Chương 23:

Ở bãi đỗ xe, xe chậm rãi khởi động, bóng đen kia đứng sau một chiếc ô tô cách đó không xa, toát ra ánh mắt không chút kiêng dè.

Lần này hắn thấy rất rõ, "nó" là nam, trông khá cao, đầu đội chiếc mũ trùm đen, không nhìn rõ mặt, chỉ có thể mơ hồ thấy khóe môi hơi cong lên của "nó".

"Tɦασ mẹ." Lại tới rồi.

Lục Kình bực bội đập xuống tay lái, không nhìn "nó" nữa, vội vàng nhấn chân ga lái xe chạy đi, hắn không tin "nó" có thể theo hắn đến tận nhà, chỉ cần "nó" tới, hắn sẵn sàng gϊếŧ "nó" ngay tại đấy.

"Nó" thật sự đi theo tới tận nơi.

Bóng đen kia ám hắn như oan hồn không tan.

Sáng hôm nay hắn phát hiện, máy tính, ghế sô pha và điện thoại của hắn bị dịch chuyển, trên bàn đặt một chiếc ly giấy dùng một lần, ly vẫn còn hơi ấm.

Có vẻ trước đó, người đột nhập đã nhàn nhã ngồi uống hết một ly trà ở nhà hắn, rồi tới ghế sô pha, bật laptop, mở trang web "Nghệ thuật ngựa cầu vồng" do hắn tạo ra.

Người đấy rất to gan lớn mật, xem còn không thèm xóa lịch sử tìm kiếm, chơi đấu tranh tâm lý với hắn trong bóng tối. Lục Kình thật sự cảm thấy bị uy hiếp, nhưng không thể làm gì để giải quyết, giống như bạn biết có trộm vào nhà, nhưng không biết tên trộm trốn ở đâu.

Nhưng hắn đoán, nguy cơ lớn tên đấy là Tưởng Hành, vì đó là người duy nhất hắn xúc phạm gần đây. Không thể tiếp tục như này được, bây giờ thứ đồ ghê tởm kia đang theo dõi hắn, không chừng nó tới tìm để báo thù.

Hắn lại chuyển thêm năm mươi nghìn tệ cho mấy tên côn đồ, hủy kế hoạch buông tha Tưởng Hành vào hôm qua, kêu bọn họ bắt Tưởng Hành rồi nhốt ở chỗ nào đó.

Tuy nói như vậy, nhưng hắn vẫn không an tâm, quyết định tự đi nhốt Tưởng Hành, dù sao nhà hắn cũng có tầng hầm, nhốt nó ở đấy chắc sẽ không bị ai phát hiện.

Nói xong, hắn cầm lấy chìa khóa xe chuẩn bị ra khỏi cửa, đúng lúc này, đột nhiên có người gọi tên hắn: "Lục Kình."

Lục Kình quay đầu theo phản xạ, thấy một thanh sắt to bằng cổ tay đánh vào người hắn, người cầm thanh sắt mở to đôi mắt phẫn nộ, trừng mắt với Lục Kình, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống.

“A!!”

Dư Hoan bừng tỉnh.

Lúc tỉnh lại, cậu đang nằm trên chiếc giường mềm mại ở nhà, cậu vừa mơ thấy ác mộng cực kỳ đáng sợ, mơ rằng Lục Kình bị người khác đánh văng não ra ngoài.

"Hoan Hoan?" Ôn Nhu ở bên ngoài gọi một tiếng, bà đang nấu bữa trưa, tạm thời không rảnh qua xem tình hình của cậu: "Con tỉnh rồi à?"

Dư Hoan ngẩng đầu đáp: "Vâng! Tỉnh rồi ạ!"

"Chờ chút! Mẹ vào luôn đây!" Một ly sữa bò nóng được đặt trên bàn, Dư Hoan khát nước nên uống cạn ly.

Lúc Ôn Nhu tới, Dư Hoan cầm ly sữa ngẩn người, có vẻ đang suy nghĩ gì đó, suy nghĩ hồi lâu cậu mới phản ứng lại.

"Mẹ, con bị sao vậy?" Cậu đã quên chuyện mình bất tỉnh, bỗng nhiên nhớ lại, nhưng không nhớ rõ, chỉ biết mình bị Lục Kình đánh.

Ôn Nhu cau mày nhận lấy cái ly: "Con ngã vỡ đầu, bị chấn thương sọ não nhẹ*¹, ngủ hai ngày rồi, mới tỉnh lại."

"Con?" Dư Hoan trợn mắt, chỉ vào mình: "Con bị ngã? Còn bị chấn thương sọ não nhẹ?"

Ôn Nhu gật đầu: "Ừm, nhưng không phải chuyện gì lớn, nghỉ ngơi thì sẽ tốt lên thôi."

"Mẹ, không phải." Dư Hoan nóng nảy: "Con bị tên nhóc Lục Kình đánh."

"Câm miệng." Ôn Nhu đột nhiên quát cậu một tiếng, vẻ mặt trầm trọng liếc mắt sang chỗ khác: "Mẹ nói con bị ngã thì chính là bị ngã, không có ai đẩy con, con ngủ lâu nên mới gặp ác mộng thôi."

