Trên xe taxi, Triệu Mộ Tịch nhịn không được, chủ động gọi điện thoại qua cho nàng, còn nhớ lúc trước chính mình mặt dày như thế nào, mỗi ngày gọi điện thoại đến "Quấy rầy" nàng, nàng không có đem mình kéo đen đúng là kỳ tích.

"Uy..."

Kỷ Dữ Đường vừa tiếp nhận cú điện thoại, Triệu Mộ Tịch lại trầm mặc trong chốc lát, mới khó chịu nghẹn giọng hỏi, "Nghiêm trọng không?"

"Cũng còn tốt."

Âm thanh này làm Triệu Mộ Tịch nhớ tới thời điểm lần trước nàng phát bệnh bao tử, sắc mặt trắng bệch, nhìn liền làm người đau lòng, cho dù hiện tại Triệu Mộ Tịch không nhìn thấy mặt nàng, cũng có thể tưởng tượng tình hình hiện tại, "Tối không ăn cơm sao?"

"Ừm..." Kỷ Dữ Đường hừ nhẹ ra một giọng mũi.

"Ngươi trước tiên ăn một chút gì đi." Lúc nói chuyện cùng nàng, âm thanh của Triệu Mộ Tịch cũng bất tri bất giác ôn nhu lên, vừa nãy ở quán lẩu rõ ràng vẫn đang tức giận. Kỷ Dữ Đường chính là có bản lĩnh như thế, nàng giống như chính mình, khuôn mặt cũng sẽ lừa người, nhìn như ôn nhu vô hại, nhưng ngươi vĩnh viễn đoán không được nàng đang cất giấu tâm tư gì.

Triệu Mộ Tịch lần này gặp phải kỳ phùng địch thủ rồi.

"Lúc nào đến?" Kỷ Dữ Đường nhìn đồng hồ treo trên tường, kim đồng hồ từng vòng tiến về trước, so với nấu cháo, nàng càng muốn có một người đến bồi chính mình, mà người đầu tiên nàng nghĩ đến chính là Triệu Mộ Tịch. Mặc dù Triệu tiểu thư là "Nghề nghiệp diễn viên", nhưng đi cùng với nàng, quả thật có thể thả lỏng tâm tình, có người đồng ý dùng tiền mua tiêu khiển ở trên người nàng, đại để cũng là vì nguyên nhân này đi.

"Đợi ta thêm hai mười phút nữa."

Kỷ Dữ Đường tại sao muốn tìm mình, nàng là thiên kim đại tiểu thư hô mưa gọi gió, muốn húp cháo còn không dễ dàng sao? Còn có dạ dày đau, nếu nàng muốn tìm một người tới chăm sóc nàng, đội ngũ xếp hàng chờ khẳng định xếp dài từ nội thành đến ngoại ô đi.

Nàng đến tột cùng là đang nghĩ cái gì? Tâm tư Triệu Mộ Tịch có chút loạn, thần kinh hề hề lại muốn tưởng bở, ngồi ở phía sau xe taxi, âm thầm thất thần, mãi đến khi đại ca tài xế nhắc nhở, "Mỹ nữ, đến rồi."

"Ồ..." Triệu Mộ Tịch thanh toán tiền xe, lại đi siêu thị mua một chút nguyên liệu nấu cháo, xách theo túi liền hướng đến vị trí Kỷ Dữ Đường đã phát, khu nhà ở cao cấp rất dễ tìm, cách HK không xa.

Năm phút sau, Triệu Mộ Tịch vào thang máy lên tới tầng 6, dựa theo biển số nhà mà tìm, sau đó chuông cửa vang lên, hiện tại thời gian, vừa đúng chín giờ năm mươi chín phút tối.

Nàng rất đúng giờ, ước định hai mười phút, cuối cùng sau 15 phút liền đến. Kỷ Dữ Đường kéo cửa ra, Triệu Mộ Tịch nhấc theo túi ni lông màu trắng đang đứng ở cửa, hôm nay nàng mặc rất nhàn nhã, T-shirt thêm quần jean, nhạt trang gần như tố nhan, không giống bình thường ăn mặc các loại váy, lại bưng cái giá, phẫn thành một thục nữ.

"Không phải không có thời gian sao?" Câu nói đầu tiên, Kỷ Dữ Đường không phải để cho nàng đi vào, mà là đứng cửa hỏi ngược lại nàng.

Khí sắc của Kỷ Dữ Đường tốt hơn quá nhiều so với Triệu Mộ Tịch tưởng tượng, nhìn hoàn toàn không giống một bệnh nhân, chỉ có thể nói là mùi vị mệt mỏi hơi nặng chút mà thôi.

Mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, Triệu Mộ Tịch hiện giờ đang cười rất vui vẻ, lại giống như đang ở trước mặt khách hàng vậy, nàng xưa nay sẽ không tiếc rẻ nét cười của chính mình, "Có tiền không kiếm, ngươi thật sự cho rằng ta ngốc sao?"

