Tần Thời Nguyệt là người mà dù có đi đâu cũng sẽ không bạc đãi bản thân, dù bị Thời Yến sập cửa bỏ đi, thì chuyện đó vẫn không ảnh hưởng đến tâm trạng thưởng thức bữa khuya đặt biệt dành cho phòng suite do khách sạn cung cấp.

Cô uống chút rượu vang trắng, ăn vài con hàu sống, rồi lại đi làm spa, và dù có một mình xem phim ở trong phòng thì cô cũng cảm thấy đây là một loại hưởng thụ.

Tuy nhiên báo ứng khi không biết tiết chế luôn ập đến bất ngờ.

Khoảng hai ba giờ sáng, Tần Thời Nguyệt xem phim xong định đi ngủ, nhưng bỗng thấy dạ dày cứ đau âm ỉ.

Thỉnh thoảng cô hay bị đau bụng nên lần này cũng mặc kệ, uống ly nước ấm rồi chui vào chăn.

Nhưng cô nhóc lăn qua lăn lại ở trêи giường gần hai tiếng đồng hồ, ga giường đã dần thấm ướt mồ hôi.

Tần Thời Nguyệt mơ mơ màng màng mở mắt ra, moi điện thoại ở dưới gối lên xem giờ.

Bốn giờ bốn mươi lăm phút sáng.

Nhưng khoảng thời gian trước bình minh lại là lúc tối nhất, bên ngoài cửa sổ không có lấy một tia sáng.

Tần Thời Nguyệt ép buộc bản thân phải nhắm mắt lại, nhưng dạ dày cô lại càng thêm khó chịu, cơn đau trong đêm tối lại càng phóng đại lên.

Mấy phút sau, Tần Thời Nguyệt cố gắng chống người ngồi dậy, nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định gọi điện cho Thời Yến.

Không ngờ đối phương lại nghe máy nhanh thế.

“Cậu ơi, cậu ngủ chưa?”

Thời Yến không trả lời câu hỏi của cô.

“Có chuyện gì thế?”

Tần Thời Nguyệt bị vật đến kiệt sức, không có tâm trạng nghĩ đến chuyện khác, thoi thóp cất giọng giống như sắp tắt thở tới nơi, “Con đau bụng…”

Giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia có hơi sốt ruột, “Mặc đồ đàng hoàng vào.”

Tần Thời Nguyệt nghe không rõ, “Dạ? Sao?”

“Mặc đồ đàng hoàng vào, cậu đưa con đi bệnh viện.”

Cúp điện thoại, Tần Thời Nguyệt vừa thay đồ xong thì chuông cửa cũng vang lên.

Cô ôm bụng đi ra ngoài mở cửa, nhìn thấy Thời Yến quần áo chỉnh tề, hình như anh vẫn mặc bộ đồ hồi sáng.

“Cậu, cậu không ngủ ư?”

Thời Yến vẫn không trả lời câu hỏi này của cô, anh quan sát sắc mặt tái nhợt của cô, nhíu mày hỏi, “Con tự đi được không?”

Tần Thời Nguyệt cụp mắt gật đầu, “Dạ được.”

Thời Yến nhìn cô, thở dài, xoay người ngồi xuống.

“Con lên đi.”



Khách sạn về khuya yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi ở bên ngoài.

Tần Thời Nguyệt ghé lên lưng Thời Yến, ở khoảng cách gần như thế này, cô mới ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trêи người anh.

“Cậu, cậu uống rượu hả? Uống với ai thế?”

Thời Yến mặc kệ cô, chỉ thấy quần áo của mình bị cô nhóc níu chặt, đã thế còn hít hà từng hơi.

Đã đau đến toát cả mồ hôi lạnh, nhưng Tần Thời Nguyệt vẫn còn bận suy nghĩ, cậu mình bình thường trông thì lạnh lùng nhưng thật ra không phải là loại người bạc tình bạc nghĩa.

Không những thế, người ở cạnh anh sẽ biết, anh mà đã bao che khuyết điểm thì chẳng màng đến nguyên tắc.

Loading...

Đứng trêи một lập trường đạo đức cao hơn, đây tuyệt đối không phải là phẩm chất tốt.

Nhưng đối với phụ nữ thì đây lại là một phẩm chất không thể nào chống cự được.

