnh tối qua, lẩm bẩm, “Quen một người lái Rolls-Royce ư.”

“Không được ư?” Đường Diệc đứng dậy, nhét một tập tài liệu vào lòng cô, “Cô có học thức, lại xinh đẹp, có công việc, tiền đồ sáng lạn, sao lại không xứng hả?”

“Tiền đồ sáng lạn” này thật ra là kế hoạch của Đường Diệc lập cho Trịnh Thư Ý từ trước đó.

Lúc đầu, chị ta đào Trịnh Thư Ý từ tòa soạn báo về đây, muốn đào tạo cô trở thành gương mặt tiêu biểu của tạp chí Tài chính và Kinh tế.

Trịnh Thư Ý tốt nghiệp khoa báo chí của đại học Kinh tế – Tài chính nhất nhì trong nước, xuất thân chính quy với năng lực chuyên môn khá mạnh, cô nhóc này còn có thể chịu được cái khổ của phóng viên thời sự.

Quan trọng nhất là, Đường Diệc thấy cô có vẻ ngoài xinh đẹp hơn người.

Dù là nghề nghiệp nghiêm túc thì vẻ ngoài xinh đẹp cũng là một “kênh truyền thông” đặc biệt thu hút ánh nhìn của người khác.

Nếu như đánh cùng với mấy lá bài như “trình độ”, “năng lực” thì phải nói đó chính là Joker Bomb*.

*Vương nổ: là thế bài mạnh nhất trong trò Đấu địa chủ với sự kết hợp của một lá Joker màu và một lá Joker đen trắng.

Cho nên chị ta cảm thấy đợi Trịnh Thư Ý ra vài tác phẩm có độ chú ý cao, sau đó tạp chí Kinh tế – Tài chính giúp chút sức, cả hai hỗ trợ lẫn nhau, để cô trở thành phóng viên nổi tiếng trong giới tài chính, tương lai có thể ra vào giới tài chính dễ dàng như chốn không người, mang đến lợi ích và hiệu quả to lớn cho tạp chí.

“Ồ.” Trịnh Thư Ý lười thảo luận với Đường Diệc về vấn đề này, cô cúi đầu nhìn đồ trong tay, “Cái gì đây?”

“Chiều nay có một buổi hội nghị tài chính, nếu cô không chết nổi thì đi lấy tin đi.”

Đường Diệc phất tay với cô, ý bảo cô có thể đi rồi, “À còn nữa, phỏng vấn ngân hàng Minh Dự cuối tuần này, cô chuẩn bị cho tốt đấy.”

Đây là lợi ích khi có một bà sếp khác người, ngay cả thời gian già mồm mà Trịnh Thư Ý cũng không có, cô đến phòng vệ sinh trang điểm lại rồi vội vàng rời khỏi công ty.

Hội nghị lần này được tổ chức ở trung tâm tài chính mới ở Giang Thành, nằm trêи vành đai số 4 vắng vẻ, mới được khánh thành hồi năm ngoái, xung quanh vẫn còn nằm trong giai đoạn mở rộng nên trêи đường ngoại trừ ô tô ra thì không có một bóng người.

Nhưng nơi này không xa lạ gì với cô, thứ nhất là do cô thường xuyên đến đây phỏng vấn, thứ hai là công ty Nhạc Tinh Châu ở chỗ này.

Lúc trước mỗi khi cô rảnh thường đến đây chờ Nhạc Tinh Châu tan làm, sau đó hai người cùng nhau đi ăn cơm, xem phim, rồi lại đến cửa hàng bánh ngọt mà cô thích nhất mua bánh.

Sau khi dự thính hội nghị xong, cô lại vô thức rẽ vào cửa hàng bánh ngọt ấy.

Đợi đến khi cô lấy lại tinh thần, nhân viên cửa hàng đã nhiệt tình chào cô.

Trịnh Thư Ý lấy bánh trứng mà cô thường hay mua từ trong tủ ra, hai quả nho nhỏ được điểm xuyết trêи mặt bánh vàng ươm, trông giống hệt gương mặt đáng ghét của Nhạc Tinh Châu.

“Thưa cô, chuyện là…” Nhân viên cửa hàng dè dặt nói, “Buổi chiều có chương trình mua bánh trứng mua một tặng một ạ.”

Vừa dứt lời, tiếng chào khách hàng từ ngoài cửa vang lên, nhân viên cửa hàng vội vàng đi tới tiếp khách mới.

Trịnh Thư Ý vẫn còn đang ngắm cái bánh trứng kia, cho đến khi đằng sau vang lên giọng nói đầy quen thuộc, cô vội quay đầu lại, bỗng nhiên chạm vào ánh mắt của Nhạc Tinh Châu.

