Chương 100: Cắn Anh Một Cái

Thật ra Hạ Tịch Quán cũng có thể lý
giải được, Lục Hàn Đình xuất thân
cao quý, được hưởng nền giáo dục
cao cấp nhất, Hạ Nghiên Nghiên đã
cứu anh, ơn cứu mạng là không thể
chối cãi, anh không thể nào từ chối
yêu cầu mà Hạ Nghiên Nghiên đưa
ra, đây là tu dưỡng tối thiểu của

người đàn ông.

Hạ Tịch Quán không tiếp tục truy
hỏi, kỳ thật lúc hỏi tới vấn đề này cô
đã hối hận rồi, bởi vì dù anh có nói

cái gì thì cô cũng đều không vui.

Đàn ông thông minh nên sơ lược lại

như anh ấy.

Huống hồ, ngoại trừ chỉ tiết chuyện
cứu ra thì anh ấy cũng không hề
giấu diếm cô bất cứ điều gì, kể cả
việc đưa Hạ Nghiên Nghiên tới
Thánh Lê Viện nước F cũng nói cho

cô biết.
Thế nhưng mà…

Thời điểm con gái tức giận đều thích

cố tình gây sự kéo mọi chuyện vào

ngõ cụt, bây giờ trong đầu cô đều là
chuyện Hạ Nghiên Nghiên đã cứu
anh, nếu đã thẳng thắn như thế thì
vì sao những chỉ tiết kia lại không kế

cho cô2

Đàn ông mà cứ che che lấp lắp như

vậy nhất định là có mờ ám.

Hạ Tịch Quán thực sự không cách
nào giữ được thái độ bình tính như
trước, lúc này xe cũng đã dừng ở

trước cửa sân bay.

Hạ Tịch Quán không muốn ở đây

thêm một khắc nào nữa, tháo dây an

toàn, đưa tay kéo cửa chuẩn bị chạy

Xuống xe.

Lúc này Lục Hàn Đình nhanh chóng
bắt được cánh tay của cô, thân thể
cao lớn ép tới, một tay nâng cằm cô

lên.

“Anh làm cái gì vậy, thả em ra, Linh
Linh về rồi, em phải tới đón cậu ấy.”

Hạ Tịch Quán dùng sức đầy anh ra.

Lục Hàn Đình vẫn giữ chặt không
buông: “Quán Quán, chuyện của
chúng ta vẫn chưa nói xong, chuyện

của Hạ Nghiên Nghiên anh đã nói rõ

rồi, giữa anh với cô ta không hề xảy
ra chuyện gì khác, em đừng có tức

giận nữa được không?”

“Không được không được, Lục Hàn
Đình, anh phải biết con người của
em, trong mắt không chứa nổi hạt
cát, ngày nào Hạ Nghiên Nghiên còn
chưa đề cập tới yêu cầu thứ ba, thì
anh vẫn còn dính líu tới cô ta ngày
đó, anh cứ tự mình xử lý sạch sẽ

những chuyện này đi.”

Lục Hàn Đình thấy cô tức giận thật
sự, bắt đầu kháng cự sự thân mật

của anh, hai đầu lông mày liền nhíu

lại: “Lục phu nhân, em đúng là đồ
không có lương tâm, nếu như anh là
em, biết được Hạ Nghiên Nghiên
thích anh, thì không phải em nên
nắm chặt trái tim của anh, không để

người khác cướp mắt hay sao?”

“Lần này thì khác, nếu như anh vẫn
còn dây dưa không rõ với Hạ Nghiên
Nghiêm thì đến ngày trải giường
cưới, em nhất định sẽ tặng chăn cho

hai người.”
Cô vừa nói cái gì?
Lục Hàn Đình nghe xong liền tức

giận, anh kéo cô vào trong ngực
mình, hạ mắt hôn thẳng xuống đôi

môi đỏ của cô.

Chỉ muốn chặn lại cái miệng của cô,

không cho cô nói tiếp nữa.

Vừa nãy khi ở trong phòng khách,

cô còn không cho anh hôn cô.

Hơi thở sạch sẽ mát lạnh của đàn
ông truyền tới, còn chứa cả sự xâm
lược mạnh mẽ, Hạ Tịch Quán không
ngừng trốn tránh, không muốn cho

anh hôn.

Sau đó cô cúi xuống hung hăng cắn
lên cánh tay rắn chắc của anh một

cái.
Tê.

Lục Hàn Đình bị đau, lập tức buông

lỏng cô ra.

Hạ Tịch Quán lập tức bước ta khỏi
ghế phụ, chạy thẳng không hề quay

đầu lại.

Lục Hàn Đình dựa lưng vào ghế lái,
đưa tay che đi đôi mắt hằn đỏ lên,
thời điểm cô để cho anh hôn đã có
thể muốn mạng người rồi, nhưng
không cho anh hôn thì càng nguy

hiểm hơn.

Trên cánh tay săn chắc hiện lên một
dấu răng nhỏ, lần này cô dùng rất
nhiều sức, không hề đau lòng cho

anh.

Hạ Tịch Quán vừa đến sảnh chính
của sân bay, chỉ liếc mắt đã nhìn

thấy Diệp Linh trong biển người.