"Gần đây bệ hạ rất hay té xỉu, ngài thật đa tâm." Mạc Điệp nói gì cũng không chịu ném Nữ Đế vào trong hồ.

Trời tháng Mười gió lạnh thấu xương, mưa dầm liên miên gần nửa tháng mới trời trong xanh tốt chưa được hai ngày, không khí vốn đã ướt lạnh. Bên trong hồ tắm cũng không phải nước nóng, thân thể bệ hạ yếu như vậy làm sao chịu nổi? Chỉ sợ vào ngâm một hồi đến lúc ra ngoài thần tiên cũng khó cứu được.

"Bảo ngươi ném thì cứ ném đi. Nếu nàng giả vờ ngất, xuống nước lập tức sẽ tỉnh, nếu thật ngất xỉu tự ta sẽ cứu nàng, dù thế nào cũng sẽ không xảy ra án mạng." Nhạc Chức híp mắt nhìn khóe miệng Hoàng đế rõ ràng đang ngậm cười, trong lòng càng thêm khó chịu, càng thấy Hoàng đế đang giả bộ bất tỉnh lừa gạt tiên khí. Những lời này nàng không chỉ nói cho Mạc Điệp nghe mà còn muốn Hoàng đế nghe. Để Hoàng đế biết là nếu giả bộ thì sẽ ném nàng xuống nước, tuyệt không chỉ nói hù.

Mạc Điệp vô cùng bối rối, sợ còn tiếp tục trì hoãn thì sẽ hoàn toàn không cứu được bệ hạ, đành phải nghe theo lời Sơn Thần bà bà nhẹ nhàng thả bệ hạ vào trong nước, sau đó đứng bên cạnh trơ mắt nhìn bệ hạ dần dần chìm xuống đáy hồ.

"Là ngất thật rồi." Lý Chiêu vừa chìm đến đáy chưa bao lâu, Nhạc Chức liền vội vàng bay qua đưa tay ôm người trở về trên bờ.

"Ơ?" Mạc Điệp còn chưa kịp phản ứng.

"Người còn tỉnh rơi xuống nước sẽ vô thức nín thở, người té xỉu thì sẽ lập tức sặc nước. Hoàng đế nhà ngươi vừa xuống nước đã bị sặc, không phải giả vờ." Nhạc Chức sợ ch3t người, trước tiên khiêng Hoàng đế lên vỗ phía sau lưng nàng để nôn nước ra, sau đó nhanh chóng cúi người bóp miệng Hoàng đế truyền tiên khí.

"Tiểu đạo cô, bưng cho ta chén nước." Nhạc Chức thấy hơi buồn nôn muốn súc miệng, Hoàng đế vừa nôn nước không nói, sáng sớm nay không biết ăn thứ gì mà bên trong miệng ngọt muốn ch3t.

Mạc Điệp bay thẳng vào tẩm điện xách ấm trà ra, nhân lúc Sơn Thần bà bà súc miệng đưa tay đặt ngay cổ Nữ Đế thăm dò mạch đập hỏi: "Bệ hạ đã ổn chưa ạ? Tại sao mạch vẫn đập yếu thế này?"

"Làm gì dễ như vậy? Vừa rồi chẳng qua là dùng tiên khí tạm thời bảo vệ cái mạng nhỏ của nàng, viên yêu đan trong cơ thể nàng lợi hại cỡ nào không phải ngươi không biết, không dễ gì mà trấn áp được." Nhạc Chức súc miệng xong nói với Mạc Điệp: "Ngươi nghĩ lại kỹ xem, lúc trước đạo sĩ điên đã dùng đạo thuật gì ngăn chặn yêu đan?"

Nàng không thể cứ dùng tiên khí kéo dài tính mạng cho Hoàng đế mãi được, chẳng biết tại sao yêu đan cứ càng ngày càng mạnh, hao tổn tiên khí cũng càng ngày càng nhiều, đừng nói một ngàn năm đạo hạnh, dù là một vạn năm cũng không đủ cho bại gia Hoàng đế xài.

Mạc Điệp lắc đầu. Có lẽ sư phụ chưa từng nghĩ tới mình sẽ đi trước bệ hạ! Hoặc là cảm thấy nói cho nàng cũng không có tác dụng gì. "Ta chỉ nhớ chiêu thức sư phụ dùng cứu bệ hạ chứ không biết ông ấy dùng tâm pháp gì. Nhưng trong tàng thư các của điện Tam Thanh có rất nhiều sách, có lẽ sẽ có ghi chép."