Triệu tiểu thư lại bộc lộ ra hành động như vậy, ngay cả Kỷ tổng cũng nhận không rõ, câu nào của nàng là nói thật, câu nào của nàng là nói dối, có lúc cảm thấy nàng cười đến rất chân thành, có lúc lại khiến người ta một lời khó nói hết. Kỷ Dữ Đường lui về sau một bước, ra hiệu cho nàng đi vào, "Ừm, Triệu tiểu thư quả nhiên không ngốc."

"Dạ dày còn đau không?"

"Tốt hơn một chút."

Nhìn khí sắc của nàng, hẳn là không có vấn đề gì lớn lao, Triệu Mộ Tịch mang theo nguyên liệu nấu ăn đi vào nhà bếp, không nhiều lời nữa, bắt đầu làm việc. Kỷ Dữ Đường như cũ dựa vào cửa phòng bếp, nhìn bóng người bận rộn của Triệu Mộ Tịch, Triệu Mộ Tịch cần tiền, bản thân mình lại muốn tìm cá nhân đến giải buồn, các nàng đây là đang theo nhu cầu của mỗi bên sao?

Triệu Mộ Tịch trước tiên đem gạo nấu cháo ngâm trước, rửa nấm hương cùng rau xanh, nàng cắt nguyên liệu nấu ăn, thủ pháp rất thành thục.

Lúc mới bắt đầu tiếp xúc, Kỷ Dữ Đường cho rằng Triệu Mộ Tịch là thiên kim tiểu thư mười ngón không dính xuân thủy, nhưng sau đó các loại tình huống xảy ra, càng ngày càng làm cho nàng cảm thấy Triệu Mộ Tịch là một "Người đặc biệt", nhìn nụ cười vừa giống như xán lạn vui vẻ, vừa giống như cất giấu u buồn. Ánh mắt của Kỷ Dữ Đường dừng lại trên gò má của Triệu Mộ Tịch, thời điểm nàng nghiêm túc làm một việc, khóe miệng hơi mân, mặt mày có một luồng quật cường.

Động tác trên tay Triệu Mộ Tịch từ từ chậm dần, sau đó ngừng lại, nàng ngẩng đầu lên, quả nhiên Kỷ Dữ Đường đang nhìn nàng, Triệu Mộ Tịch đã muốn quen thuộc với ánh mắt nhìn nàng như vậy của Kỷ Dữ Đường rồi, nàng tiếp tục cúi đầu thái rau, "Kỷ tổng, ta có thể hỏi tại sao không?"

Tại sao cho mình một chuyện làm ăn như thế, hai vạn khối giúp làm một bữa cơm, nếu như là những người khác đưa đơn hàng như vậy, Triệu Mộ Tịch nhất định sẽ không đi, bởi vì nàng biết trên trời làm sao có thể rớt xuống một đĩa bánh tốt như thế, thế nhưng là Kỷ Dữ Đường, nàng rất yên tâm, chỉ có điều trong lòng có chút không vui.

Ngày đó Kỷ Dữ Đường giúp nàng giải vây khỏi Khương Khải, còn chủ động dẫn nàng về nhà, vì thế nàng không có cách nào xem Kỷ Dữ Đường như một khách hàng bình thường, Triệu Mộ Tịch ngoài miệng không nói thêm gì nữa, thế nhưng ai đối tốt với nàng, trong lòng nàng đều sẽ nhớ rõ rõ ràng ràng.

"Cái gì tại sao?" Kỷ Dữ Đường hỏi.

"Tại sao muốn ta đến?" Triệu Mộ Tịch vừa nói, một bên vừa xử lý công việc trên tay.

"Dạ dày không thoải mái, muốn ăn cháo."

Cháo thịt nạc nấm hương được nấu trong nồi, Triệu Mộ Tịch rửa sạch tay, lấy khăn ở một bên lau sạch nước trên tay, "Ngươi muốn ăn cháo, tại sao phải gọi ta lại đây?" Triệu Mộ Tịch muốn nghe Kỷ Dữ Đường sẽ trả lời như thế nào, trên thế giới này, đương nhiên sẽ không có một mình nàng biết nấu cháo.

Kỷ Dữ Đường còn chưa nói, Triệu Mộ Tịch lại nói tiếp, "Ngươi trực tiếp mời một bảo mẫu đi, cũng không cần phải chờ đến bây giờ mới ăn cơm..." Có bệnh bao tử còn không ăn cơm đúng hạn, dạ dày đau còn có thể trách ai, Triệu Mộ Tịch không nói ra suy nghĩ của mình, mắc công lại có người nói nàng quản việc không đâu.

Kỷ Dữ Đường suy tư chốc lát, sau đó cười cười, "Ta thấy ngươi rất thích hợp."

Triệu Mộ Tịch bất đắc dĩ cười, đi tới trước mặt nàng, dựa vào tủ chén bát bên cạnh, nghiêng đầu nhìn nàng, "Kỷ tổng, ngươi lại trêu chọc ta sao? So với ta làm cơm nhiều người làm ngon hơn nhiều... Một lần hai vạn, ngươi muốn mời bảo mẫu kiểu gì mà không được?"

