Chương 85: Tham Hư Vinh

Đơn ly hôn bị Hạ Chấn Quốc quăng “Chát!” vào

mặt Lý Ngọc Lan khiến bà ta cảm thấy rát mặt.

“Đây là cái gì?” Lý Ngọc Lan cúi đầu nhìn thấy
năm chữ “Đơn thỏa thuận ly hôn” to đùng đập vào
mắt: “Ly hôn? Hạ Chấn Quốc, thế mà anh lại…

muốn ly hôn với tôi?”

Lý Ngọc Lan nhìn Hạ Chấn Quốc đầy khó tin, cả

người run lên bần bật.

Sắc mặt Hạ Chấn Quốc âm u tới mức nhỏ nước:
“Cô đi ra ngoài xem người ta đánh giá tôi thế nào,
tôi không dám ngắng đầu, Hạ Thị Y Liệu bên bờ
phá sản, Hạ gia sắp hủy trên tay tôi rồi, Lý Ngọc

Lan, tất cả là nhờ cô ban tặng đấy!”

“Nhờ tôi ban tặng?” Lý Ngọc Lan cảm thấy vô
cùng giận dữ, bà ta túm chặt ga giường gào lên:

“Hạ Chắn Quốc, anh để tay lên ngực tự hỏi đi, sau

Chương 85: Tham Hư Vinh
khi kết hôn tôi giúp anh thế nào, tôi vì anh, vì Hạ

gia này dâng hiến bao nhiêu hải”

Hạ Chấn Quốc cười lạnh, âm trầm nhìn thẳng bà
ta: “Tôi bảo cô lên giường với thằng đàn ông khác

sao, Lý Ngọc Lan, cô đúng là một con ả đê tiện!”

Lý Ngọc Lan sững lại, nước mắt chảy ra, bà ta
cuống cuồng giải thích: “Chấn Quốc, trước kia tôi
ở trong giới giải trí, có đại lão hay bố nuôi là
chuyện rất bình thường, chẳng phải anh đã nói
không chê quá khứ của tôi sao, sau kết hôn là vì…
vì tôi muốn giúp anh, tôi ở ngoài xã giao với đàn
ông, chẳng phải anh vẫn luôn khen tôi có năng lực

và hiền tuệ sao?”

“Đủ rồi, Lý Ngọc Lan, đừng nói là vì Hạ gia, tôi
thấy cô vì chính mình thì có, cô muốn ngồi vững vị
trí Hạ phu nhân này, bản chất cô là kẻ tham hư

vinhl”

Lý Ngọc Lan vừa cười vừa khóc như điên rồi: “Hạ

Chương 85: Tham Hư Vinh

Chấn Quốc, có phải bây giờ anh muốn ly hôn là vì
thấy tôi hết giá trị lợi dụng rồi phải không, anh
muốn đá bay tôi, đừng cho là tôi không biết, trong
lòng anh vẫn luôn yêu mẹ của Hạ Tịch Quán, Lâm
Thủy Dao!”

Hạ Chắn Quốc nghe nhắc tới tên “Lâm Thủy Dao”
thì siết chặt nắm đấm: “Câm mồm, tôi nói rồi, cô

không xứng nhắc tới cái tên này!”

“Sao tôi không thể nhắc hả, tôi cứ nhắc đấy, Hạ
Chấn Quốc, thật ra anh cũng là một kẻ đáng
thương, anh yêu Lâm Thủy Dao sâu sắc, nhưng
cô ta lại không yêu anh, Hạ Tịch Quán vốn không
phải con gái anh, Lâm Thủy Dao chưa từng cho

anh bước vào phòng cô tai”

“Người như thần tiên giống Lâm Thủy Dao sao có
thể coi trọng anh chứ, Hạ gia chỉ là một trạm dừng
chân của cô ta thôi, anh có suy nghĩ không an
phận với cô ta, nhiều năm như vậy, anh vẫn nhớ

mãi không quên cô ta ha ha ha!”

Chương 85: Tham Hư Vinh
Hốc mắt Hạ Chấn Quốc đỏ sậm, ông ta nhắm mắt,

nhẫn nhịn không đánh chết người phụ nữ này:

“Nói lảm nhảm làm gì, mau ký tên đi!”

Hạ Chắn Quốc đi ra ngoài.

Ông ta vừa đi ra thì Hạ Tiểu Điệp chạy tới, mấy
hôm nay, tâm trạng cô ta giống như ngồi tàu lượn
siêu tốc, bay giờ, cô ta đỏ mắt kéo tay áo Hạ Chấn
Quốc: “Bố, mẹ bị thương nặng lắm, chúng ta mau

đưa mẹ vào viện đi.”

Hạ Chấn Quốc lạnh lùng rút tay lại, nhìn Hạ Tiểu
Điệp đầy phiền chán: “Con nhìn con đi, mấy năm
nay bị mẹ con nuôi thành tính điêu ngoa bừa bãi,
đúng là bỏ đi, chẳng được tích sự gì, mẹ con có
đau chết cũng được, đừng làm phiền bố!”

Chương 85: Tham Hư Vinh

Hạ Chắn Quốc muốn đi, lúc này, ông ta ngẳng đầu
nhìn phía trước, thấy bóng người mảnh mai thanh

thoát của Hạ Tịch Quán ở chỗ rẽ hành lang.

Bên ngoài mưa lớn bão gió, dư luận lại tiếp tục lên
men, Hạ Tịch Quán váy áo không dính bụi đứng

đó, yên tĩnh, ung dung.

Hạ Chấn Quốc nhìn vào đôi mắt to sáng ngời lấp
lánh của hạ Tịch Quán, tuy đeo mạng che mặt
nhưng ông ta có thể mơ hồ nhìn thấy dưới tấm
mạng che ấy là một dung nhan xinh đẹp tới mức

khiến người ta kinh động tâm hồn.

Ông ta đã từng gặp qua.

Yêu thật sâu đậm.