Chương 120: Lục Tiên Sinh, Thả Em Xuống!
Chuông cửa chung cư đột nhiên kêu “đinh đỉnh”, có

người gõ cửa.

Ai thế?

Hạ Tịch Quán quấn thêm một chiếc khăn quàng tua

rua màu đen, sau đó ra mở cửa.

Một bóng người cao lớn, anh tuần đang đứng yên ở

cửa, Lục Hàn Đình tới.

Lục Hàn Đình vừa từ công ty tới, mặc một chiếc áo
khoác mỏng màu đen, bên trong là sơ mi trắng đeo cà
vạt, so với ngày thường mặc tây trang càng thêm anh

tuấn, trẻ trung, ưu nhã cao quý.

“Sao anh lại tới đây?” Hạ Tịch Quán không ngờ anh

Sẽ tới.

Lục Hàn Đình nhìn cô, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp đeo
mạng che, đôi mắt trong veo, đi dép lê hồng nhạt, bộ

dạng thiếu nữ ở nhà rất xinh xắn.

Chương 120: Lục Tiên Sinh, Thả Em Xuống!
“Lục thiếu phu nhân, anh tới gặp em.”

“Vậy anh gặp rồi thì về đi.” Hạ Tịch Quán đóng cửa

luôn.

Nhưng Lục Hàn Đình lại nhanh hơn, dùng đầu gối
chặn cửa: “Lục thiếu phu nhân chờ một chút, anh

mang cho em máy thứ.”

Lục Hàn Đình đưa túi xách tinh xảo trong tay tới, bên

trong là bánh kem của cửa hiệu lâu đời cô luôn thích.

Anh mang bánh kem cho cô.

Hạ Tịch Quán do dự một chút rồi vươn tay nhận:

“Cảm ơn anh, Lục tiên sinh… AI”

Lục Hàn Đình kéo nhẹ một cái, kéo cả thân hình mềm
mại của cô vào lòng mình, cánh tay cường tráng ôm

lấy vòng eo thon thả, anh ôm bồng cô lên!

Một tay anh cầm túi, một tay ôm bổng cô lên, giống

như ba ôm con gái chơi…

Chương 120: Lục Tiên Sinh, Thả Em Xuống!
Tuy năng lực bạn trai của anh đặt max, nhưng rất xấu

hổ mà.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tịch Quán đỏ bừng, vội

đấm anh: “Lục tiên sinh, mau thả em xuống!”

Lục Hàn Đình thả túi xuống đất, thả cô vào góc tường,

bản thân anh vây quanh cô: “Lại nghịch?”

Hạ Tịch Quán thấy khuôn mặt tuấn tú đẹp đế của anh
lạnh xuống, trông rất nghiêm khắc tàn ác, khí thế của
người đàn ông ở địa vị cao như anh vốn đã mạnh mẽ,
lúc không giận mà nghiêm, cảm giác cứng rắn khiến

người ta không dám chạm vào.

Hạ Tịch Quán trốn không thoát, hai tay anh chống
tường, thân hình cao lớn hơi khom xuống, hỏi thở

sạch sẽ, thanh lạnh mà nguy hiểm ập xuống.

Anh đúng là xấu bụng, túm cô ra dạy dỗ như trẻ nhỏ.

Hạ Tịch Quán cứng cỏ, to gan ní: “Nếu em nghịch thì

Chương 120: Lục Tiên Sinh, Thả Em Xuống!
anh làm gì được em?”

Ánh mắt Lục Hàn Đình tối lại, nhìn cô chằm chằm, môi
mỏng cười tà tứ: “Nếu đã không về rồi, còn nghịch

nữa, anh sẽ đánh em.”

Đánh… cô?

“Vậy anh đánh đi, em tố anh bạo lực gia đình…”

Bàn tay to của Lục Hàn Đình đưa xuống, đánh vào

mông cô.