Chương 129: Điện Thoại Của Lục Tiên Sinh

Triệu lập Anh muốn chính là cái này, anh ta thiếu kiên
nhẫn thúc giục: “Tôi không quan tâm, Hạ Tịch Quán

mau dọn vệ sinh đi.”

Hạ Tịch Quán kéo Song Song lại: “Được, tôi dọn.”

Song Song thấy Hạ Tịch Quán lấy dụng cụ, tiếp tục kì
kèo: “Tổ trưởng Triệu, tôi thấy đây vốn không phải ý

chủ nhiệm Chu, anh có tình làm khó Tịch Quán thì cót”

Triệu Lập Anh nhìn dáng vẻ mũm mĩm của Song Song
đầy chán ghét: “Song Song, sao cô có thể kết bạn với
Hạ Tịch Quán, quả nhiên là vật họp theo loài, tôi
không quan tâm chuyện của cô, nhưng sau này đừng
có gọi tôi trước mặt mọi người nữa, cô nhìn cô béo
thế này, sao tôi có thể thích cô chứ, cô khiến tôi không

thể ngắng đầu nhìn người khác, đúng là mát mặt!”

Hai mắt Song Song đỏ ửng: “Triệu Lập Anh, thì ra là
anh nghĩ vậy, nếu tôi làm anh mất mặt thì chúng ta

hủy bỏ hôn ước đi!”

Chương 129: Điện Thoại Của Lục Tiên Sinh
“Chính cô nói đấy, không được đổi ý!” Triệu Lập Anh

lập tức nắm lấy lời này của cô, sợ cô hối hận.

“Là tôi nói, tôi sẽ không hối hận!” Song Song nói xong
thì chạy tớ cầm dụng cụ: “Tịch Quán, chúng ta cùng

dọn dẹp!”

Song Song thích Triệu Lập Anh, Triệu Lập Anh đẹp
trai, gia cảnh tốt, học giỏi tài cao, các phương diện
đều không tệ, bây giờ hai người hủy hôn ước, Song

Song khóc to một trận.

Hạ Tịch Quán an ủi: “Song Song, đừng buồn vì Triệu
Lập Anh, anh ta không hợp với cô, sau này cô sẽ tìm

được một chàng trai càng ưu tú hơn anh ta.”

Hạ Tịch Quán không nói cho Song Song biết chuyện
Triệu Lập Anh thích Hạ Nghiên Nghiên, người này
nhân phẩm không chính trực, lương tâm xấu xa, vốn

không hợp với Song Song đơn thuần đáng yêu.

Chương 129: Điện Thoại Của Lục Tiên Sinh
Song Song cố nén đau lòng, lau khô nước mắt: “Ừ,

đúng, Tịch Quán, tôi không khóc, anh ta không đáng

để tôi buồn!”

Hai người bắt đầu dọn dẹp từ giữa trưa tới tận tối mới
xong, Song Song chẳng còn sức đau buồn, hai người

mệt phò người.

Viện nghiên cứu đóng cửa buổi tối, Song Song thu
dọn đồ đạc về nhà: “Tịch Quán, chúng ta cùng về
thôi!”

Hạ Tịch Quán lắc đầu: “Song Song, tôi phải qua
phòng thuốc nhìn xem, cô mệt cả ngày rồi, mau về

nhà nghỉ đi.”

Song Song cũng muốn ở lại, nhưng nghĩ tới mình
không có hứng thú gì với y học, ở lại cũng không có
tác dụng gì nên nhũn chân phát tay: “Tịch Quán, tôi về

Avwr”

đây.

“Ừ, bai bai.”

Chương 129: Điện Thoại Của Lục Tiên Sinh
Hạ Tịch Quán tiễn Song Song thì về phòng thuốc,

phòng đã tắt đèn, duỗi tay không thấy năm ngón.

Hạ Tịch Quán vừa tới, hôm nay còn chưa kịp xem

công tắc đèn ở đâu, lần mò đi về phía trước.

Lúc này, “cộp” một cái, cô đụng vào tường.

Äy.

Trán đau quá.

Hạ Tịch Quán che trán ngước mắt nhìn, thấy một

khuôn mặt tuấn tú trong bóng tối.

AI