Nhạc Chức đang nghĩ. Liệu nàng sẽ nguyện ý dùng bao nhiêu năm đạo hạnh đổi lấy Bắc Sơn... Một trăm năm, nhiều nhất là một trăm năm! Vượt qua số này mà vẫn không thể dùng đạo thuật ngăn chặn yêu đan thì Hoàng đế muốn làm gì thì làm đi, cùng lắm thì từ bỏ Bắc Sơn.

Mới biết Hoàng đế chưa được mấy ngày mà đã mất vèo ba mươi năm, đúng là bại gia Hoàng đế! "Chờ ngươi tìm ra cách thì chắc trên người Hoàng đế đã mọc ra cây nấm rồi. Đi lấy thêm bầu nước đến cho ta, chút nữa ta còn dùng súc miệng."

"Vâng." Mạc Điệp cũng cảm thấy mình nên tránh đi một chút thì hơn.

*

Lúc Lý Chiêu tỉnh lại phát hiện ra mình không mặc quần áo nằm trên giường, may là trên người còn trùm kín chăn mỏng. Nhiệt khí Phục Linh đan trong người đã tiêu tán, thân thể từ trong ra ngoài đều băng băng lành lạnh rất dễ chịu. Nàng li3m miệng một cái, ngoài miệng có vị ngọt thanh rất quen thuộc, không phải ngọt ngay như trước kia ăn mứt quả cùng muội muội mà càng giống vị ngọt của đá Côn Ngô hơn.

Ngòn ngọt, dư vị dài lâu. Đừng hỏi tại sao muội muội thích li3m cục đá kia đến vậy, kỳ thật nàng cũng thích, chẳng qua nàng phải giữ uy nghiêm của thiên tử mà thôi.

Lại nghiêng đầu xem xét, Nhạc Chức an vị trước giường, sắc mặt không tốt nhìn nàng. Người này lại tức giận chuyện gì rồi? Nhưng ngẫm lại thấy Nhạc Chức cũng rất đáng yêu, mỗi lần gặp nàng đều bực tức, nhưng vẫn cực không tình nguyện cứu nàng, chờ cứu xong rồi nàng ấy lại hối hận, sau đó lại càng tức giận hơn.

"Sao ta lại..." Lý Chiêu giở chăn mền lên trộm liếc nhìn, gương mặt cấp tốc bay lên hai vầng đỏ ửng. Quả nhiên không còn một mảnh vải, rõ ràng trước lúc té xỉu còn đầy đủ lắm mà!

"À. Ngươi ướt đẫm cả người, đồ ướt làm sao mặc được nên ta lại phải mắc công lột ra giúp ngươi." Nhạc Chức còn vì chuyện này mà tranh giành với Mạc Điệp mấy câu. Tiểu đạo cô thật quá tự phụ, thế mà nhắm hai mắt giúp Hoàng đế c0i đồ ướt, kết quả tay không có mắt suýt chút nữa lột nhầm xiêm y của nàng. Không còn cách nào khác, nàng đành tự mình đỡ Hoàng đế dậy, hai ba cái đã lột s4ch sẽ ném lên giường.

Lý Chiêu càng mờ mịt: "Sao trên người ta lại ướt đẫm?"

Nhạc Chức suy nghĩ một chút mới nói: "Không phải ngươi đột nhiên té xỉu sao? Lúc đầu ta tính dùng nước tưới cho ngươi tỉnh, nhưng lại vô ích."

"À ~ Ra là vậy a. Cực khổ tiên sư đã hao tâm." Lý Chiêu rụt vào trong chăn lại hỏi: "Sao Mạc Điệp không có ở đây?"

"Giúp ta đi kiếm đồ ăn rồi." Trên mặt Nhạc Chức có hơi ủ rũ. Nàng nhất định phải hảo hảo bồi bổ thân thể! Lần trước ở trong lao sắp được ăn no nê thì ai ngờ cống phẩm mà tiểu đạo cô phải vất vả tìm về đều bị bại gia Hoàng đế ném đi.

"Đúng rồi, sao tiên sư lại vào cung?" Lý Chiêu biết rõ còn cố hỏi.

Nhạc Chức đang tính nói, ngoài trướng bỗng nhiên có người tiếp lời: "Bẩm bệ hạ, là ta cầu xin Nhạc tiên sư vào cung giúp ta chấn hưng cơ nghiệp đạo môn. Ngài đã phong cho ta làm Đạo Môn uy nghi, tiếc là pháp lực ta còn thấp chưa hữu dụng nhiều, cho nên mới mời Nhạc tiên sư rời núi tương trợ."