Thế cho nên chẳng có người con gái nào có thể cự tuyệt cậu út của cô, không hề có!

“Cậu, hôm nay cậu hỏi câu đó là có ý gì?”

Đến lúc này, Tần Thời Nguyệt vẫn không quên lo chuyện chung thân đại sự của cậu mình.

“Không có gì.”

“Ây, con nói cậu nghe, phụ nữ đều khẩu thị tâm phi cả.” Giọng Tần Thời Nguyệt càng lúc càng yếu đi, như đang cắn răng nhịn đau để nói chuyện với anh, “Người đàn ông như cậu, chỉ cần chủ động một chút xíu thôi thì chẳng có người phụ nữ nào có thể ngăn nổi sức quyến rũ của cậu. Mấy cái khác thì con ngốc chứ chuyện này thì con hiểu rõ lắm, cậu chỉ cần cố thêm một chút thì cả thiên hạ đều nằm trong tay cậu.”

“Im miệng.”

“Dạ…”

Đến bệnh viện, bác sĩ trong ca trực kiểm tra cho Tần Thời Nguyệt, không có vấn đề gì nghiêm trọng.

Đang trong Tết, nào là tiệc to nào là tiệc nhỏ, liên tục nối đuôi nhau, uống rượu nhiều hơn ngày thường, cộng thêm việc hôm nay cô đã ăn hàu sống, cho nên viêm dạ dày cấp tính cũng không có gì bất ngờ.

Nhưng sau khi được bác sĩ khám và biết chỉ là bệnh vặt, Tần Thời Nguyệt bỗng dưng thấy thoải mái hơn nhiều, lúc lên xe còn lướt Weibo một vòng.

Loay hoay một hồi trong bệnh viện, lúc rời khỏi bệnh viện thì trời cũng đã dần hửng sáng.

Lộc xuân mơn mởn đâm chồi nảy lộc trong sương mai, nhân viên dọn rác cầm chổi trong tay bắt đầu quét dọn đường phố.

Hôm nay hẳn là một ngày nắng đẹp.

Tần Thời Nguyệt ngáp một cái, định sau khi quay về khách sạn sẽ ngủ bù, sau đó đến công viên trung tâm – biểu tượng kiến trúc của Thanh An tham quan một chút.

Nghĩ đến đây, cô nhóc muốn hỏi xem Thời Yến có sắp xếp gì không.

Vừa quay đầu lại, Tần Thời Nguyệt thấy anh đang dựa lưng vào ghế, hai mắt nhắm nghiền tựa như đã ngủ thϊế͙p͙ đi.

Nhưng Tần Thời Nguyệt biết anh không ngủ, vả lại tâm trạng cũng không được tốt cho lắm.

Đêm hôm bị giày vò chạy đến bệnh viện thì dù là ai cũng sẽ không vui vẻ, vì thế Tần Thời Nguyệt rất biết thân biết phận ngậm miệng lại.

Một lát sau, lúc Tần Thời Nguyệt cũng dần thấy buồn ngủ, người bên cạnh bỗng dưng mở miệng.

“Quay về dọn dẹp hành lý đi, chúng ta về nhà.”

“Dạ?” Tần Thời Nguyệt tỉnh ngủ ngay lập tức, “Hôm qua mới tới mà cậu, sao lại về nhà rồi?”

Thời Yến từ từ mở mắt ra, tháo mắt kính xuống, xoa xoa sống mũi, cất giọng trầm trầm, “Con bệnh rồi.”

“Thật ra thì con…” Tần Thời Nguyệt sờ sờ bụng mình, “Vẫn ổn mà.”

Viêm dạ dày là bệnh cũ, đến nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ cần uống thuốc rồi nghỉ ngơi một chút thì có thể phục hồi sinh lực.

Nhưng ngữ khí của Thời Yến không cho phép cô nói chen vào.

Vừa nghĩ đến chuyện về nhà chưa làm được gì lại phải đi làm, Tần Thời Nguyệt nhăn mặt nhíu mày, tiu nghỉu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Haiz, thời gian nghỉ lễ trôi qua nhanh thật, về nhà là phải đi làm rồi.”

Thời Yến, “Con có thể không đi.”

Nghe thấy câu nói lạnh lùng không chút nhiệt độ của Thời Yến, Tần Thời Nguyệt vội vàng chối ngay, “Không không, không phải con không muốn đi, con thích đi làm, công việc giúp con học hỏi được nhiều thứ, giúp con trưởng thành hơn.”

