Hành động này của Dương Thanh Phong chính là ngầm chấp nhận Tô Ngọc Cầm chính là cháu dâu Dương gia.

Điều này khiến những người nhà họ Dương không khỏi bất ngờ, không ai không biết ông ngoại Dương là một người cực kỳ khó tính và khắt khe.

Việc ông đồng ý cuộc hôn nhân như thể là một điều khẳng định với Tô Ngọc Cầm.
Đồng thời cũng có người tò mò trong vòng ba mươi phút kia rốt cuộc Tô Ngọc Cầm đã nói và làm những gì mà khiến Dương Thanh Phong chấp thuận cô.
“Nhận lấy đi!” Ông ngoại Dương dùng bộ dáng kiên quyết không cho cự tuyệt nhìn thẳng vào Tô Ngọc Cầm.
Tô Ngọc Cầm có chút không biết làm sao liền đưa mắt nhìn Dương Kỳ hi vọng anh giải vây.

Mối quan hệ của bọn họ vẫn chưa rõ ràng tất cả đều như đi trên lớp băng mỏng.

Nếu một ngày nào đó hai người tách ra việc này rất khó giải quyết.
Tuy nhiên lần này Dương Kỳ dường như không nhận được tín hiệu của Tô Ngọc Cầm.

Trong lòng anh đang vô cùng vui sướng bởi quyết định của ông ngoại nhưng trong lòng lại không thể hiện gì cả.
“Em nhận lấy đi, đây là tấm lòng của ông ngoại!”
Vì thế trước ánh mắt của bao nhiêu người nhà họ Dương, Tô Ngọc Cầm liền được Dương Thanh Phong chính tay đeo vòng ngọc cho.

Cô có chút ngượng ngùng, đành mỉm cười: “Cháu cảm ơn ông!”
“Ngọc Cầm, Dương Kỳ từ nhỏ đã bướng bỉnh vì thể mong cháu hãy quan tâm thằng bé thật nhiều nhé.

Nhưng mà cũng đừng vì thế mà ủy khuất bản thân mình, nếu thằng bé sai đừng dung túng cho nó.”
Tô Ngọc Cầm gật đầu.

Cô sẽ không dung túng anh vì anh không bao giờ làm việc có lỗi với cô.

Hơn thế nữa hiện tại quan hệ của cô và anh vẫn chưa thân mật đến mức ấy.

Việc ông ngoại Dương trao vòng ngọc cho Tô Ngọc Cầm khiến nhiều người bất ngờ nhưng cũng khiến người ghen ghét.

Họ cho rằng Dương Kỳ dù sao cũng chỉ là cháu ngoại tại sao có thể nhận vòng ngọc của bà nội để lại cho con dâu.

Không những thế vòng ngọc này còn đại diện cho thân phận và địa vị trong Dương gia.

Tại sao người ngoài như cô ta có thể nhận cơ chứ!
Dương Tiểu Vân chính là em họ của Dương Kỳ, chính là một trong những người có ý nghĩ đó.

Vòng ngọc này chính là thứ cô ta mơ ước đã lâu.

Nay trơ mắt nhìn nó rơi vào tay Tô Ngọc Cầm như vậy cô ta không cam lòng.
“Chị Ngọc Cầm thật xinh đẹp!” Từ giây phút Tô Ngọc Cầm bước vào, Dương Tiểu Trân đã bị dáng vẻ xinh đẹp cùng học thức của cô làm cho choáng váng.
“Ha ha, cũng chỉ là vẻ bề ngoài.

Có khi bên trong thối rữa rồi cũng nên.” Giọng điệu mang theo nồng đậm khinh thường, ngay giây phút Tô Ngọc Cầm bước vào cô ta đã cho người len lén điều tra, biết được Tô Ngọc Cầm chỉ là một ả đào kép.
Muốn dựa vào nhà họ Dương bọn họ để trèo cao không dễ dàng như vậy, hiện tại Dương Kỳ có thể mắt mù mà yêu thích.

Nhưng nếu cô ta vạch trần được bộ mặt của Tô Ngọc Cầm, ông ngoại nhất định sẽ đòi lại vòng ngọc kia.
Mà vừa hay như vậy, ông ngoại và Dương Kỳ sẽ nhận ra lòng tốt của cô ta như thế vòng ngọc sẽ thuận lợi đến bên cạnh cô ta mà không tốn sức.
Càng nghĩ Dương Tiểu Vân càng cảm thấy kế hoạch vô cùng tuyệt vời.