Người nói đương nhiên là Mạc Điệp, nàng một tay mang theo cái giỏ trúc lớn đi vào trong trướng, dâng cống phẩm lên cho Nhạc Chức nói: "Mời tiên sư dùng thư thả."

Nhạc Chức cảm thấy tiểu đạo cô trở về thật đúng lúc, nếu không những lời kia tự nàng nói ra thì có hơi kỳ lạ.

Lý Chiêu lộ vẻ kinh ngạc: "Thật vậy ư? Tiên sư thật sự nguyện ý rời núi phò trợ giang sơn Lý thị ta ư?"

"Thiên hạ họ gì ta không quan tâm..." Ngay sau đó Nhạc Chức cũng học theo Hoàng đế lúc ở trong lao, khẳng khái phân tr4n một phen, ví như cái gì vì thiên hạ bách tính vì lê dân thương sinh vân vân mây mây. "Đúng vậy, ta chính là người như vậy. Không có cá nhân, chỉ có tập thể!"

"Thật sao?" Lý Chiêu nhìn Nhạc Chức ba hoa chích choè mà suýt phụt cười không ngừng được.

Nhạc Chức cắn trái cây héo gật gật đầu.

Lần này Lý Chiêu hoàn toàn không nhịn nổi nữa, chỉ có thể rụt đầu vào trong chăn, chờ vui cười đủ rồi mới thò đầu ra.

Nàng vẫn cảm thấy Nhạc Chức ăn quá khó coi. Nghĩ mãi vẫn không rõ vì sao người này món ngon mỹ vị của Thượng Thực Cục không ăn mà cứ thích ăn đồ ăn lạnh tanh lạnh ngắt héo quắt héo queo. Có lẽ do người tu đạo không quá quan tâm chi phí ăn mặc, ăn uống tiết kiệm tính ra cũng hợp tình hợp lý.

Hầy! Bằng không về sau cơm thừa canh cặn của mình đều cho Nhạc Chức cả đi!

*

Mạc Điệp không ở lại Đại Minh cung lâu, dù sao có Sơn Thần bà bà trông chừng bệ hạ, nàng cực kì yên tâm.

Hôm nay nàng mới nhậm chức, vô luận thế nào cũng phải đến nha môn lộ cái mặt. Trước đó vài ngày bệ hạ đã tuyên chiếu thư mời chào đạo sĩ, bước đầu sàng lọc đã có người làm, cửa ải lựa chọn cuối cùng phải cần nàng trấn giữ.

Vừa ra khỏi Đại Minh cung đã bắt gặp người quen, Mạc Điệp lòng mang sợ hãi, cúi đầu làm bộ như không thấy, bước chân tăng tốc tiếp tục đi về phía Nam thành cung.

"Tiểu đạo cô!"

Nương theo tiếng gọi thân thiết này, Mạc Điệp đột nhiên ngã vào trong ng.ực người tới phía sau.

A Trản ôm vai Mạc Điệp, cười hỏi nàng: "Tránh cái gì vậy?"

"Ta không có tránh." Mạc Điệp nhớ lời hoa yêu nãi nãi dặn, lúc nói láo đừng li3m miệng đừng nhìn chân ánh mắt cũng đừng lơ đãng.

"A Chức nhà ta sao rồi? Ngoài cung có cản yêu trận ta không vào được, ở đây đợi lâu lắm rồi mà không thấy muội ấy ra ngoài." A Trản quay đầu không ngừng nhìn quanh quẩn hướng Đại Minh cung. Lúc A Chức cắm rễ ở Bắc Sơn nàng cứ ngóng trông hài tử có thể xuống núi, đến lúc xuống núi lại không ở bên người nàng, nàng cứ thấy trong lòng trống trải thế nào.

Mạc Điệp nhẹ nhàng thở ra, nàng rất sợ hoa yêu nãi nãi lại buồn chán kêu nàng cùng đi Bình Khang chơi. "Người tìm Sơn Thần bà bà có chuyện gì không? Ta có thể nhắn lại giúp người."

"Ta muốn hỏi muội ấy còn ở lại trong cung hay ở chỗ nào, nếu ở trong cung thì có thiếu đồ gì không?" Mặt mũi A Trản viết đầy không yên lòng.