Dư Hoan: "Nhưng mà..."

"Không có nhưng nhị gì hết." Ôn Nhu ôm mặt bước ra ngoài: "Con đánh răng rồi ra ăn cơm. Về sau không được nhắc tới chuyện này nữa, biết chưa? Con rất khỏe mạnh, ngã cái cũng không sao."

Dư Hoan: “…”

Cậu sững sờ đứng trước gương đánh răng, tự hỏi chuyện mình bị Lục Kình đánh là mơ hay thực, đầu óc cậu có gì đó là lạ, mơ mơ màng màng, bây giờ nhìn cái gì cũng cảm thấy không chân thực.

Một đôi tay lặng lẽ ôm lấy cậu từ sau lưng, khuôn mặt anh tuấn u buồn của Thẩm Hà xuất hiện trong gương, trông anh hơi mệt mỏi, đôi mắt giăng đầy tơ máu.

"Bảo bối, lại đánh răng à?"

Lại…?

Dư hoan sửng sốt, kinh ngạc nhìn anh: “Cái gì mà "lại"? Mẹ tôi bảo đánh răng chuẩn bị ăn trưa. Đúng rồi, sao cậu lại ở đây?"

Thẩm Hà: "Tới chăm sóc cậu."

Dư Hoan: “Không đi học à?”

Thẩm Hà hơi hoang mang, rũ mắt xuống, hỏi: "Cậu không nhớ có chuyện gì xảy ra sao?"

Dư Hoan nghĩ một lúc, gãi đầu nói: "Nhớ rõ, mà cũng không nhớ rõ. Hình như tôi bị em trai đánh, nhưng mẹ lại bảo chỉ bị ngã một cái, cứ như tôi mới có một giấc mơ vừa dài vừa tệ vậy."

“…" Thẩm Hà trầm mặc.

Dư Hoan vươn tay lấy khăn khô trên móc, chuẩn bị lau mặt, nhưng lúc chạm vào lại hơi sửng sốt, sao khăn của cậu ướt thế này?

Cậu ghét bỏ trừng mắt với Thẩm Hà: "Chó con, cậu dùng khăn của tôi đúng không?"

"Không dùng." Thẩm Hà lắc đầu.

Dư Hoan hừ lạnh một tiếng, ném khăn vào người anh: "Tôi dùng đồ gì đều nhớ rất rõ, lần sau đừng lấy khăn của tôi, tôi có thói ở sạch. Giặt sạch sẽ lại đi."

"..." Thẩm Hà vẫn trầm mặc như cũ.

Dư Hoan dụi mắt đi ra ngoài. Ánh mắt thâm thúy của Thẩm Hà nhìn chằm chằm tuýp kem đánh răng đã dùng một nửa. Đó là tuýp kem mới được thay vào hôm qua.

Dư Hoan đi vào phòng khách.

Trong phòng khách, Ôn Nhu và ba cậu đang cãi nhau gì đó, nhưng có lẽ vì sợ làm phiền đến Dư Hoan, tiếng cãi cọ được đè thấp xuống.

“Sao vậy ạ?”

Dư Hoan đột nhiên xuất hiện sau lưng hai người, khiến bọn họ giật mình. Ôn Nhu vỗ ngực nói: "Dư Hoan, con làm gì vậy? Không phải mẹ vừa bảo con đi nghỉ sao?"

"Dạ?" Dư Hoan ngơ ngác chớp mắt: "Không phải, rõ ràng mẹ vừa bảo con đánh răng rồi ra ăn cơm. Con đánh răng xong, đi ra mẹ lại bảo con nằm ngủ?"

“…”

Đột nhiên hai vợ chồng trầm mặc, anh nhìn em em nhìn anh, không còn cãi nhau được nữa. Mắt Ôn Nhu hơi ươn ướt, muốn mở miệng nhắc nhở Dư Hoan chuyện gì đó, bỗng Thẩm Hà bước đến, ôm lấy Dư Hoan, đi tới phòng bếp.

Anh cười hì hì kéo Dư Hoan bước vào bếp, trong khi cậu không hề tình nguyện: "Đồ ăn ở trong bếp, vừa hay tớ cũng chưa ăn, chúng ta ăn cùng nhau nhé."

Dư Hoan cực kỳ khó chịu: "Sao cậu lại vô liêm sỉ tới nhà tôi ăn ké như vậy?"

Thẩm Hà ấn Dư Hoan ngồi xuống cạnh bàn ăn, đưa bát đũa cho cậu, không hề coi mình là người ngoài: "Nhà cậu là nhà tớ, mẹ cậu là mẹ tớ, ba cậu là ba tớ. Tất nhiên, cơm nhà cậu cũng là cơm của tớ. Còn cậu, cậu cũng là của tớ."

Dư Hoan: “…”

---

*¹. Theo như mình tìm hiểu, chấn thương não nhẹ sẽ khiến bệnh nhân hôn mê, mất ý thức, hoặc mất ký ức về lúc bị chấn thương. Cộng thêm vô số triệu chứng khác nhưng mình chỉ nêu triệu chứng của Dư Hoan

---

Đôi lời editor:

Truyện đang bắt đầu chuyển từ giai đoạn trầm cảm sang giai đoạn hack não.