Kỷ tổng, ngươi như thế nào lại tẻ nhạt như vậy chứ?

Ánh mắt của mọi người đều chuyển hướng về Triệu Mộ Tịch, chờ nàng trả lời.

"Phải là ta thỉnh giáo Dữ Đường tỷ mới đúng." Nụ cười trên mặt Triệu Mộ Tịch không thuyên giảm, nhưng lúc này trong lòng lại có một vạn dòng fuck your mother chạy ngang qua, nhưng trước sau như một vẫn phải duy trì bình tĩnh, thật không nghĩ tới, Kỷ Đại tiểu thư sẽ tẻ nhạt như vậy.

"Nếu hôm nào có thời gian, chúng ta cùng nhau uống trà chiều đi, ta có rất nhiềuvấn đề, muốn hướng về ngươi học hỏi, tỷ tỷ đến lúc đó đừng chê ta phiền nha."

Nói xong những lời này, Triệu Mộ Tịch lập tức đưa ánh mắt hướng về Khương Khải, Khương Khải hiểu ý, lẫm lẫm liệt liệt cười điều đình, "Được rồi được rồi, biết các ngươi đều là cuồng công việc, thật vất vả mới có mấy ngày nghỉ, đừng đàm luận mấy chuyện này nữa."

Kỷ Dữ Đường chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng, sau đó không nhanh không chậm tiếp tục uống trà.

Chuyện cứ như vậy, coi như qua cửa.

Buổi tối ăn cơm, Kỷ Dữ Đường lại ngồi đối diện nàng, Triệu Mộ Tịch ngoại trừ ứng phó với các câu hỏi của trưởng bối ở trên bàn ăn, còn lại sự chú ý đều đặt ở trên người Kỷ Dữ Đường.

Tại sao lại nói như vậy? Bởi vì Triệu Mộ Tịch lúc nào cũng cảm thấy Kỷ Dữ Đường đang nhìn chính mình, khi ngươi đối với một người sản sinh ra cảm giác này, vậy thì có ý nghĩa là, ngươi cũng đang đồng thời quan tâm tới người này.

Triệu Mộ Tịch cũng ý thức được vấn đề này, không nghĩ gì nhiều liền đem sự chú ý chuyển đến trên người Kỷ Dữ Đường. Trong lòng nàng âm thầm trách cứ Lâm Vi nói chuyện cười nói đến quá mức, cứ túm lấy quan hệ của nàng cùng Kỷ Dữ Đường mà trêu chọc, làm nàng bây giờ mỗi lần nhìn Kỷ Dữ Đường, đều mang theo một ít cảm tình hơi hơi phức tạp so với người bình thường.

"Ăn nhiều một chút." Hạ Tề rất nhiệt tình gắp rau bỏ vào bát cho nàng, mà thái độ của nàng vẫn thờ ơ như cũ, Triệu Mộ Tịch cảm thấy Kỷ Dữ Đường không yêu thích Hạ Tề, nhưng nhẫn kim cương đính hôn trên tay nàng là thật trăm phần trăm.

"Mộ Tịch, dùng bữa." Khương Khải cũng đang gắp thức ăn cho Triệu Mộ Tịch.

Trên bàn cơm, Kỷ Dữ Đường nhìn Triệu Mộ Tịch cùng Khương Khải gắp thức ăn cho nhau, vừa nói vừa cười, ngược lại thật sự rất giống một đôi tình nhân.

Ánh mắt của các nàng lại một lần nữa đan xen vào nhau, Triệu Mộ Tịch cũng không né tránh nữa, đơn giản cũng cười nhìn chằm chằm nàng, xem thêm vài lần lại không mất miếng thịt nào, dù sao Kỷ tổng lớn lên đẹp mắt như vậy. Triệu Mộ Tịch không hiểu trong ánh mắt của nàng đến tột cùng là có hàm nghĩa gì, coi như biết Kỷ Dữ Đường là đang đùa nàng, nhưng ánh mắt như thế vẫn như cũ dễ dàng làm người ta mơ tưởng viển vông.

Bị một nữ nhân câu dẫn, hơn nữa còn là chỉ dùng một ánh mắt, Triệu Mộ Tịch sống hai mươi mấy năm, hiện tại mới bắt đầu nghi ngờ xu hướng tình dục của chính mình, chẳng lẽ là song tính?

Quan tâm đối với một người, là có ý thức hoặc là vô ý thức.

Mà sự quan tâm của Kỷ Dữ Đường đối với Triệu Mộ Tịch, là từ vô ý thức đến có ý thức. Từ lần đầu tiên gặp gỡ, nàng liền chú ý tới cô bé này, về sau... Nàng cũng không hiểu, tại sao mình lại đem nhiều tinh lực đặt ở trên người Triệu Mộ Tịch như vậy, chẳng lẽ bởi vì vì người này có chút ý nghĩa thôi sao?

Ở trên bàn ăn, các nàng từng người hư tình giả ý tiếp nhận sự lấy lòng từ nam nhân khác, rồi lại vô tình hay cố ý quan tâm đối phương, thay lòng đổi dạ.