Vẻ mặt Nhạc Tinh Châu cứng đờ, đứng trước cửa ra vào mà không biết có nên bước lên hay không.

Một lát sau, anh ta thay đổi sắc mặt, kéo cô gái đi bên cạnh lại nói, “Ngày mai mình đến mua nhé.”

Lúc này, Trịnh Thư Ý mới để ý đến cô gái đang được anh ta nắm tay chính là người tối qua cô nhìn thấy ở bệnh viện.

Tối qua đến nhà đòi chia tay cô, hôm nay hai người này đã tay trong tay đi rêu rao khắp nơi rồi ư?

“Sao thế?” Mặc dù nhìn thấy Trịnh Thư Ý, nhưng Tần Nhạc Chi không có ý định rời đi, “Em quen ăn ở tiệm này rồi, không ăn một ngày thôi là thấy khó chịu lắm.”

Cô ta đi đến bên cạnh Trịnh Thư Ý, nghiêng người lấy một hộp bánh trứng, lúc thu tay lại còn liếc Trịnh Thư Ý một cái.

Ánh mắt ấy cho thấy cô ta rõ ràng biết Trịnh Thư Ý là gì của Nhạc Tinh Châu, nhưng không hề có tính tự giác của “tuesday”, thậm chí còn lộ ra vẻ đắc ý, tựa như một tên nhà quê chân đất xông vào bữa tiệc, nhổ nước bọt vào bàn đồ ăn rồi đắc ý khoe khoang với mọi người rằng mình đã giành được bàn đồ ăn ấy.

Vì ánh mắt ấy của cô ta mà huyệt thái dương của cô bỗng đau nhói.

Thôi được, tôi nhịn.

Cô bỏ bánh trứng lại, đi thẳng một mạch ra khỏi cửa hàng bánh ngọt.

Nhưng khi vừa bước ra khỏi cửa, cô bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, lập tức quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Tần Nhạc Chi đang nhìn thẳng vào mình.

Trịnh Thư Ý hạ tầm mắt, trông thấy trêи khăn quàng cổ của cô ta có cài một vật gì đó lấp lánh, quả nhiên là cái trâm cài áo mà Nhạc Tinh Châu đã lấy đi hồi tối qua.

“…”

Tựa như có hàng ngàn hàng vạn viên củi rừng rực cháy nghiền ép lồng ngực của Trịnh Thư Ý, cơn lửa giận có thể bốc cháy bất cứ lúc nào.

Nhưng vẻ mặt của cô lại vô cùng bình tĩnh, ánh mắt vẫn dừng trêи cái ghim cài áo kia, cất giọng đều đều, “Thế mà cũng có người thích xài hàng secondhand.”

Nói xong, cô không quan tâm người bên trong có phản ứng gì, trực tiếp rời khỏi cửa tiệm.

Nhưng bước được vài bước, Trịnh Thư Ý không nhịn được nữa, đá một cái lên thân cây ven đường.

Cái cây ấy sợ hãi không thôi, từ đó đến giờ nó chưa từng gặp người phụ nữ nào tức giận đến thế.

Cô cúi gầm mặt, lồng ngực phập phồng dữ dội, cô có thể cảm giác được gương mặt mình đang nóng lên vì quá tức giận.

Tiếng còi xe không ngừng vang lên ở trêи đường, cô hơi nghiêng đầu đã nhìn thấy Nhạc Tinh Châu và Tần Nhạc Chi bước ra khỏi tiệm.

Nhạc Tinh Châu cầm hộp bánh ngọt trong tay, Tần Nhạc Chi ôm tay anh ta nhảy chân sáo mở cửa ghế phụ ngồi vào.

Vừa mới được sở thú thả ra mà đã biết cách đi thẳng lưng như người rồi ư?

Trịnh Thư Ý nhìn chằm chằm về phía hai người kia, mãi đến khi hai hàm răng ê lên mới cất bước đi về phía trước.

Cô cũng không biết mình đang làm gì nữa.

Cô không bắt xe, cũng không đến trạm tàu, cứ như thế mà lê từng bước trêи con đường rộng lớn đến vắng vẻ này.

Đường chân trời và những đám mây như hòa làm một, có hơi u ám, thời gian trôi đi cũng không còn rõ nữa.

Không biết đi được bao lâu, cuối cùng Trịnh Thư Ý cũng dừng lại ở một ngã tư, chuẩn bị bắt taxi.

Nhưng ngay khi cô vừa nhìn vào giữa tiêm đường, một chiếc xe dừng lại bên kia đường vô tình rơi vào tầm mắt của cô.