Tuy nhiên cô ta không biết ảo tưởng càng nhiều thì thất vọng càng đau đớn.

Đôi khi con người luôn như vậy, luôn không biết tự lượng sức mình rồi cuối cùng oán trách ông trời không có mắt hại nhầm người tốt.
“Chị Tiểu Vân, đừng nói như vậy!” Không hiểu sao cô lại cảm thấy lời của chị gái có chút không có ý tốt.

Dù sao đi nữa chị Ngọc Cầm cho dù không phải chị dâu tương lai của bọn họ thì cũng là khách của anh Dương Kỳ sao có thể nói như vậy được cơ chứ!

Dương Tiểu Vân nhìn dáng vẻ ngu ngốc của Dương Tiểu Trân bất lực mà thở dài, tại sao cô ta lại có một cô em gái ngu ngốc như vậy cơ chứ! Thật giống người mẹ yếu đuối của bọn họ.
Cô ta thở dài một hơi, không quan tâ m đến Dương Tiểu Trân nữa mà hướng về phía Tô Ngọc Cầm sải bước.

Khi chuẩn bị đến gần cô ta nở một nụ cười ưu nhã sau đó lấy một ly rượu vang đỏ từ trong tay phục vụ.
“Chị Ngọc Cầm, hôm nay cảm ơn chị vì đã đến dự bữa tiệc của ông ngoại.

Ở đây có nhiều chỗ chơi rất vui, em đưa chị đi chơi nhé!” Nói rồi Dương Tiểu Vân tinh nghịch nháy mắt với Dương Kỳ “Anh Dương Kỳ, em mượn chị ấy được không?”
Tô Ngọc Cầm bị dáng vẻ nhiệt tình của cô gái nhỏ trước mặt làm cho đứng hình mất hai giây.

Nếu vừa rồi cô không nhầm, cô gái này khi ở trong phòng ông ngoại Dương lườm cô những hai lần.

Hiện tại bày ra dáng vẻ thân thiết như này, nếu không có chuyện nhờ vả thì chính là kẻ địch.
Dương Kỳ không nói gì chỉ đưa mắt dò hỏi Tô Ngọc Cầm, thấy cô khẽ chớp mắt liền biết cô đồng ý.

Anh liền quay đầu nhìn Dương Tiểu Vân nói: “Đi đi nhưng đừng đưa cô ấy đi quá xa.

Còn có đừng gây chuyện!”
Tuy anh muốn giữ cô ở bên ngoài nhưng hiện tại là tiệc mừng thọ của ông nội, rất nhiều khách phải tiếp đón.

Cô lại không muốn đi theo anh vậy có Tiểu Vân ở bên cạnh cũng được.
“Biết rồi, chưa gì đã bảo vệ nhau như vậy thật là đáng ghét! Nể mặt chị Ngọc Cầm, em sẽ không đấm anh!” Nói rồi Dương Tiểu Vân vui vẻ ôm lấy cánh tay của Tô Ngọc Cầm nhưng ánh mắt thì lại khó giấu tia khinh thường.

Điều này khiến Tô Ngọc Cầm cảm thấy cực kỳ thú vị.
Người em học này của Dương Kỳ thật đặc biệt, cô cảm thán.
Hai người Tô Ngọc Cầm dưới ánh mắt của Dương Kỳ rời đi.


Đến hoa viên Dương Tiểu Vân liền bỏ tay cô ra, đi đến ghế đá ở ven hồ bơi ngồi xuống.
“Chị Ngọc Cầm, chị làm nghề gì vậy?” Câu hỏi đơn giản như thể cô ta chỉ đơn thuần tò mò.
Tuy không biết cô ta hỏi vậy có ý gì nhưng Tô Ngọc Cầm vẫn trả lời: "Diễn viên!”
“Oa, chị làm diễn viên.

Từ trước đến này, đối với ông nội diễn viên chính là nghề hạ tiện.

Anh Dương Kỳ bước vào nghề này, ông nội vẫn luôn không vui đâu.

Nếu không biết được chị cũng là diễn viên nhất định sẽ đuổi chị đi đó.

Ôi không em lỡ lời!”
Dương Tiểu Vân lúc này dường như nhận ra mình lỡ lờ vội vàng bịt miệng lại.