Ở Khương gia ăn cơm tối xong, buổi tối còn có một cuộc tụ hội, đều là bằng hữu của Khương Khải, mà Triệu Mộ Tịch đương nhiên phải lấy thân phận "Bạn gái" Khương Khải đi tham gia, bất ngờ chính là, Kỷ Dữ Đường cùng Hạ Tề cũng đi.

Cũng không có hoạt động gì đặc biệt, chỉ là bạn bè tụ tập chung một chỗ, nói chuyện trời đất uống rượu trêu chọc. Triệu Mộ Tịch có lúc yêu thích yên tĩnh, nhưng không có nghĩa nàng là người câu nệ, coi như là người xa lạ, qua hai ba chén rượu liền có thể hoà mình.

Nàng thích uống rượu, tửu lượng cũng không tệ lắm, điều này khả năng là bị lây nhiễm từ Lâm Vi, dù sao nếu không uống rượu, ở trên phương diện giao tiếp liền ít đi rất nhiều lạc thú.

Một đám người ngồi xuống làm thành một vòng tròn, chơi xúc xắc, thua uống rượu, Triệu Mộ Tịch ngồi ở bên cạnh Khương Khải, Kỷ Dữ Đường ngồi ở bên cạnh Hạ Tề, mà hai người bọn họ vừa vặn dính vào cùng nhau, vai kề vai. Triệu Mộ Tịch nhớ tới lần trước ôm nàng gắp thú bông, nàng ngày đó cũng dùng mùi nước hoa này, ngửi qua một lần, sau đó liền không thể nào quên được...

Triệu Mộ Tịch trời sinh là phái hành động, hơn nữa bình thường đi quán bar không ít, chơi xúc xắc hoàn toàn sẽ không chịu thiệt, đám huynh đệ của Khương Khải vốn là muốn túm lấy nàng hảo hảo trêu chọc một phen, cuối cùng một điểm thượng phong cũng không chiếm được.

"Đến đến đến, làm sao không đến..." Triệu Mộ Tịch chơi rất vui vẻ, hơn nữa còn uống một chút rượu, lúc này cả người càng hứng phấn, "Đừng nhát như vậy a —— "

"Tẩu tử, ngươi tạm tha cho chúng ta đi."

Kỷ Dữ Đường ở một bên trầm mặc hồi lâu, nắm lấy xúc xắc, tâm huyết dâng trào nói, "Ta chơi với ngươi."

Nghe thấy âm thanh của Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch đột nhiên yên tĩnh lại, biết rõ thua phải uống rượu, nàng ở môt bên xem náo nhiệt không được sao, bệnh bao tử vừa mới tốt lên một chút.

"Được được được, Dữ Đường tỷ mau ngược nàng đi." Mọi người thúc giục.

"Đoán số, ngươi biết quy tắc chứ?" Triệu Mộ Tịch nhìn như thế nào cũng không thấy nàng giống người sẽ yêu thích chơi loại trò chơi này.

Ngón tay thon dài của Kỷ Dữ Đường nắm lấy xúc xắc, "Hiểu tương đối."

Mọi người đã bắt đầu ồn ào, đem rượu rót ra một loạt.

"Thật sự muốn chơi? Đến lúc thua đừng hối hận..." Triệu Mộ Tịch nhìn những ly rượu kia, không nói uống hết, nàng nếu như phải uống xuống một nửa, cũng còn được, hơn nữa chơi game cũng là có chơi có chịu, không được mang theo ý chơi xấu.

"Ngươi liền tự tin như vậy?" Kỷ tổng một mặt lạnh nhạt nhìn nàng.

Triệu Mộ Tịch đương nhiên tự tin, nàng ở quán bar chơi xúc xắc còn chưa gặp được đối thủ đây, dưới ánh đèn u ám, Triệu Mộ Tịch cách khoảng cách gần nhìn ngũ quan lập thể tinh xảo của nàng, có một loại cảm giác mê huyễn đến lâng lâng, "Hảo, hai chúng ta chơi."

Gieo xúc xắc cũng có thể tao nhã như thế, Kỷ Dữ Đường là người đầu tiên Triệu Mộ Tịch thấy vậy, xúc xắc gieo xuống vang lên tiếng kêu leng keng, Triệu Mộ Tịch nghiêng người sang nhìn nàng, "Ngươi đoán trước đi."

"Ba với ba..."

"...."

Qua năm vòng, Triệu Mộ Tịch liền thua đủ năm vòng, mọi người ở đây đều nhìn ra được nàng đang "Nhường" Kỷ Dữ Đường, Kỷ Dữ Đường trong lòng tự nhiên hiểu rõ. Khi nàng nhìn Triệu Mộ Tịch nâng lên chén rượu thứ năm, chuẩn bị đưa đến bên mép, trong lòng giống như bị cái gì đâm một cái, nàng nắm chặt cánh tay Triệu Mộ Tịch, "Đừng uống..."

Tửu lượng của Triệu Mộ Tịch cao hơn thế này điểm, nàng nhìn thấy Kỷ Dữ Đường đưa tay nắm lấy cánh tay của mình, hơi nghiêng đầu, ngữ khí còn cố ý mang theo men say, "Ta uống rượu ngươi quản ta làm gì?"

