Chương 106: Tát Cô Một Cái Hạ Nghiên Nghiên sững sờ.

Diệp Linh mỉm cười: “Đừng có đắc ý
quá sớm, hai chị gái vẫn nên chú ý

sao sát người đàn ông của mình đi!”

Phụ nữ rất để ý việc người khác
nhắc tới tuổi của mình, Hạ Tịch
Quán và Diệp Linh đều mới 20 tuổi,
mà Hạ Nghiên Nghiên và Hoắc

Tuyền đều 23 tuổi.

Chỉ cần hai cô đứng một chỗ thì bắt

cứ người đàn ông nào cũng bị

46.46 ‹ s0)
CRưÒng 106: Tát Cô Một Cái Ô #?szM2

quyên rũ.

Hoắc Tuyền giống như bị đạp đuôi,
hận không thể đi tới xào nát gương
mặt nhỏ lộng lẫy, quyến rũ, động

lòng người của Diệp Linh.
Cô ta ghét nhất là Diệp Linh.

Hai nhà Cố – Hoắc là thế giao, cũng
có ý định thông gia. vì vậy, từ nhỏ,
cô ta đã thích anh Dạ Cần, nhưng cố
tình lúc ấy, ba Cố lại dẫn Diệp Linh
còn nhỏ tuổi về nhà nuôi, tất cả đều
thay đổi nghiêng trời lệch đắt.

Xuât thân của Diệp Linh rât cao, là
con cháu nhà tướng, từ nhỏ đã lớn
lên trong đại viện, tiếc là, bố mẹ cô
hy sinh vì nhiệm vụ trong một vụ nổ
ô tô, ngay cả anh trai ruột cũng
không rõ tung tích nên được trâm
anh thế gia trong thương giới và Cố

gia nhận nuôi.

Diệp Linh cực kỳ xinh đẹp, khi còn
nhỏ giống như búp bê Tây Dương
tỉnh xảo nõn nà, khi đó, những bé
trai hay chơi cùng Hoắc Tuyền đều
chuyển sang vây quanh Diệp Linh,

tặng đủ loại hoa tươi, đồ chơi hay

đồng 106: Tát Cô Một Cái
chocolate để muốn cô bé này vui vẻ.

Suốt quá trình trưởng thành, Diệp
Linh đã được coi là đệ nhất mỹ nhân
Hải Thành, rất nhiều công tử thế gia

đang chờ cô lớn lên.

Điều Hoắc Tuyền không thể chịu
được nhất là, Diệp Linh tới Cố gia,
Cố Dạ Cẩn cưng chiều cô em gái

này gần như biến thái!

So với Hoắc Tuyền tức muốn dậm
chân thì Hạ Nghiên Nghiên lại rất
bình tĩnh, cô ta nhẹ nhàng cười nhìn
Diệp Linh: “Linh Linh, cô về từ bao

chong 06: Tát Cô Một Cài: ST 8=
giờ thê, chúng tôi còn cho là cô sẽ
không quay lại cơ, dù sao thì lễ
thành niên 18 tuổi của cô đã xảy
ra… chuyện không hay, sau đấy cô
lại rời Hải Thành, đi một mạch hai

năm liền.”

Hạ Nghiên Nghiên rất ác, một hai
câu đã đâm trúng chỗ đau của Diệp
Linh.

Hắc Tuyền lập tức vênh váo đắc ý:
“Diệp Linh, cô đúng là trơ trến, hôm
thành niên 18 tuổi, cô thế mà lại dám
chạy vào phòng anh Dạ Cẩn mà bò

lên giường anh Dạ Cẳn!”

Việc này bị Cô gia ém xuông ngay
lập tức, cũng không lọt chút gì ra
ngoài, nhưng người thân, thế giao

và mấy người bạn thân đều biết.

Hạ Tịch Quán lo lắng, lập tức liếc
nhìn Diệp Linh.

