Chương 124: Không Có Tài Năng Đều Là Phé Vật

“Chủ nhiệm Chu, Quán Quán là em gái tôi, mặc dù nó
có lỗi, nhưng hy vọng cô có thể giơ cao đánh khế, tôi
nguyện thay nó chịu mọi hình phạt.” Hạ Nghiên
Nghiên đợi không nổi muốn thể hiện mình, thể hiện

tình cảm thân thiết.

Quả nhiên ánh mắt Chu Bình nhìn về phía Hạ Nghiên
Nghiên liền lộ ra ý thưởng thức và nhu hòa. Nhân
phẩm Chu Bình không có vấn đề, chủ nhiệm mà, đều
thích những đứa trẻ vừa có thành tích tốt lại biết nghe
lời, du học sinh từ Thánh Lê Viện nước F trở về Hạ
Nghiên Nghiên quả thực chính là một học sinh tốt tiêu
biểu mà Chu Bình thích.

Ngữ khí của Chu Bình cũng ôn hòa nói: “Hạ Nghiên
Nghiên, hoan nghênh cô gia nhập Xu Mật của chúng
tôi, tôi sắp xếp cô tới dưới trướng tổ trưởng Triệu
chính là hy vọng cô có thể nhanh chóng dung nhập
với Xu Mật, chẳng mấy chốc viện trưởng sẽ quay về,

hi vọng cô có thể biểu hiện thật tốt.”

Viện trưởng sắp trở về ư?

Chương 124: Không Có Tài Năng Đều Là Phế Vật

Nội tâm Hạ Nghiên Nghiên không khỏi nhảy lên vài
cái, viện trưởng Viện nghiên cứu Xu Mật – Lý Văn
Thanh là một viện sĩ có tiếng, đức cao vọng trọng, bây
giờ ông đang có cuộc hội thảo học thuật ở Đé Đô
thành.

Hạ Nghiên Nghiên cong môi nói: “Chủ nhiệm Chu, tôi
biết rồi, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để không cô

phụ kỳ vọng của cô với Viện trưởng.”

“Ừ.” Chu Bình gật đầu, sau đó ánh mắt lại chuyển

sang người Hạ Tịch Quán, cô ta lập tức nhíu mày.

“Quán Quán, em mau xin lỗi chủ nhiệm Chu đi.” Hạ

Nghiên Nghiên thúc giục.

Hạ Tịch Quán thong thả rút tay mình ra khỏi Hạ
Nghiên Nghiên, sau đó ngắng đầu lên, một đôi mắt
trong suốt đen láy nhìn thẳng về phía Chu Bình, mở
miệng dõng dạc nói: “Chủ nhiệm Chu, Hạ Tịch Quán

xin được báo cáo, tôi đã đến gia nhập Xu Mật.”

Chương 124: Không Có Tài Năng Đều Là Phế Vật
Cái gì?

Hạ Nghiên Nghiên kinh ngạc nhìn Hạ Tịch Quán, cô ta
còn nghĩ là đối diện với chủ nhiệm Chu, Hạ Tịch Quán
sẽ lập tức lộ nguyên hình cuống quít chạy trốn, nhưng

ngược lại cô lại còn tự báo cáo với chủ nhiệm Chu?

Chuyện gì xảy ra vậy?

Kẻ kinh ngạc còn có Triệu Lập Anh.

Chu Bình nhìn danh sách trúng tuyển trong tay, lúc
đầu vốn không hề có tên Hạ Tịch Quán, cái tên này là

tối hôm qua mới được xin thêm vào.

Đối với người được xin thêm vào, không có bất cứ
trình độ nổi bật cùng kinh nghiệm gì, tự nhiên Chu

Bình cũng không hề yêu thích.

Chu Bình ho khan một tiếng: “Hạ Tịch Quán, mặc dù
tôi không biết vì sao cô lại trúng tuyển vào Xu Mật,
nhưng ở chỗ này của tôi, bất cứ thứ gì thông qua

quan hệ mà không có thực lực thật sự thì cũng sẽ bị

Chương 124: Không Có Tài Năng Đều Là Phế Vật
đá khỏi mà thôi.”

Hạ Tịch Quán mỉm cười: “Vâng, chủ nhiệm Chu.”

Chu Bình cảm thấy cô gái trước mặt này đúng là rất
xinh đẹp, đôi mắt trong suót lấp lánh mang theo ý cười

trên mặt, vô cùng vui vẻ.

Nhưng mà, cô lại không có tài năng.

Chu Bình nhíu mày: “Hạ Tịch Quán, lấy lòng cấp trên
cũng vô dụng. Không cần trưng bộ mặt nịnh nọt đó,
bây giờ cô đang ở giai đoạn thực tập, tổ nghiên cứu
khẳng định là không vào được rồi, tôi đưa cô đi sắp
xếp đơn thuốc, cô cứ đi lấy thuốc trước đi, tôi muốn

xem biểu hiện của cô.”

Phòng thuốc Đông y này cũng không hề đơn giản, tủ
số mấy là loại thuốc gì, mà nhiều thuốc Đông y như

vậy, có thẻ tra tấn người ta phát điên.

Chu Bình nghĩ là Hạ Tịch Quán sẽ nói gì đó, nhưng
Hạ Tịch Quán chỉ ngoan ngoãn gật đầu nói: “Vâng,

chủ nhiệm Chu.”

Chương 124: Không Có Tài Năng Đều Là Phế Vật
Chu Bình nhếch miệng: “Hạ Tịch Quán, cô có biết Xu

Mật của chúng tôi có bao nhiêu loại dược liệu không?
Xu Mật là trung tâm nghiên cứu Đông y lớn nhất cả
nước, tất cả dược liệu bên trong “Trung Hoa Thảo
Mộc” đều có hết, thuốc sắc và các loại thuốc bào chế
của thuốc Đông y có tới 11000 loại, thực vật dược có
900 loại, động vật dược có 100 loại, khoáng thạch
cũng tới 80 loại, còn có một số loại thuốc của dân tộc

vùng thiểu só, tổng cộng là hơn 12800 loại.”

“42800 loại dược liệu này được đặt trong ngăn tủ nào,
cô đều phải nhớ kỹ, tôi chỉ cho cô thời gian ba ngày,
ba ngày sau, tôi sẽ công khai kiểm tra bên trong
phòng thuốc, nếu cô chỉ phạm một lỗi sai nhỏ thôi thì
cũng lập tức phải rời khỏi Viện nghiên cứu Xu Mật, Hạ

Tịch Quán, cô dám nhận không?”

Hạ Nghiên Nghiên cùng Triệu Lập Anh kinh hãi nhìn
Chu Bình, Hạ Tịch Quán có thể vào trong Xu Mật đã là
chuyện điên rò, mà chủ nhiệm Chu ra hạn thời gian ba
ngày để Hạ Tịch Quán nhớ kỹ 12800 loại thuốc bắc

cũng càng loạn hơn.