Cô đổ dồn ánh mắt về phía đó, logo Rolls-Royce như đang phát sáng.

Chính là chiếc xe cô nhìn thấy ở bệnh viện tối qua, cũng chính là chiếc xe có biển số ngũ quý chỉ có một chiếc ở Giang Thành trong miệng Nhạc Tinh Châu.

Một ý nghĩa lóe lên trong đầu Trịnh Thư Ý, kèm theo lời của Đường Diệc nói với cô ngày hôm nay.

– – “Cô có học thức, có vẻ ngoài, có công việc tốt, tương lai sáng lạn, sao lại không xứng chứ?”

Từng cơn gió lạnh quét qua mặt cô, nhưng suy nghĩ lại như sóng nhiệt cuồn cuộn trong đầu.

Không được lý trí, cũng không được bình tĩnh, nhưng trong ba giây ngắn ngủi, Trịnh Thư Ý đã đưa ra một quyết định sẽ làm xáo trộn cuộc sống tương lai của mình.

Có một loại người nếu cô không khiến anh ta phải trả giá đắt vì những chuyện mà mình gây ra, anh ta sẽ cảm thấy cô quá cởi mở, sẽ nghĩ cô là đồ ngốc.

Anh muốn tiết kiệm hai mươi năm phấn đấu ư?

Anh muốn có núi dựa ư?

Cứ cho là tôi không khiến anh trả giá được thì tôi muốn sau này khi anh muốn nịnh nọt thì cũng phải lễ phép mà gọi tôi là “mợ”.

Vừa nghĩ đến đây, Trịnh Thư Ý đã bước đến cạnh chiếc xe đó.

Cô nhìn về phía cửa sổ xe, gương mặt phản chiếu trong gương dù có hơi tiều tụy, không được xinh đẹp như ngày thường nhưng lại mang theo vẻ đẹp mỏng manh.

Trịnh Thư Ý đưa tay gõ cửa sổ xe, im lặng chờ đợi, nhưng bên trong vẫn không thấy có động tĩnh gì.

Lâu đến nỗi Trịnh Thư Ý nghĩ rằng trong xe không có người thì cửa sổ xe cuối cùng cũng hạ xuống.

Ban đầu, Trịnh Thư Ý chỉ thấy gọng kính vàng chợt lóe sáng trong xe.

Cửa sổ xe lại tiếp tục hạ xuống giống như màn sân khấu trong rạp hát, gương mặt người đàn ông chậm rãi xuất hiện trước mặt Trịnh Thư Ý, theo sau đó là câu chửi tục từ tận sâu đáy lòng của cô.

Chỉ cần nhìn thấy gương mặt này thì bất cứ ai cũng sẽ khó mà quên được trong một thời gian ngắn. Dĩ nhiên Trịnh Thư Ý cũng nhớ rõ, đây là người đàn ông ngỏ lời muốn đưa cô về nhà ở trang viên Warner tối qua.

Nhưng cô không ngờ, trông Tần Nhạc Chi như canh suông nước lã ấy thế mà cậu của cô ta lại đẹp trai đến vậy.

Người đàn ông không quá bất ngờ khi có người gõ cửa sổ xe mình, nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn cô.

Tuy xấu hổ nhưng Trịnh Thư Ý nghĩ dù gì đây cũng không phải là chuyện gì xấu.

Ít nhất là tối qua anh ta cũng có ý với cô mà?

Thế là Trịnh Thư Ý xoay người, khẽ nói, “Anh gì ơi, điện thoại của tôi hết pin rồi nên không gọi được xe, anh có thể cho tôi mượn điện thoại được không ạ?”

Thời Yến không thèm động đậy, chỉ giương mắt, nghiêng đầu đánh giá Trịnh Thư Ý.

Trong lúc ánh mắt giao nhau, Trịnh Thư Ý không nhìn ra anh ta rốt cục có ý gì, thế là quyết định, “Hay là, anh có thể cho tôi đi nhờ một đoạn đường cũng được.”

Thời Yến nhìn cô một hồi lâu.

Hàng chân mày anh vừa đậm vừa dài, cặp mắt kính lạnh lẽo vừa hay che đi sự ngả ngớn khi đuôi mắt anh khẽ nhếch lên.

Mấy giây sau, Thời yến chậm rãi thu hồi ánh mắt.

“Xe tôi không chở người đã có bạn trai.”

Trịnh Thư Ý, “…?”

Chiếc xe cứ thế rẽ ra ngoài, vụt lên đường lớn trước mặt Trịnh Thư Ý.