"Hết cách rồi, ai bảo ngươi hợp khẩu vị của ta." Kỷ Dữ Đường nhìn chăm chú con mắt của nàng, đen như mực, tâm tình hiện tại của Kỷ tổng cũng không tệ lắm, thậm chí bắt đầu cùng Triệu Mộ Tịch cò kè mặc cả, "Hoặc là, Triệu tiểu thư giảm giá một chút cho ta đi?"

Biết Kỷ tổng thích diễn trò, nàng là đang nói đùa, còn làm bộ dạng vẻ mặt thành thật, Triệu Mộ Tịch sao có thể lại mắc câu được, vì lẽ đó mặc kệ nàng trêu chọc, "Thật không tiện, ta không dự định làm ngành nghề nội trợ."

Có tiền cũng sẽ không tiêu xài như vậy đi, vẻn vẹn chỉ vì hợp khẩu vị, liền tiêu mấy vạn khối uống một chén cháo bình thường, ngày hôm nay Triệu Mộ Tịch cuối cùng cũng coi như đã được kiến thức, cái gì gọi là cuộc sống tiêu tiền như nước.

Quả nhiên, bần cùng hạn chế năng lực tưởng tượng của nàng.

Thời điểm chuẩn bị nấu xong, Triệu Mộ Tịch cho thêm chút muối ăn, quấy đều, mùi thơm phân tán, nàng dùng muỗng nhỏ múc lên một ít, nóng hổi, nàng nhẹ nhàng thổi thổi, để lạnh một lúc, "Ngươi thử xem mặn hay nhạt."

Triệu Mộ Tịch không có nghĩ gì nhiều, liền đem cháo đút vào trong miệng đối phương, đến khi nàng nhìn Kỷ Dữ Đường há mồm ngậm lấy, tim vừa đập nhanh, lại vừa giống như một cục đá rơi vào mặt hồ tĩnh lặng, nổi lên từng vòng gợn sóng. Lần trước nằm viện, Triệu Mộ Tịch cũng đút cơm cho Kỷ Dữ Đường, nhưng không có giống như ngày hôm nay, ngày đó nàng là nằm ở trên giường bệnh, không có giống như hiện tại, khoảng cách gần như vậy, gần đến múc có thể thấy rõ lông mi của nàng thật dài.

Ánh mắt rơi trên bờ môi hồng hào của nàng, ngay cả hình dáng môi cũng đẹp mắt như vậy, Triệu Mộ Tịch cảm giác nhịp tim hiện tại của mình có lẽ đã đạt đến 100 lần mỗi phút rồi, cảm giác này thực sự là... Thật làm cho Triệu tiểu thư đều muốn hoài nghi xu hướng tình dục của chính mình.

Có điều, lớn lên đẹp đẽ, như thế nào đều đi câu dẫn người, trên Weibo cũng có một đám fangirl đuổi theo sao nữ gọi "Lão công", đây cũng không phải chuyện kỳ quái gì.

Thời gian uy đồ ăn cho nàng rất ngắn, thế nhưng trí tưởng tượng trong đầu Triệu Mộ Tịch rất dài, giống như mất hồn, lại muốn thêm muối...

"Ngươi đừng thêm muối." Kỷ Dữ Đường tri kỷ nhắc nhở nàng.

"Ừ... Vậy ta múc ra." Nắp nồi vẫn còn nóng, Triệu Mộ Tịch trực tiếp đưa tay cầm, "A... Ư... Bỏng chết bỏng chết..."

Triệu Mộ Tịch vội vàng dùng hai tay vuốt vuốt vành tai, lạnh một chút.

"Không có bỏng chứ?"

Triệu Mộ Tịch vẫn đang giơ tay vuốt vành tai, lắc lắc đầu, "Ta da dày thịt béo."

Kỷ Dữ Đường nở nụ cười, nhìn chằm chằm Triệu Mộ Tịch đánh giá một hồi, gầy gò đến mức không có một miếng thịt nào, "Ngươi như vậy, còn nói 'Da dày thịt béo'?"

"Ngươi..." Triệu Mộ Tịch cảm giác được con mắt của Kỷ Dữ Đường đang nhìn về phía "Cảnh khu cấp AA" của mình, liền duỗi một cánh tay ra che ở trước ngực, nàng rất rõ ràng ánh mắt của Kỷ tổng, Lâm Vi cũng yêu thích dùng loại ánh mắt này trào phúng nàng, còn nói nàng không nhận rõ sự thật, "Ngươi cho rằng ta muốn ngực phẳng sao..."

"Ha ha..." Kỷ Dữ Đường lại bị nàng chọc cười, còn cười ra tiếng, "Ta có thể không nói gì."

Lại còn không nói gì, nhưng ánh mắt đã đại biểu cho tất cả, nhưng Kỷ tổng vóc người này... Xác thực là có tư cách trào phúng mình. Triệu Mộ Tịch có thể là chán sống rồi, nàng cũng đánh giá Kỷ Dữ Đường, nghiêng khóe miệng cười xấu xa, "Kỷ tổng, vậy ngươi dạy dỗ ta, làm sao mới có thể biến thành như ngươi vậy?"