Thời Yến đeo kính lên, tiếng cười khe khẽ của anh làm Tần Thời Nguyệt giật nảy cả mình.

“Không muốn thì đừng đi, ở nhà dưỡng bệnh.”

Anh nói như thế, Tần Thời Nguyệt nghe xong cảm thấy mình có bị ung thư dạ dày cũng đáng.

“Dạ, cậu nói đúng đấy, dạo này sức khỏe của con không được tốt, phải nghỉ ngơi dưỡng sức.”



Sáng sớm, Vương Mỹ Như vội vàng đến siêu thị để chọn thức ăn tươi ngon nhất, khi về đến nhà vẫn chưa đến chín giờ.

Bà quen tay đi đến gõ cửa phòng Trịnh Thư Ý, nghe thấy bên trong không có động tĩnh gì, bèn đẩy cửa bước thẳng vào.

“Mặt trời chiếu tới ʍôиɠ rồi mà con còn chưa chịu dậy nữa!”

Vừa dứt lời, bà nhìn thấy Trịnh Thư Ý ôm chân ngồi trêи bậu cửa sổ.

Vương Mỹ Như cất giọng trêu chọc, “Ồ, hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?”

Trịnh Thư Ý đầu tóc rối bù, quay đầu nhìn bà một cái, thấp giọng đáp lại một tiếng “Vâng.”

“Sao thế?” Vương Mỹ Như quan sát cô một vòng, “Không vui à?”

“Đâu có.” Trịnh Thư Ý phất tay với bà, “Mẹ ra ngoài trước đi, con phải thay đồ.”

Vương Mỹ Như bĩu môi, nhẹ nhàng đóng cửa lại, rồi quay sang làu bàu với Trịnh Túc.

“Tết nhất mà sao ông không chịu quan tâm con gái mình thế? Nó dậy sớm vậy để làm gì? Cứ như trúng tà ấy.”

Trịnh Túc đang rửa rau, than thở, “Con nhỏ dậy trễ bà cũng mắng, nó dậy sớm bà cũng không vừa lòng. Tôi thấy bà đang kiếm chuyện thì có, ngày mốt nó về Giang Thành làm việc, bà có nhớ nó cũng không được nữa đâu.”

Hai vợ chồng cãi nhau, Trịnh Thư Ý bước ra khỏi phòng.

Mặc dù hôm nay mặt trời lộ diện, nhưng trời cũng không ấm lên được miếng nào, đặc biệt là mới sáng sớm, cây cối ven đường vẫn còn đọng sương mai.

Hiếm khi Trịnh Thư Ý buộc tóc đuôi ngựa như hôm nay, cô quấn khăn quàng cổ, không trang điểm mà chỉ kẻ chân mày.

Cô cầm túi xách lên, đi thẳng ra cửa.

“Ba mẹ, hôm nay con có việc nên tối nay ba mẹ đừng chờ cơm con.”

Vừa dứt lời, tiếng đóng cửa vang lên cùng lúc.

Vương Mỹ Như và Trịnh Túc sững sờ trong phòng bếp, hai người nhìn nhau.

“Xem ra tâm trạng nó không tốt thật.”

“Con do tôi sinh sao tôi không biết hả?”



Trịnh Thư Ý bắt xe đi đến cửa thủy cung.

Tối qua, khi Thời Yến bảo cô tận tình làm chủ nhà đãi khách, nơi cô nghĩ đến đầu tiên chính là công viên trung tâm.

Nhưng nghĩ lại, giữa trời đông giá rét đi công viên làm gì, thế nên cô đề xuất đến thủy cung.

Không ngờ địa điểm thiếu nhi thế này mà Thời Yến cũng đồng ý.

Thủy cung mở cửa vào lúc mười giờ, tối qua Trịnh Thư Ý đã hẹn với Thời Yến mười giờ, nhưng cô đến trước giờ hẹn nửa tiếng.

Bởi vì suốt cả đêm qua Trịnh Thư Ý ngủ không ngon giấc lắm.

Dù tối qua lăn lộn khó ngủ, Trịnh Thư Ý vẫn chưa nghĩ ra cách làm thế nào để đối mặt với Thời Yến.

