Chương 90: Sợ Thì Nhắm Mắt Lại

Hạ Tịch Quán không nghĩ tới anh vẫn tiếp tục chủ
đề này, cô chỉnh lại dây lưng cho vừa vặn, hài lòng

gật đầu: “Thật là đẹp.”

Vóc người Lục Hàn Đình không cần khen, thật ra

có đeo dây lưng gì cũng đều đẹp.

“Em tặng anh dây lưng là có ý gì, có phải muốn

buộc chặt anh lại không?”

“Sai rồi.” Hạ Tịch Quán lắc đầu, một tay cô kéo
dây lưng của anh qua, giơ cằm nhỏ lên tuyên bố:
“Em tặng anh dây lưng có nghĩa là… Sau này thắt

lưng của anh chỉ có thể do chính tay em tháo.”

Sắc mặt Lục Hàn Đình tối lại, bên trong lóe lên
đám lửa nhỏ, hai tay ấn bờ vai của cô đẩy xuống
giường, một gối quỳ xuống: “Mệnh lệnh của Lục
phu nhân, Lục Hàn Đình không dám không nghe.”

Chương 90: Sợ Thì Nhắm Mắt Lại
Hạ Tịch Quán ngã xuống chiếc giường mềm mại,

búi tóc đen buông xõa ra, cô cong người lên, hôn
lên một bên má của anh một cái: “Lục tiên sinh

thật ngoan.”

Lục Hàn Đình đưa tay lên kéo khăn che mặt của

cô xuống.

Hạ Tịch Quán tuổi còn nhỏ, ngũ quan thanh tú
tuyệt sắc đã dần hiển lộ, vẻ mặt non nớt mỹ lệ tinh
xảo khiến cho người khác không đành lòng khinh
nhòn cô, nhưng lại muốn đem cô trở thành vật

chiếm hữu. Bạn đang đọc tại truyen.one

Lục Hàn Đình nắm lấy gương mặt xinh đẹp kia,

sau đó hôn thẳng xuống đôi môi đỏ.

Hạ Tịch Quán đại khái cũng biết anh rất thích
khuôn mặt của mình, giống như là mê luyến vậy,
cô bèn tránh sang bên một chút.

Chương 90: Sợ Thì Nhắm Mắt Lại
Lục Hàn Đình mở mắt ra, thanh âm khàn khàn nói:

“Sao vậy? Máy hôm nay không nhớ anh à?”

Hạ Tịch Quán bị thanh âm trầm khàn này mê hoặc
chịu không nỗi, người đàn ông này đúng là muốn
lấy mạng cô mà, lỗ tai nghe xong còn muốn mang
thai.

“Lục tiên sinh, anh háo sắc như vậy… khiến em có

chút sợ hãi.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

Hai bàn tay to của Lục Hàn Đình chống bên cạnh
người cô, từ trên cao nhìn xuống cô gái trong

ngực, cô vẫn còn quá nhỏ.

“Sợ thì nhắm mắt lại.” Anh nói.

Hàng mi cong vút của Hạ Tịch Quán khẽ run lên,

sau đó nhanh chóng nhắm chặt lại.

Lục Hàn Đình lột chiếc khăn che mặt xuống, một

Chương 90: Sợ Thì Nhắm Mắt Lại
tay đủ nắm chặt vòng eo của cô, lật người lại để

cô ngồi trong ngực mình.

Lục Hàn Đình lấy lưng đỡ ở phía đầu giường:
“Như này thì sẽ không sợ nữa, nếu sợ thì em có

thể đi xuống khỏi người anh.”

Hạ Tịch Quán nghe xong liền muốn đi xuống.

Nhưng Lục Hàn Đình đã kéo cô lại, đổi chủ đề:

“Đây là cái gì vậy?”

Ánh mắt của anh nhìn về phía chiếc túi nhỏ.

Hạ Tịch Quán vội lấy túi đặt trong lòng bàn tay:
“Đây là bà nội đi chùa cầu phúc cho em, nói là…

Phúc con cháu…”

Lục Hàn Đình nhìn thoáng qua sáu chữ được thêu
bằng tơ vàng, nhẹ nhàng lên tiếng: “Ừ, quà bà nội

cho thì giữ cho Kĩ.”

Chương 90: Sợ Thì Nhắm Mắt Lại
“Em biết rồi.” Hạ Tịch Quán nhu thuận đáp, món

quà mà bà nội tặng, dù chỉ là một lá bùa thì cô

cũng sẽ giữ gìn thật kĩ.

Hạ Tịch Quán định bỏ chiếc túi về chỗ cũ, thì trước
mắt bỗng tối sầằm, Lục Hàn Đình đã hôn liên tiếp

xuống… Nhớ  truyen.one nhé, chúc luôn vui.

Sáng hôm sau, Hạ Tịch Quán bị một chuỗi âm
thanh điện thoại đánh thức, cô với tay ra bắt máy:
“Alo.”

Rất nhanh, một giọng nói ngọt ngào êm tai vang

lên: “Quán Quán, là tôi, Nghiên Nghiên.”

Hạ Tịch Quán mở mắt ra, lúc này ánh mắt trời đã
chiếu xuyên qua chiếc rèm bên cửa cổ, khiến căn
phòng trở nên ấm áp.

Chương 90: Sợ Thì Nhắm Mắt Lại

Trong nháy mắt cơn buồn ngủ tan đi, Hạ Tịch
Quán chậm rãi cong miệng lên: “Hạ Nghiên

Nghiên, cô về rồi à?”

Bên kia Hạ Nghiên Nghiên dịu dàng cười: “Đúng
vậy Quán Quán tôi về rồi, chớp mắt đã mười năm,

đã lâu không gặp.”