Trong mật thất, Vân Trân rắc thứ bột màu trắng lên mặt Tôn Thúy Nga.

"A a a..."
Lập tức, trong mật thất vang lên tiếng kêu thống khổ.

Cộc cộc cộc...!
Lúc này, có người tới.

"Nương nương bảo ta hỏi ngươi thí luyện thuốc đến đâu rồi?" Bích Diên đi đến bên cạnh, hỏi.

Vân Trân không quay đầu, mà chuyên tâm vào bình gốm bên cạnh, quan sát phản ứng của Tôn Thúy nga.

Có điều, kết quả hình như vẫn không làm nàng hài lòng, nàng lại đổ thứ thuốc khác xuống, Tôn Thúy Nga kêu lên thảm thiết một tiếng, rồi ngất đi.

"Vẫn chưa thành công." Vân Trân không hài lòng mà nhíu mày, từ dưới đất đứng dậy, lúc này mới trả lời câu hỏi của Bích Diên, "Nương nương cần dùng gấp sao?"
"Cũng không phải dùng gấp, chỉ là bảo ta tới xem tiến độ của ngươi mà thôi." Bích Diên nhàn nhạt nói, "Dù sao Tôn Thúy Nga đã đưa đến chỗ ngươi nửa tháng.

Nếu không được, chúng ta sẽ tìm dược nô khác cho ngươi."
"Không cần." Vân Trân nhấp môi, đi đến ngăn tủ bên cạnh, chọn chọn lựa lựa những lọ thuốc bên trong, "Ta tin mình có thể làm được."
Trong thanh âm mang theo sự quật cường không chịu nhận thua.


Bích Diên nhìn nàng, lại nhìn người tỏng bình gốm đã đau tới ngất xỉu, nói: "Vậy ta không quấy rầy nữa, ngươi chuyên tâm phối thuốc độc mới đi."
Dứt lời, nàng ta xoay người rời đi.

...!
Vân Trân đứng trước tủ thuốc, cau mày nhìn chằm chằm mấy chai lọ.

"Rốt cuộc là sai ở đâu?" Vân Trân thấp giọng.

Sau đó, nàng tiếp tục dùng thuốc với Tôn Thúy Nga.

Có điều nhìn dáng vẻ hình như không đạt được hiệu quả như mong đợi, giữa ánh mắt đã hiện ra một cổ lệ khí thường ngày rất khó thấy.

Ngay thời điểm Vân Trân kiểm tra lại thành phần dược liệu, phía sau nàng ở một góc không ai chú ý, có một động tĩnh rất nhỏ.

Lúc này, vách tường kia được đóng lại.

Bịch!
Triệu Húc mang sắc mặt tái nhợt ngã xuống đất, thở hổn hển.


Tô trắc phi đứng trước mặt hắn, khẽ cười: "Mắt thấy là thật.

Bây giờ, con nên tin lời mẫu phi nói trước đó rồi đúng không?"
"Không, không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Trân Nhi mà con biết tuyệt đối không phải bộ dáng này!" Triệu Húc ôm ngực, hét lên.

Khi nãy Vân Trân và Bích Diên ở mật thất cách vách nói chuyện, Triệu Húc nghe không sót một chữ.

Mà thời điểm Vân Trân thử thuốc trên người Tôn Thúy Nga, thái độ đạm nhiên lạnh nhạt cũng bị Triệu Húc nhìn thấy.

Nhưng, nhiêu đó sao có thể đủ làm hắn tin?
Tin rằng tất cả những gì mình thấy, những gì mình nghe được đều là sự thật sao? Trân Nhi thiện lương mềm lòng kia cũng có mặt ngoan độc như vậy?
Không, tuyệt đối không có khả năng!
Đây không phải sự thật, tất cả đều không phải sự thật!
Vẻ hoảng loạn của hắn rơi vào mắt Tô trắc phi.

Ý cười của bà ta càng thâm trầm.

"Húc Nhi."
Tô trắc phi ngồi xổm xuống, duỗi tay muốn sờ bả vai hắn.

Nhưng Triệu Húc lại như nhìn thấy bò cạp rắn độc, cuống quýt tránh đi.

Tô trắc phi sửng sốt, ngay sau đó cười lạnh: "Những gì con vừa nhìn thấy, tất cả đều là sự thật! Có lẽ, Trân Nhi của năm năm trước thiện lương, mềm lòng, ngây thơ, nhưng hiện tại, nàng ta đã sớm trở thành một kẻ máu lạnh vô tình.

Con có biết hay không, mấy năm nay độc dược từ chỗ nàng truyền ra ngoài rốt cuộc giết chết bao nhiêu ngươi không? Ta ta vì luyện thuốc, cần dùng đến dược nô..."
"Đừng nói nữa!" Triệu Húc lớn tiếng cắt ngang, "Đừng nói nữa!".