Vẻ mặt Diệp Linh không hề thay đổi,
chỉ hơi nhướn mày liễu, khóe mắt
đuôi mày có mấy phần quyến rũ:
“Hoắc Tuyền, tôi biết cô rất hâm mộ
tôi ngủ được với anh Dạ Cần của cô,
hay là cô xin tôi đi, tôi có thể tiết lộ

cho tôi một ít tin tức, ví dụ như kích
cỡ của anh Dạ Cẩn của cô bao

nhiêu, sức chiến đấu thế nào…”

Bàn tay thả bên hông của Hoắc
Tuyền siết chặt: “Diệp Linh, có phải
cô đã quên việc anh Dạ Cần hung
hăng giáng cho cô một cái tát rồi
không hả?”

Lúc này, Hạ Nghiên Nghiên đột

nhiên nói: “Dạ Cần, anh tới rồi sao?”

Diệp Linh quay lại, thấy ngay Có Dạ

Cần đang đứng cạnh cửa.

Hôm nay, Cố Dạ Cẩn mặc một bộ
tây trang đen hoàn mỹ, tuần mỹ như
ngọc, thiếu chủ của trâm anh thế gia
được dạy bảo nền giáo dục của
người thừa kế từ nhỏ, vì vậy, khí

chất của anh rất nho nhã, thư sinh.

Nhưng đôi mắt đen thanh lãnh của
anh giống như được nhuộm mực,
sâu không thấy đáy, khiến cho người

ta sợ hãi từ sâu trong xương cốt.

Không biết anh tới từ bao giờ mà
vẫn không lên tiếng, có thể đã nghe

được mấy lời kích cỡ hay sức chiến

46.46 ¬| Sa
Cu ñg 106: Tát Cô Một Cài Sử: =2

đấu lúc nấy…

Diệp Linh nhìn Cố Dạ Cần, Cố Dạ
Cần cũng đang nhìn cô, từ đôi mắt
đẹp hút hồn tới khuôn mặt nhỏ xinh

đẹp lộng lẫy.

Diệp Linh nghiêng đầu, giọng ngọt
ngào: “Anh ơi, anh tới rồi à, hai năm
không gặp, anh ngày càng đẹp trai
nha.

Có Dạ Cần nhìn nét cười không tới
đáy mắt của cô, thản nhiên nói: “Anh
tới họp.”

“Ò.” Diệp Linh gật đầu hiểu rõ, trung
tâm thương mại này là sản nghiệp

của Cố gia.

Hiện giờ, rất nhiều cao tầng công ty
đeo thẻ công tác đang đứng sau Cố
Dạ Cần, mọi người đầy cung kính,

sợ hãi anh.

“Anh Dạ Cần, cô ta…” Lúc này, Hoắc

Tuyền định nói.

Nhưng ánh mắt thanh lãnh của Cố
Dạ Cần liếc Hoắc Tuyền một cái, chỉ
một cái liếc rất nhẹ, không chút tiếng
động.
Hoắc Tuyền chỉ thấy lạnh thấu

xương, lập tức ngậm miệng.

Có Dạ Cần lại quay sang nhìn Diệp
Linh: “Linh Linh, em đi dạo trước đi,

chờ anh họp xong sẽ đưa em về.”

Diệp Linh gật đầu: “Dạ, cảm ơn anh nha.

Lúc này, Hạ Nghiên Nghiên đi tới,
nhìn Cố Dạ Cần nhẹ nhàng ưu nhã:

Đa canh.

46.46 ‹ =
Chung 106: Tát Cô Một Cải: Cử? =2
Có Dạ Gần nhìn khuôn mặt nhỏ yêu

kiều của Hạ Nghiên Nghiên.

Lúc hai người họ nói chuyện, Diệp
Linh dời tầm mắt, kéo Hạ Tịch Quán
đi chọn quần áo: “Quán Quán,

chúng mình chọn quần áo đi?”

Hạ Tịch Quán dùng ánh mắt chỉ Hạ
Nghiên Nghiên và Cố Dạ Cần bên

cửa sổ: “Kia là sao?”

Diệp Linh không quay lại, tiện tay
chọn một chiếc váy hai dây: “À, Cố
Dạ Cần thích Hạ Nghiên Nghiên,

hôm thành niên ây, anh ta năm trên

người tớ gọi tên Hạ Nghiên Nghiên.”