Cô không biết Tần Thời Nguyệt có nói chuyện của mình cho anh nghe không.

Nếu con bé ấy nói rồi, thế thì tại sao đến giờ này vẫn không thấy có động tĩnh gì.

Nếu như chưa nói…

Không đâu, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày anh biết chuyện, dù gì bọn họ cũng là người một nhà, máu mủ tình thâm.

Tình bạn mới chớm của Trịnh Thư Ý và Tần Thời Nguyệt vốn dĩ không thể nào gói được ngọn lửa kia.

Mây dần dần tản ra, ánh nắng vàng ươm khẽ chiếu xuống mảnh sân rộng trước lối ra vào của thủy cung.

Trông rõ là một ngày xuân ấm áp, nhưng thật ra gió lại rét lạnh như những vết dao cứa lên mặt đau điếng.

Thời gian thấm thoát đã gần đến mười giờ.

Lối ra vào có không ít người, có người đang xếp hàng mua vé, có người đang tạt vào ven đường mua đồ chơi, nhưng cô không thấy bóng dáng Thời Yến đâu cả.

Trịnh Thư Ý nhón chân lên tìm kiếm ở cửa ra vào.

Những ngọn cờ nhỏ ở phía xa xa phấp phới trong gió, không ngừng không nghỉ.

Càng gần đến mười giờ, trong lòng Trịnh Thư Ý càng thêm hốt hoảng.

Có đôi khi, dự cảm ập đến một cách khó hiểu, nhưng nó lại nhanh chóng mọc rễ nảy mầm trong lòng mình.

Ví dụ như lúc này đây, cô lờ mờ có linh cảm rằng Thời Yến sẽ không đến.

Ý nghĩ này vừa lóe lên, trái tim Trịnh Thư Ý khẽ siết lại, treo lơ lửng trong lồng ngực, chắn ngang đường thở.

Ngón tay cô vô thức vuốt ve tay áo, không tìm được chỗ nào để bám vào.

Đủ loại cảm xúc tựa như dây leo chầm chậm bủa vây khắp cơ thể của cô, cồn cào khiến cô cảm thấy khó chịu.

Một lúc sau, Trịnh Thư Ý xoay người đi đến quầy bán quà vặt mua hai chai nước suối, đi qua đi lại, rồi lại tiếp tục đứng chờ.

Mỗi một giây mỗi một phút đồng hồ lúc này như bị kéo chậm lại mười lần, từng giây trôi qua như đang giày vò Trịnh Thư Ý.

Ngay khoảnh khắc khi đồng hồ ở trung tâm chỉ đúng mười giờ, Trịnh Thư Ý chợt cảm thấy lạc lõng.

Như chìm vào mặt nước, tuy không một gợn sóng nhưng cô không có một chút sức lực, chỉ có thể để mặc bản thân càng lúc càng chìm sâu xuống.

Trêи quảng trường bắt đầu phát một đoạn nhạc vui vẻ, đám nhóc con sôi nổi chạy ùa từ cổng vào, mang theo từng trận tiếng cười đùa vui vẻ.

Trịnh Thư Ý ngơ ngác nhìn chăm chăm lên đồng hồ một lát, ngơ ngác nhìn lên mặt tường, một bà lão bán hoa đi ngang qua, bất cẩn đụng phải cô.

Trịnh Thư Ý chợt hoàn hồn, nhưng cô lại không biết phải làm gì, lùi trái lùi phải, cuối cùng lại quay lại chỗ cũ.

Hai mươi phút trôi qua… kéo dài dằng dặc tựa như hai mươi năm.

Có vài lần, Trịnh Thư Ý muốn lấy điện thoại ra hỏi xem sao Thời Yến vẫn chưa tới.

Chột dạ cũng được, áy náy cũng không sao, từ đầu đến cuối cô vẫn không dám tiến thêm một bước này.

Vì cô biết rất rõ, Thời Yến sẽ không bao giờ vô duyên vô cớ đến trễ.

Anh không đến, ắt hẳn là có nguyên nhân.

Chỉ là Trịnh Thư Ý không muốn thừa nhận, cũng không muốn tự tay chọc thủng sự thật này.

Một lát sau, cô quấn chặt khăn quàng cổ, tay ôm hai chai nước suối, đứng trêи bậc thang bên cạnh phòng bán vé.

