Càng nghĩ, Vân Trân càng lo lắng.

"Quả Nhi, ta đột nhiên nhớ ra mình còn chút việc, đi trước đây." Dứt lời, Vân Trân vội vã chạy đến viện của Tô trắc phi.

Nhưng nàng vừa ra khỏi phòng liền đụng phải mẫu nữ Tôn gia.

Tôn thị lôi kéo tỷ muội Tôn Thúy Nga đứng bên ngoài, không biết đang nói gì.

Nhìn thấy Vân Trân, sắc mặt Tôn thị lập tức thay đổi, vung khăn, khóc lóc chạy tới.

"Ai da, Trân Nhi cô nương của ta, người làm phước đi..." Tôn thị đi tới đụng phải vai nàng, hai tay như kìm sắt khóa chặt cổ tay nàng, sau đó gân cổ lên khóc lớn, "Chất nhi kia của ta cũng chỉ nhất thời bị mỡ heo che mắt, mới va chạm cô nương.

Cô nương người làm phước đi, cầu xin thiếu gia tha cho nó một mạng.

Nó từ nhỏ đã mệnh khổ, không có phụ mẫu, là ta một tay nuôi nó lớn.

Nếu nó có chỗ nào không đúng, vậy đều là lỗi của ta.


Nó một chút cũng không phải kẻ xấu, Trân Nhi cô nương, người tạm tha cho nó đi...!Lưu đày xa như vậy, rõ ràng là muốn mạng nó...!Hu hu...!Chi bằng ta quỳ xuống dập đầu với người..."
"Nương, nương, người đừng như vậy...!Trân Nhi tỷ tỷ, tỷ đừng để nương của muội quỳ, muốn quỳ, để muội quỳ là được...!Trân Nhi tỷ tỷ, tỷ đừng làm khó dễ nương, nương của muội vô tội..." Tôn Thúy Châu chạy tới kéo tay Vân Trân.

"Thúy Châu, Thúy Châu con đừng thế...!Là nương sai, là nương không dạy dỗ biểu ca của con tốt, cho nên mới để nó chọc giận Trân Nhi cô nương...!Con đừng quỳ, đều là lỗi của nương..."
"Nương...!Hu hu...!Trân Nhi tỷ tỷ, tỷ giúp đỡ đi, đừng để nương của muội quỳ trước tỷ..."
Vân Trân còn chưa nói gì cả, mẫu nữ Tôn thị đã ở trước mặt nàng diễn tuồng.

Mà Tôn Thúy Nga đứng cách đó không xa, ánh mắt phức tạp mà nhìn nàng.

Động tĩnh bên này rất nhanh đã khiến mọi người chú ý.

Những người khác không rõ chân tướng, nhưng nhìn cảnh này, đều cảm thấy Vân Trân ỷ thế hiếp người.

"Thật không ngờ! Ngày thường nhìn nàng ta hiền lành, tâm địa lại độc ác như vậy."
"Chẳng lẽ lời đồn lúc trước là thật?"
"Chắc là vậy.


Nghe nói thiếu gia muốn nâng nàng ta lên làm di nương.

Người ta sắp làm di nương rồi, đương nhiên không giống những người thân phận thấp kém thô tục như chúng ta."
...!
Mấy đầu bếp nữ kia ở bên cạnh lẩm bẩm, tự cho mình đứng ở phe "chính nghĩa", căn bản không hề hạ giọng.

"Trân Nhi tỷ tỷ, cầu xin tỷ..."
"Trân Nhi cô nương, người tha cho cháu trai của ta đi..."
Mẫu nữ Tôn thị vẫn tiếp tục kêu.

Bọn họ nhìn qua là bị Vân Trân khi dễ, nhưng trên thực tế, bọn họ một người nắm chặt tay nàng, không cho nàng cử động, một người ôm chân nàng, không cho nàng rời đi, không cho nàng cơ hội nói chuyện, cũng không cho nàng cơ hội buông ra.

Nhìn cảnh này, Vân Trân chỉ cảm thấy hoang đường tới cực điểm.

"Các ngươi đang làm gì vậy? Mau buông Trân Nhi ra!" Nghe được động tĩnh, Quả Nhi từ trong phòng chạy ra, dùng sức đẩy Tôn thị, lại đạp lên eo Tôn Thúy Châu một cái, sau đó vội kéo Trân Nhi qua một bên, nắm tay nàng, đau lòng hỏi, "Trân Nhi, ngươi vẫn ổn chứ?"
"Ừ, đa tạ." Vân Trân nhìn Quả Nhi, gật đầu.

Quả Nhi thở phào nhẹ nhõm, quay đầu, chống nạnh trừng mắt với mẫu nữ Tôn thị bên kia.

Tôn thị thấy Quả Nhi nhìn qua, vội vàng "Ai da" một tiếng, ôm eo ngồi xuống đất, khóc kêu: "Cái eo của ta, cái eo của ta sắp gãy rồi...".