Tô Ngọc Cầm buồn cười nhìn cho khôn vặt này của cô ta.

Không lẽ cô gái nhỏ cho rằng chỉ cần vai câu nói này của cô ta, cô sẽ không xấu hổ mà bỏ đi.
Đáng tiếc, cô gái nhỏ phát thất vọng rồi! Tô Ngọc Cầm khẽ cười, vén lọn tóc ra sau tai.
“Không sao! Chị cũng đã nói rõ với ông ngoại, ông ấy không hề phản đối mà còn ủng hộ chị!”
Dương Tiểu Vân không ngờ Tô Ngọc Cầm mặt dày như vậy, cô ta gượng cười.

Trong lòng lại thầm chửi mắng Tô Ngọc Cầm.
“Oa, vậy sao! Vậy thì tốt quá rồi, làm em lo muốn chết! Mình về thôi chị, chắc bữa tiệc sắp bắt đầu rồi đó!” Nếu còn ở đây nữa cô ta sẽ nhịn không được mà đẩy Tô Ngọc Cầm xuống hồ mất.
“Được!”
Sau hơn hai tiếng thì tiệc mừng thọ của ông ngoại Dương cũng kết thúc.

Vì ngày mai Dương Kỳ có lịch trình nên anh cùng Tô Ngọc Cầm lái xe trở về chung cư.
Trên xe, Tô Ngọc Cầm im lặng quan sát Dương Kỳ, trong đầu bỗng nhớ lại lời của ông ngoại Dương nói với cô khi hai người ở trong phòng.
“Khi con nhỏ thằng bé bởi hôn nhân của ba mẹ mình mà khổ sở, luôn bị mọi người bắt nạt chính vì vậy nó luôn tự tạo cho mình một lớp bọc vô cùng kín đáo khiến người khác không cách nào nhận ra tâm trạng của nó được.”
Ông ngoại Dương dùng một lát, hướng ánh mắt về phía xa.

Nếu năm đó ông không cố chấp thì nhất định cả con gái và Dương Kỳ đều sẽ không phải hứng chịu sự đau khổ như hiện tại.


Nhưng may mắn, ông đưa mắt nhìn Tô Ngọc Cầm đang ngồi ở bên kia.

Con bé nhất định sẽ giúp thằng bé lấy lại sự vui sướng, hạnh phúc vốn dĩ đã mất đi trong mắt nó.
“Ngọc Cầm, có lẽ hiện tại thằng bé chưa đủ sẵn sàng để kể hết mọi chuyện với cháu.

Nhưng ông mong cháu hãy đợi thằng bé một chút.

Ông cảm nhận được, Dương Kỳ, thằng bé thực sự yêu cháu bằng cả trái tim.

Tại đây ông giao Dương Kỳ cho cháu.

Hãy chăm sóc nó giúp ông nhé!”
“Nghĩ gì mà trầm tư như vậy?” Dương Kỳ quay đầu nhìn về phía Tô Ngọc Cầm liền thấy cô đang ngẩn người nhìn anh chăm chú.

Anh mỉm cười, búng nhẹ vào trán cô khiến cô giật mình.
“Đau!” Tô Ngọc Cầm dùng tay che trán, môi hơi hơi cong lên như mang theo chút hờn dỗi làm Dương Kỳ thật muốn kéo cô vào lòng hôn một cái.

Tuy nhiên anh không thể làm như thế được vì đèn sắp chuyển xanh rồi.
“Bỏ tay ra cho anh xem nào!” Lực đạo của mình như thế nào anh hoàn toàn biết rõ làm sao có thể làm cô bị thương nhưng mà làn da của cô non mềm như vậy, anh bỗng có chút không chắc chắn.
Tô Ngọc Cầm bĩu môi, quay đầu đi không cho anh chạm vào.

Uổng cô cô thương anh, lo cho anh vậy mà anh búng trán cô không thương tiếc như vậy.

Cô vẫn còn đang trong trạng thái “hậu bệnh nhân” mà.
Thấy cô không phản ứng gì, Dương Kỳ cho rằng cô giận liền có chút luống cuống.
“Đừng giận mà, anh không cố ý đâu! Hay là… anh đưa em đến một nơi để chuộc lỗi được không?”
Tô Ngọc Cầm không nói gì, cô nén cười quay đầu về phía cửa sổ để mặc Dương Kỳ lo lắng.

Ai bảo anh không biết nặng nhẹ, cho chừa!.