Chỗ đó tầm nhìn tốt, có thể quan sát toàn cảnh.

Ở một góc mà cô không nhìn thấy, có một chiếc xe đã dừng ở đấy rất lâu.

Thời Yến đến còn sớm hơn cả Trịnh Thư Ý.

Vốn dĩ bảy tám giờ sáng anh và Tần Thời Nguyệt đã xuất phát về nhà. Nhưng khi xe chuẩn bị chạy đến xa lộ, Thời Yến bỗng nhiên bảo tài xế quay xe lại.

Anh cũng không biết tại sao mình lại đến chỗ này, rõ ràng là anh có thể chạy thẳng về nhà.

Nhưng khi đã đến đây rồi, anh lại không tìm được lý do để xuống xe.

Lúc chạy đến, ở đây vẫn chưa có ai, quảng trường trống trải thỉnh thoảng chỉ có vài tờ bướm bị gió thổi bay.

Tần Thời Nguyệt hạ ghế phụ xuống, trùm áo khoác ngủ thật say.

Thời Yến im lặng ngồi trong xe, đến khi ánh mặt trời dần dần ló ra, anh nhìn thấy Trịnh Thư Ý đi đến.

Cách vài chục mét, chùm tóc đuôi ngựa của cô nhẹ nhàng đung đưa dưới ánh mặt trời, cô mặc quần jeans, mang giày thể thao màu trắng, đeo ba lô trêи vai, trông cô như một cô sinh viên, nhưng Thời Yến chỉ cần liếc qua đã nhận ra cô.

Anh nhìn cô đi lấy vé trước, nhìn cô yên lặng đứng bên hàng cây xanh. Cô cúi đầu, hai chân thỉnh thoảng lại đá đá hòn đá nhỏ. Anh cũng nhìn thấy cô liên tục lấy điện thoại ra xem, nhưng cuối cùng lại bỏ vào túi.

Thời Yến khoanh tay trước ngực, bình tĩnh nhìn cô từ phía xa.



Mười một giờ đúng, tiết mục đầu tiên ở thủy cung đã bắt đầu, tiếng hoan hô và âm nhạc hòa vào nhau như muốn lật tung nóc nhà.

Và trêи quảng trường lúc này đã không còn một bóng người.

Bên trong càng náo nhiệt bao nhiêu thì càng làm tôn lên vẻ quạnh quẽ ở bên ngoài bấy nhiêu.

Trong lòng Trịnh Thư Ý giờ đây đã có đáp án, cô cũng chẳng thể lừa mình dối người khi Thời Yến đã trễ hẹn một tiếng.

Cô ôm chặt hai chai nước chưa uống một hớp nào ở trước ngực, chầm chậm đi về phía lối ra.

Nhưng khi bước ra khỏi cổng, cô không kiềm được mà quay lại nhìn đồng hồ treo ở quảng trường.

Biết đâu được.

Chút tâm lý ăn may còn mỏng manh hơn cả tờ giấy kia đã ngăn cản bước chân của Trịnh Thư Ý.

Cô đi đến một bên cửa, bấm gọi cho Thời Yến.

Sau khi vang lên vài tiếng, điện thoại được kết nối, nhưng người ở đầu dây bên kia không nói gì, thậm chí cũng không nghe thấy tiếng hô hấp của anh.

Trịnh Thư Ý cũng im lặng theo.

Cú điện thoại này yên tĩnh đến nỗi Trịnh Thư Ý cứ ngỡ đầu dây bên kia cũng không có người.

Một lát sau, cô mới cất giọng dè dặt hỏi, “Anh không đến ư?”

Cuộc gọi dường như bị nghẽn lại.

Ngay lập tức, cuối cùng anh cũng chịu lên tiếng.

“Tôi đến để diễn cùng em ư?”

Chai nước suối trong lồng ngực bỗng rơi xuống, nhanh chóng lăn ra ven đường.

Trịnh Thư Ý đứng nghệch ra tại cửa ra vào, cả người lạnh toát, ngay cả đầu ngón tay cũng run lên.

Cổ họng cô như bị ngâm trong axit, muốn nói chuyện nhưng lại bị cảm giác nghẹn chát ngăn lại.

Vài giây sau, cô vẫn chưa kịp nói câu “Xin lỗi” thì điện thoại đã vang lên tiếng báo bận.