Đến tột cùng là hạng người gì mới không yêu quý chính mình như vậy? Nụ cười trên mặt Kỷ Dữ Đường biến mất, thậm chí còn có chút nghiêm túc, "Để Tiểu Khải giúp ngươi uống."

Triệu Mộ Tịch vẫn là có chút men say, cứ như vậy nhìn chằm chằm mặt nàng... Kỷ Dữ Đường, ngươi đây là đang quan tâm ta? Như vậy rất nguy hiểm...

"Ta đến uống, ta đến uống..." Khương Khải từ trên tay Triệu Mộ Tịch cầm lấy chén rượu kia, ùng ục uống.

Buổi tối Khương Khải uống rất nhiều, đã say rồi, thấy hắn muốn nôn, Triệu Mộ Tịch vội vàng dìu hắn đi toilet.

Triệu Mộ Tịch đi rồi, Kỷ Dữ Đường ngồi được một lúc, cũng đứng dậy.

"Dữ Đường, ngươi đi đâu?"

"Ta đi toilet một chuyến."

Khương Khải rửa mặt, tựa hồ tỉnh táo được một chút, Triệu Mộ Tịch đỡ hắn ra khỏi toilet, "Không có sao chứ?"

"Mộ Tịch..."

Triệu Mộ Tịch không nghĩ tới hắn đột nhiên đem mình khóa lại trên vách tường, hắn uống say vốn dĩ rất nặng, Triệu Mộ Tịch căn bản không đẩy được hắn ra.

"Hay là... Hay là làm bạn gái thật của ta đi... Ta rất yêu thích ngươi..."

"Ngươi uống nhiều rồi..." Mùi rượu phả vào mặt, hắn áp đến gần, sau đó đầu cúi thấp xuống, Triệu Mộ Tịch cắn răng đẩy hắn ra, quay mặt đi quả thực tuyệt vọng, đây là lần đầu tiên nàng đụng phải chuyện như vậy.

"Khương Khải, ngươi làm cái gì?!" Kỷ Dữ Đường đi ra vừa vặn thấy cảnh này, nàng liền biết, Triệu tiểu thư cứ "Chơi" như thế, sớm muộn cũng có một ngày sẽ xảy ra chuyện.

Sự chú ý của Khương Khải bị dời đi, Triệu Mộ Tịch đẩy hắn ra, hắn lảo đảo suýt chút nữa ngã xuống đất, "Tỷ..."

Kỷ Dữ Đường lôi Triệu Mộ Tịch lại đây, gương mặt lạnh như băng nhìn Khương Khải, "Ngươi say rồi, về sớm một chút." .

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||

"A..." Khương Khải xoa đầu, trong đầu vừa nảy lên một ý niệm, liền làm chuyện này, "Mộ Tịch, xin lỗi a... Ta uống quá nhiều rồi..."

Triệu Mộ Tịch vẫn chưa hết sợ hãi, chuyện nàng lo lắng nhất, vẫn phát sinh. Triệu Mộ Tịch trốn ở phía sau Kỷ Dữ Đường, không dám tưởng tượng, nếu như vừa rồi nàng không đến, sẽ xảy ra chuyện gì...

"Nguyên lai ngươi cũng biết sợ?" nhìn biểu hiện trên mặt nàng, rõ ràng là bị dọa sợ rồi, Kỷ Dữ Đường hất tay nàng ra, xoay người đi về phía trước.

Triệu Mộ Tịch vẫn còn chìm đắm trong chuyện vừa rồi.

Kỷ Dữ Đường đi mấy bước, bước chân ngừng lại, quay đầu lại nhìn, Triệu Mộ Tịch vẫn còn ngơ ngác đứng tại chỗ, Kỷ Dữ Đường lại xoay người quay trở lại, không quá ôn nhu lôi kéo cổ tay nàng, "Ta còn tưởng rằng Triệu tiểu thư không sợ trời không sợ đất."

Triệu Mộ Tịch bị nàng nắm cổ tay mới lấy lại tinh thần, đột nhiên có loại xung động muốn khóc.

Lúc trở về, Khương Khải đã say đến lợi hại, Kỷ Dữ Đường nhìn hắn một chút, sau đó đối với Hạ Tề nói, "Ngươi đưa Tiểu Khải trở về."

Hạ Tề liếc nhìn Triệu Mộ Tịch, "Trước tiên đưa hai người bọn họ trở về, sau đó ta đưa ngươi trở về."

"Không cần, nàng theo ta về nhà."

"Dữ Đường, như vậy thích hợp sao?" Dù sao người ta cũng là tiểu tình lữ, nào có đạo lý không ở cùng nhau.

Ngữ khí của Kỷ Dữ Đường căn bản không phải đang thương lượng cùng Hạ Tề, "Liền như vậy, ngươi đưa Tiểu Khải trở về, ta lái xe của mình trở về."

Bởi vì lúc nào cũng nhớ tới lời nhắc nhở của người nào đó, đêm nay Kỷ Dữ Đường một giọt rượu cũng không uống.