Chương 108: Tôi Lây Hết

Một câu nói đã xử lý xong Hoắc
Tuyền, Hoắc Tuyền cười nói: “Vẫn là

chị Nghiên Nghiên tốt với em nhát.”

Hạ Nghiên Nghiên giả bộ thở dài:
“Hai nhà Cố – Hoắc vốn là thông gia,
em vốn sẽ gả cho Dạ Cần làm thiếu
phu nhân, ai ngờ… Linh Linh lại

nhảy vào…”

Hạ Nghiên Nghiên đến mức thì thôi.
Hoắc Tuyền lập tức thẹn quá hóa
giận, tức tối ghen ghét nhìn chằm
chằm Diệp Linh: “Sớm muộn gì em
cũng sẽ cho cô ta biến mắt!”

Hạ Nghiên Nghiên nhếch môi, phụ
nữ thông minh sẽ không làm bản

hay vấy máu lên tay mình.

Hạ Tịch Quán thử chiếc váy ngủ
nude kia, Diệp Linh thấy không tệ,
Hạ Tịch Quán đưa nó cho nhân viên

bán hàng: “Cái này, gói cho tôi.”

“Vâng thưa tiểu thư.” Nhân viên bán

hàng đi gói lại.

Lúc này, Hoắc Tuyền đi tới, giọng
quái gở: “Hạ Tịch Quán, cô biết

chiếc váy ngủ cô chọn giá bao nhiêu
không, 50 vạn đấy, một đồ nhà quê
lên phố như cô lấy đâu ra nhiều tiền
như vậy, hay là tiền của ông chồng

ma ốm trong U Lan Uyễn của cô?”

Rất ít người biết Lục Hàn Đình là
chủ nhân của U Lan Uyễn, Cố Dạ
Cần và Hoắc Tây Trạch cũng không

tiết lộ cho ai, kể cả Hoắc Tuyền.

Hạ Nghiên Nghiên đi tới: “Quán
Quán, chắc hẳn người chồng trong
U Lan Uyễn của cô không có nhiều
tiền như vậy, nếu cô thật thích chiếc
váy ngủ kia thì tôi giúp cô thanh toán

50 vạn này.”

Diệp Linh nhìn Hạ Nghiên Nghiên và
Hoắc Tuyền như hai đứa ngu, nói
thật, cô rất chờ mông hai người này
biết Lục Hàn Đình là chủ nhân của U

Lan Uyễn sẽ có biểu tình gì.

Hạ Nghiên Nghiên lấy thẻ của mình
ra, lúc này, Hạ Tịch Quán nói: “Chờ
đã.”

“Quán Quán, cô đừng sĩ diện, chúng
ta từng là chị em, cô không cần xấu hổ.”

“Nào có, ý tôi là… tôi còn chưa mua xong.”

Hạ Tịch Quán nói xong: thì _ |
thêm máy bộ đưa cho nhân viên bán
hàng: “Tôi lấy mấy thứ này… cái túi
xách kia khá đẹp… đôi giày này
cũng không tệ… gói cả cho tôi, tôi

lấy hết.”

Hạ Tịch Quán lấy hết sản phẩm mới
được trưng bày, quấn áo, giày dép,
túi xách, mua một đống lớn mà
không thèm chớp mắt như mua cải trắng.
Hoặc Tuyên là công chúa nhỏ của
Hoắc gia, ăn mặc đều là hàng hiệu,
tiêu tiền như nước mà cũng không
khỏi trợn mắt há hốc mồm, vì cô ta
chưa từng thấy tiêu tiền như ném đi

như vậy bao giờ.

Hoắc Tuyền không nhịn được nói:

“Hạ Tịch Quán, cô điên à?”

Hạ Tịch Quán không để ý tới Hoắc
Tuyền, cô nhìn Hạ Nghiên Nghiên
cười xinh đẹp: “Cô… còn muốn

thanh toán giúp tôi không?”

Máy thứ này cộng lại cũng tới mây
trăm vạn, Hạ Nghiên Nghiên có ngu
mới coi tiền như rác, cô ta cất thẻ đi,

không hề có chút xấu hồ nào.

Cô ta chỉ nhìn Hạ Tịch Quán lo lắng:
“Quán Quán, làm người phải có
nhân cách, nếu cô không có tiền còn
bắt chị nhân viên bán hàng gói nhiều
như vậy có phải… quá vô đạo đức
không?”

“Đâu chỉ là không có đạo đức, đúng

là tội phạm, Hạ Tịch Quán, bây giờ

tôi gọi điện báo án, để cảnh sát bắt

cô.” Hoặc Tuyền lấy di động ra.

Hạ Tịch Quán nhướn mi, đôi mắt
long lanh liếc qua: “Làm trò không
mệt à, giữ sức đi… chị nhân viên

quẹt the giúp tôi nhé?”

Hạ Tịch Quán đưa tắm thẻ đen kia ra.
Hạ Nghiên Nghiên và Hoắc Tuyền

đều nhìn sang, sắc mặt hoàn toàn thay đổi.