Tình cảm của hai vợ chồng già này thật là tốt quá đi! Mặc dù một người thì thích dạo Bình Khang tìm các cô nương mua vui, một người thì thi thoảng cùng bệ hạ miệng đối miệng độ tiên khí... Mạc Điệp cười nói: "Người cứ yên tâm đừng lo gì cả! Ta sẽ giúp người chiếu cố tốt Sơn Thần bà bà. Hôm nay nàng sẽ bắt đầu ở lại trong cung, đồ vật cần dùng hàng ngày trong cung đều có cả, Sơn Thần bà bà muốn ăn cống phẩm ta đều đưa đến cho nàng hàng ngày."

"Vậy là tốt rồi." A Trản hé nở nụ cười của mẹ già. "Thế ngươi đang tính đi đâu vậy?"

"Đi sang bên kia hoàng thành. Còn người? Đã tính đi đâu chơi chưa?" Mạc Điệp khách khí hàn huyên.

"Ta không có chỗ nào muốn đi... Chi bằng ta đi theo ngươi nhé! Ngươi cứ làm việc của ngươi, ta sẽ ở một bên nhìn." A Trản vui vẻ nói: "Quyết định vậy đi. Đi thôi!"

Mạc Điệp lập tức lắc đầu: "Không được. Nếu ta đi chỗ khác cùng ngài thì được, nhưng ta đang đi đạo quán a! Bệ hạ đã hạ chiếu lệnh, đạo sĩ lợi hại nhất trên đời hôm nay cũng sẽ ở chỗ ấy."

"Ngươi có nghe thấy yêu khí trên người ta không?" A Trản giơ cánh tay lên lắc lắc cái vòng Nhạc Chức đưa cho nàng che yêu khí. Dù không mang vòng tay thì dựa vào đạo hạnh của nàng, yêu khí trên người cũng chỉ có người lợi hại như đạo sĩ điên mới nghe được.

Mạc Điệp lắc đầu nói: "Nhưng ta nghe không thấy không có nghĩa là người khác cũng nghe không thấy a! Bà bà người vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn."

"Dông dài. Sẽ không gây chuyện cho ngươi, yên tâm đi!" A Trản vẻ mặt hưng phấn nói: "Đi vào giữa một đám đạo sĩ mới vui làm sao! Bọn hắn đều muốn giết ta mà ngay cả khả năng nhận ra ta là yêu cũng không có."

Mạc Điệp không khuyên nổi nữa, chỉ đành yên lặng cắn nát ngón tay nắm cổ tay A Trản vẽ bùa chú.

"Đây là cái gì?" A Trản nghĩ mãi không rõ vì sao mình lại không trốn tránh. Nàng luôn luôn đề phòng đạo sĩ, ngoại trừ A Chức, không ai có thể vẽ bùa lên người nàng. Nhưng khi tiểu đạo cô cau mày vẻ mặt thành thật nâng cổ tay nàng lên vẽ bùa, bỗng dưng lòng nàng lại cảm thấy tiểu đạo cô không hề có ác ý với mình.

"Một cái bùa nhỏ. Như vậy nếu người cách ta hơn mười bước ta sẽ biết được." Mạc Điệp mắt nhìn trời nói: "Sắp trưa rồi, chúng ta mau mau đi thôi!"

A Trản cúi đầu vuốt v3 bùa chú huyết sắc ở cổ tay, trộm cười.

Trong quán Huyền Đô rộn rộn ràng ràng, Cù Thanh Liên ôm kiếm đứng trong đám người, mặt nhìn về Đại Minh cung ở phía Bắc.

Đại Minh cung vạn dặm trời trong kỳ thật bên trong giấu giếm hung tướng, mây đen dày đặc sấm sét rền vang, bất quá người bình thường nhìn không thấy mà thôi. Sắp tới Lý thị tất có một họa, chỉ không biết họa kia là gì? Hay là con yêu không rõ lai lịch trong phủ Đằng vương?

Hắn đang suy nghĩ đến nhập thần, đạo sĩ giữ cổng bỗng nhiên nói: "Mạc tiên sư đến. Xin các vị đạo nhân giữ yên lặng!"

Cù Thanh Liên nghe tiếng nhìn về phía cổng. Hắn liếc mắt liền nhìn thấy A Trản, còn có nhân tình tiểu đạo cô của nàng.

Đứng đầu chúng đạo thiên hạ thế mà lại là tiểu đạo cô kia ư? Hừ. Khó trách Nữ Đế hạ chiếu lệnh đạo sĩ khắp thiên hạ đến Trường An, ra là Lương Bẩm Thiên bế quan, không còn ai có thể dùng.

A Trản lạnh lùng quét mắt chúng đạo sĩ, ánh mắt cũng không dừng lại trên người Cù Thanh Liên nửa khắc mà theo sát Mạc Điệp vào trong điện.